Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 199
Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:03:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô chịu .”
Tưởng Tuyết Vãn cầm một chiếc mặt nạ, thích, miệng lẩm bẩm gì.
Ông chủ lúc đầu còn khuyên nhủ t.ử tế, đó hết kiên nhẫn, bảo cô đặt mặt nạ xuống mau .
Ông chủ hiểu lời lộn xộn của Tưởng Tuyết Vãn, Tưởng Tuyết Vãn cũng mấy hiểu lời của ông chủ, chỉ hiểu câu ông bảo cô .
Cô xoay định .
Ông chủ đột ngột kéo Tưởng Tuyết Vãn :
“Người , cướp giật giữa ban ngày ."
Vừa dứt lời, ném ít bạc vụn xuống sạp, nắm lấy bàn tay ông chủ đang lôi kéo Tưởng Tuyết Vãn:
“Mặt nạ mua , đưa cho cô ."
“Được, ."
Ông chủ bóp cho xương tay sắp gãy vội vàng .
Người mua mặt nạ là một đàn ông vết sẹo bỏng xí mặt.
Vết bỏng chủ yếu tập trung ở bên mặt trái, bên vẫn còn khá nguyên vẹn, lông mày thanh tú, khiến chỉ thấy tiếc cho khuôn mặt hủy hoại .
Người đàn ông ăn mặc giản dị, là kiểu lẫn đám đông là tìm thấy nữa, phận gì, cơ thể rắn chắc, hiên ngang, qua là thường xuyên luyện võ.
Tưởng Tuyết Vãn dường như cũng quen đàn ông , nhưng giúp cô, nên cô cũng mấy sợ hãi.
Cô ôm lấy mặt nạ, lời nào.
A Tuyên Tưởng Tuyết Vãn với ánh mắt phức tạp.
Tưởng Tuyết Vãn nghĩ ngợi một hồi, thò tay ống tay áo, mò lấy một viên kẹo nhét tay , bập bẹ :
“Cảm... cảm ơn ."
Cảm ơn ?
A Tuyên nắm c.h.ặ.t viên kẹo trong tay.
Nếu cô mà tỉnh táo, e rằng chỉ g-iết ch-ết để báo thù rửa hận.
Trước khi Vệ Thành bại trận, Lưu Diễn phái đến Vệ Thành để tiêu diệt cả nhà họ Tưởng.
Khi đến Vệ Thành, vẫn đến ngày Lưu Diễn hẹn với Hồ tấn công thành, A Tuyên chỉ thể tạm trú ở Vệ Thành, ở mười ngày.
Chính mười ngày đó quen Tưởng Tuyết Vãn.
Là con gái của tướng quân, Tưởng Tuyết Vãn phong thái của cha - Tưởng tướng quân.
Cô cực kỳ hăng hái và oai phong.
Ngày đầu gặp mặt, Tưởng Tuyết Vãn cầm roi cưỡi ngựa chạy đường lớn ở Vệ Thành, bộ đồ cưỡi ngựa màu xanh tím ôm sát lấy vóc dáng, buộc tóc đuôi ngựa cao thật dài, khuôn mặt chút phấn son nhưng vẫn giấu vẻ xinh .
A Tuyên đang giữa chợ thì một con ngựa mất kiểm soát lao tới như bay, giẫm đạp qua các sạp hàng, tiếng vó ngựa vang lên như sấm bên tai, nếu tránh thì sẽ nó đ.â.m trúng, thể sẽ mất mạng.
Võ nghệ của thấp, né tránh thành công một con ngựa là thể .
Hoặc g-iết ch-ết con ngựa cũng .
Ngay khi A Tuyên định hành động, Tưởng Tuyết Vãn mặc đồ cưỡi ngựa cưỡi ngựa đuổi kịp, xoay xuống ngựa, nhanh tay nắm lấy dây cương của con ngựa mất kiểm soát đó, kéo ngược .
Hai tay Tưởng Tuyết Vãn quấn dây cương vài vòng, dây cương thô ráp hằn đỏ da thịt, cô những giảm lực mà còn tăng thêm, cổ tay dùng sức, cả con ngựa kéo vài bước, đôi ủng vạch những vết mặt đất.
Động tác định g-iết ngựa của A Tuyên chậm .
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tưởng Tuyết Vãn ngăn con ngựa đang phát điên lao ngừng.
Vó ngựa giơ cao mặt A Tuyên một bước chân nện xuống, giẫm dấu vó ngựa sâu, bụi đất bay mù mịt, khiến đường khiếp sợ bất an.
Anh ngẩng mắt về phía .
Tưởng Tuyết Vãn giao dây cương cho tùy tùng đuổi tới, chắp tay hành lễ với A Tuyên:
“Xin , con ngựa là của , kinh sợ ."
Giọng của thiếu nữ vang dội và đầy nội lực, xuyên qua sự ồn ào của khu chợ, lọt tai A Tuyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-199.html.]
Bụi đất vó ngựa giẫm lên rơi xuống, A Tuyên và Tưởng Tuyết Vãn bốn mắt .
Dưới ánh nắng nhạt nhòa, thiếu nữ chân đạp đôi ủng dài, thần thái bay bổng, còn rực rỡ hơn cả ánh nắng của Vệ Thành ba phần.
A Tuyên cô, rời mắt nổi.
Tưởng Tuyết Vãn tiến gần .
Ánh mắt cô thoáng hiện vẻ áy náy, khuôn mặt vết sẹo bỏng của cho ghê tởm, hỏi:
“Chẳng lẽ thương ?"
A Tuyên , Tưởng Tuyết Vãn mới yên tâm.
Cô định hỏi han thêm vài câu thì một tùy tùng bước tới :
“Tiểu thư, tướng quân tìm cô việc ạ."
“Ta ."
Tưởng Tuyết Vãn nhảy lên ngựa, nhanh ch.óng cưỡi ngựa rời khỏi chợ.
Khu chợ trở như cũ, nhưng A Tuyên vẫn chằm chằm theo hướng Tưởng Tuyết Vãn rời , ngẩn tại chỗ.
Anh thấy lời tùy tùng , mà ở Vệ Thành chỉ một vị tướng quân, đó chính là Tưởng tướng quân.
Vì , cô chính là con gái của Tưởng tướng quân.
Kể từ ngày đó, A Tuyên phát hiện luôn vô thức ngóng về Tưởng Tuyết Vãn, nhiều chuyện về cô.
Tưởng Tuyết Vãn tính tình ôn hòa, tính cách giống cha, thích cưỡi ngựa b-ắn cung, vân vân.
Anh sẽ lặng lẽ theo Tưởng Tuyết Vãn, cô , cô đỡ đẻ cho ngựa, cô giúp đỡ những bách tính đói rách ở Vệ Thành.
Chỉ trong mười mấy ngày ngắn ngủi.
A Tuyên dường như hiểu cô .
đêm Vệ Thành thất thủ, A Tuyên vẫn tuân lệnh tiêu diệt cả nhà họ Tưởng.
Tuyết trắng bay đầy trời, Vệ Thành xác chất thành núi, cửa Tưởng phủ một màu đỏ rực.
Anh tay cầm trường kiếm nhuốm m-áu, ném đuốc bên trong, trong nháy mắt, cả tòa Tưởng phủ chìm trong biển lửa, nhà cửa sụp đổ.
Khi thuộc hạ tìm thấy Tưởng Tuyết Vãn và định một kiếm g-iết ch-ết cô, A Tuyên ngăn , giống như cách Tưởng Tuyết Vãn ngăn con ngựa lao ngày hôm đó, thể cô ch-ết t.h.ả.m.
A Tuyên vĩnh viễn quên ánh mắt Tưởng Tuyết Vãn đêm đó, chán ghét và thù hận.
Cô hận thể ăn thịt , uống m-áu .
Tưởng Tuyết Vãn run rẩy.
Không là vì đau, vì căm phẫn và đau buồn khi mất .
Họ là Đại Chu, thể thông đồng phản quốc, cấu kết với Hồ tấn công Vệ Thành, khiến bao tướng sĩ bách tính hy sinh.
Để ngăn chặn sự việc bại lộ, họ tiêu diệt cả nhà họ Tưởng, Tưởng Tuyết Vãn hận thấu xương.
Xung quanh là t.h.i t.h.ể của Tưởng Tuyết Vãn, còn t.h.i t.h.ể của những tùy tùng bầu bạn với cô nhiều năm, tất cả đều g-iết ngoại lệ.
Đôi mắt Tưởng Tuyết Vãn đỏ rực.
Cô gào lên trong tuyệt vọng:
“ g-iết sạch các !
g-iết sạch các !"
Hai tên thuộc hạ giữ c.h.ặ.t lấy Tưởng Tuyết Vãn, cô ép quỳ nền tuyết đỏ rực, nhếch nhác vô cùng, gào thét đến xé lòng, vẻ oai phong lẫm liệt ngày nào tan biến còn dấu vết.
Tay cầm huyết kiếm của A Tuyên run lên.
Anh thậm chí dám mắt Tưởng Tuyết Vãn, cũng dám đối mặt với sát ý ngút trời của cô.
Ngọn lửa ở Tưởng phủ ngày càng lớn, rực cháy ngút trời.
A Tuyên rốt cuộc cũng giơ trường kiếm lên, đ.â.m về hướng Tưởng Tuyết Vãn, hai tên thuộc hạ đang khống chế cô thể tin nổi mà ôm lấy cổ họng.