Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 186

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:03:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cũng khỏi thành muộn thế nào mới thể , Hạ Tuế An mua đồ ăn, Kỳ Bất Diệc xoay sáo xương một bên, tự tạo thành một khung cảnh pha trộn giữa áo bào màu xanh chàm và trang sức bạc phức tạp.”

 

Ánh mắt vô thức dõi theo nàng.

 

Hạ Tuế An mặc một chiếc váy vân cẩm la nhẹ màu mơ, gấu váy thêu vài nhành lan thảo đơn giản, viền đính những chiếc chuông bạc nhỏ xíu, bước phát tiếng kêu khẽ, dải thắt lưng màu vàng nhạt buộc vòng eo thon.

 

Nàng tết tóc b.í.m, tết tóc b.í.m cho đỡ tốn việc, cần tốn thời gian b-úi những kiểu tóc phức tạp.

 

Sợi tơ dài trắng xen lẫn vài vệt xanh tự nhiên luồn qua mái tóc của Hạ Tuế An, lúc tết tóc sẽ ẩn sâu kẽ tóc, hòa một với sợi tóc.

 

Hạ Tuế An là kiểu mỹ nhân mặt trái xoan truyền thống, lớp mỡ trẻ con mặt nàng giảm xuống , thịt mềm khá nhiều, gò má rõ ràng là vô cùng đầy đặn, nhưng khuôn mặt trông thấy nhỏ.

 

Khiến thấy, dùng tay đo đạc.

 

Làn da khác với kiểu trắng của Kỳ Bất Diệc, trắng ánh hồng, khí sắc của riêng , lúc nàng tập trung, đôi mắt trong veo, đối thị với nàng sẽ một loại vui vẻ đặc biệt khó hiểu.

 

Lúc Hạ Tuế An để đầu óc trống rỗng, biểu cảm gì, cũng sẽ cảm giác xa cách, thậm chí chút ngây ngô, giống như một con vật nhỏ đang đất phơi cái bụng mềm mại, chờ vuốt ve.

 

Trước khi cửa, nàng dùng một chút phấn son.

 

Mua thì cũng mua , dùng thì phí, đây là lời gốc của Hạ Tuế An, cho nên miệng nàng hồng hơn ngày thường một chút, trông màu sắc cực .

 

Kỳ Bất Diệc đến xuất thần.

 

Độc cổ thích ăn xác , Kỳ Bất Diệc sẽ bên cạnh chúng ăn, bên lớp lớp xương thịt đó của bọn họ đều là một bộ khung xương trắng cấu tạo tương tự , mang một vẻ vặn vẹo khác lạ.

 

Nếu để Kỳ Bất Diệc thưởng thức vẻ dung nhan của sống, chi bằng để thưởng thức vẻ của từng bộ xương trắng.

 

thích Hạ Tuế An như , quan sát biểu cảm của nàng.

 

Nhìn lâu , Kỳ Bất Diệc sẽ tự chủ bắt chước biểu cảm của Hạ Tuế An.

 

Tại chứ.

 

Dường như là...

 

Hắn sở hữu cảm xúc của nàng khoảnh khắc đó.

 

Muốn biểu cảm nào của nàng đại diện cho cảm xúc nào, nhưng dòng m-áu chảy trong xương cốt của Kỳ Bất Diệc dường như dung hợp với sự thấu cảm thấp và tàn nhẫn bẩm sinh, dẫn đến việc chướng ngại nhận thức về phương diện .

 

Kỳ Bất Diệc giống như một con yêu quái chỉ một lớp da diễm lệ, thích thôn phệ thất tình lục d.ụ.c của khác, nhưng thất tình lục d.ụ.c thôn phệ xuống là thứ gì, cũng từng hiếu kỳ, khám phá.

 

Cho đến khi gặp Hạ Tuế An.

 

Hắn hiếu kỳ , khám phá .

 

ngại vì chướng ngại nhận thức về phương diện mà nửa bước khó , còn khó hơn cả luyện cổ.

 

Luyện một con độc cổ chí độc tiêu tốn nhiều tinh lực, chỉ cần Kỳ Bất Diệc sẵn lòng tiêu tốn tinh lực luyện, phần lớn cũng thể luyện thành.

 

Thất tình lục d.ụ.c của con như , đó dường như là một loại năng lực bẩm sinh, Kỳ Bất Diệc từng sở hữu loại năng lực .

 

Trước , cả.

 

Bây giờ, cảm nhận .

 

Chỉ thể cảm nhận thất tình lục d.ụ.c mới thể cảm nhận triệt để thất tình lục d.ụ.c của Hạ Tuế An, Kỳ Bất Diệc nảy sinh sự đồng cảm với Hạ Tuế An, đó là một ý nghĩ dần dần nảy sinh gần đây.

 

Đường phố Trường An ồn ào, tiếng rao hàng từng đợt, gió sớm thổi tới, những sợi tóc vụn cài bên tai Hạ Tuế An thổi tán, rơi xuống gò má.

 

Kỳ Bất Diệc vén lọn tóc vụn của nàng tai.

 

Hạ Tuế An quen với sự đụng chạm của , ngẩng đầu , mắt chăm chú những chiếc màn thầu nhân súp mà ông chủ đang , thèm thuồng nuốt nước miếng, tay còn cầm một ống trúc nhỏ đựng nước ô mai dương mai.

 

Trên phố bèn xuất hiện một bức tranh như , bọn họ sóng vai đó, thiếu niên nghiêng đầu, giơ tay vén lọn tóc vụn của thiếu nữ, để lộ sợi dây chuyền bạc bướm nơi cổ tay, thiếu nữ rủ mắt màn thầu nhân súp.

 

Một chiếc xe ngựa ngang qua bên cạnh bọn họ.

 

Rèm xe từ bên trong vén lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-186.html.]

 

Tạ Ôn Kiều thấy chính là hình ảnh như , trong xe ngựa còn một khác, là đồng liêu của Tạ Ôn Kiều quan trường.

 

Đồng liêu thuận theo ánh mắt của Tạ Ôn Kiều ngoài, cũng thấy bọn họ dung mạo xuất chúng, tò mò hỏi:

 

“Minh Sinh, quen bọn họ ?"

 

Minh Sinh là tên chữ của .

 

“Có duyên gặp mặt vài ."

 

Tạ Ôn Kiều bổ sung :

 

“Giữa chúng tính là quen ."

 

Đồng liêu tính cách của Tạ Ôn Kiều, thiện với tất cả , nhưng lạnh nhạt với tất cả :

 

“Không Minh Sinh gần đây từng qua chuyện đấu giá Thủy Ngọc Quyết ở Trường An ?"

 

Tạ Ôn Kiều bận rộn vì vụ án Vệ Thành đến sứt đầu mẻ trán, thời gian để ý những chuyện vặt vãnh.

 

Hắn :

 

“Chưa từng."

 

Đồng liêu chỉ nam t.ử áo đen lưng Hạ Tuế An và Kỳ Bất Diệc:

 

“Nam t.ử lưng bọn họ chính là mang Thủy Ngọc Quyết đấu giá, tối qua một phú thương mua mất ."

 

Tin tức đấu giá Thủy Ngọc Quyết là vài ngày truyền , tối qua mới là thời gian đấu giá Thủy Ngọc Quyết thực sự, tốc độ truyền tin của Trường An nhanh, một đêm là đều hết .

 

Ánh mắt Tạ Ôn Kiều khựng .

 

Thủy Ngọc Quyết.

 

Hắn đây ở Trường An cũng qua Thủy Ngọc Quyết, chỉ năm miếng, ở trong tay bọn họ?

 

Tạ Ôn Kiều cho rằng chủ nhân của Thủy Ngọc Quyết sẽ là thanh niên áo đen theo Hạ Tuế An, Kỳ Bất Diệc, trực giác cho , Thủy Ngọc Quyết nên là của hai bọn họ.

 

Bất kể Thủy Ngọc Quyết là của ai, chỉ cần bọn họ vi phạm luật lệ Đại Chu, thì liên quan gì đến Tạ Ôn Kiều, buông rèm xe xuống nữa.

 

Đồng liêu nhắc đến hoàng t.ử Nam Lương quốc:

 

“Hoàng t.ử Nam Lương quốc hôm nay cung, Lạc Nhan công chúa cũng sẽ cung, suy nghĩ gì ?"

 

Tạ Ôn Kiều:

 

“Liên quan gì đến ."

 

Đồng liêu quyết tâm trêu chọc .

 

“Sao liên quan đến chứ, năm đó chuyện Lạc Nhan công chúa đuổi theo chạy khắp nơi, Trường An ai mà chẳng , tin nàng sắp gả đến Nam Lương quốc, bất kỳ suy nghĩ gì?

 

Ta tin."

 

Tạ Ôn Kiều mặt biểu cảm:

 

“Tin tin, là chuyện của ."

 

Đồng liêu nhướng mày:

 

“Được thôi, lát nữa chúng cung, xem liệu tình cờ gặp Lạc Nhan công chúa và hoàng t.ử Nam Lương quốc nhỉ."

 

Tạ Ôn Kiều cúi đầu xem hồ sơ, coi đồng liêu ăn giữ mồm giữ miệng tồn tại.

 

Đồng liêu buồn chán vén rèm ngoài, phố, Hạ Tuế An nhận lấy màn thầu nhân súp ông chủ đưa tới:

 

“Cảm ơn."

 

 

Loading...