Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:56:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bọn họ lượt đề một bài thơ lên bức họa, cũng lượt ký tên .”

 

Bọn họ là chị em.

 

Tô Duệ Lâm ngờ rằng Âm Thi cổ của Yến Lạc Súy sẽ mất kiểm soát, gây hại đến bách tính trấn Phong Linh, khiến bọn họ mất tính mạng.

 

Về việc , ông vô cùng tự trách.

 

Tô Ương tin thể sống hàng trăm năm, đây là đầu tiên ông nhắc đến Trường Sinh cổ với cô.

 

Lại trong một sự tình cờ, Tô Ương đang thử luyện Trường Sinh cổ của trăm năm , kẻ liên quan đến Trường An, vì bất chấp sự ngăn cản của cha cô, cô đến Trường An.

 

Cách luyện Trường Sinh cổ quá thâm độc .

 

Không nên để nó luyện nữa.

 

Tô Ương tóm gọn kẻ định luyện Trường Sinh cổ, dốc hết sức ngăn cản đối phương, nếu cô thì thôi, nhưng ông trời hết đến khác để cô chuyện , Tô Ương thể khoanh tay .

 

Gần đây chút manh mối.

 

Hôm nay cô tìm kiếm manh mối, quá nhiều thời gian để trò chuyện chi tiết với Hạ Tuế An, Kỳ Bất Diệc về những gì gặp ở mộ Yến Vương, chỉ thể hẹn ngày khác.

 

Hạ Tuế An đưa mắt Tô Ương rời .

 

Kỳ Bất Diệc tìm quán trọ, thành Trường An thứ khác thể nhiều, chứ quán trọ thì đếm xuể, thương nhân, ngoại tộc đến thành Trường An ăn nhiều vô kể, bọn họ tìm nơi ở .

 

Có nhu cầu thì sẽ cung ứng.

 

Trường An một con phố, gọi là phố quán trọ, cả con phố đó là quán trọ, bọn họ đến Trường An, tùy tiện hỏi thăm một chút về phía đó, chẳng cần tốn thời gian chạy vạy khắp nơi tìm quán trọ.

 

Hạ Tuế An đầu đến Trường An, đương nhiên một con phố như .

 

Cô là hỏi mới .

 

Bọn họ đến phố quán trọ.

 

Kỳ Bất Diệc cũng kén chọn gì mấy, trực tiếp chọn quán trọ đầu tiên bên tay trái, nguyên nhân là vì ít hơn các quán trọ khác một chút, Hạ Tuế An ở quán trọ nào cũng , theo trong.

 

Giây phút thấy giá cả, cô há hốc mồm kinh ngạc.

 

Phải một lạng bạc một đêm, các quán trọ khác đều hai trăm văn, đắt gấp năm .

 

Những ở quán trọ đều là hạng quyền quý, bọn họ cũng đến quán trọ đông .

 

Kỳ Bất Diệc lấy một thỏi vàng.

 

Đây là tiền thuê trả cho chưởng quỹ.

 

Hạ Tuế An nhớ lời Kỳ Bất Diệc từng , đây giúp luyện cổ, thu đều là vàng, còn dễ dàng luyện cổ , thấy hứng thú mới đồng ý luyện, một thu phí nghìn vàng.

 

Vàng dù ở bất cứ thời gian địa điểm nào đều lưu thông, nghi ngờ gì thể dùng tiền bạc.

 

Chưởng quỹ nhận lấy vàng của Kỳ Bất Diệc.

 

Lão hỏi bọn họ cần mở mấy gian phòng.

 

Kỳ Bất Diệc một tay xách hành lý, quanh quán trọ:

 

“Cần một gian."

 

Chưởng quỹ gọi tiểu nhị đưa bọn họ lên lầu, phân chia phòng ở quán trọ Trường An khác so với nơi khác, nhưng đại đồng tiểu dị, quán trọ ở Trường An thường chia thành:

 

“Thiên hiệu, Địa hiệu, Nhân hiệu, v.v.”

 

Quán trọ Địa hiệu, Nhân hiệu cho khách lựa chọn, chỉ phòng Thiên hiệu.

 

Hạ Tuế An theo tiểu nhị phòng, mới hiểu tại giá của quán trọ cao như .

 

Phòng Thiên hiệu ở đây giống phòng ở của những gia đình giàu , tủ bày đồ sứ, tường treo tranh, trong góc đặt kệ chứa đầy sách, bên trái là ghế quý phi, bên là giường Bát Bộ bằng gỗ hồng sắc.

 

Phía nam là tủ quần áo cho khách để hành lý, phía bắc đặt một tấm bình phong chạm đất, đối diện tấm bình phong là một chiếc gương soi , mặt gương rõ nét, cao bằng một , thể soi cả .

 

Hạ Tuế An đặt hành lý xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-146.html.]

 

Cô mở cửa sổ, ngoài, phát hiện quán trọ tựa lưng phố chính của Trường An.

 

Kỳ Bất Diệc tùy tay vứt hành lý xuống, cũng cửa sổ ngoài, giờ vẫn còn sớm, phố chính Trường An đông như kiến, trầm ngâm một lúc lâu xuống giữa phòng.

 

Vừa xuống, những con độc cổ giấu thi ngoài.

 

Bọn chúng đói.

 

Chủ nhân lâu lắm cho bọn chúng ăn.

 

Kỳ Bất Diệc khẽ động tay, độc cổ lập tức men theo các khe hở trong phòng bò ngoài, tự tìm cái ăn.

 

Hạ Tuế An đầu .

 

Cô nghĩ ngợi một chút hỏi:

 

“Thứ tìm là gì?"

 

“Một miếng ngọc đỏ nghìn năm."

 

Kỳ Bất Diệc chậm rãi tháo băng bảo vệ cổ tay , đeo băng cổ tay chỉ là để thuận tiện tay g-iết , bình thường, sẽ cố gắng giảm bớt cơ hội băng cổ tay trói buộc.

 

Băng bảo vệ cổ tay đặt lên bàn, để lộ cổ tay, những vết thương do rạch cổ tay ba ở thôn Hồng Diệp lành, chỉ còn mấy vết sẹo màu hồng nhạt, làn da trắng nõn vẫn rõ ràng.

 

Sợi xích bạc hình bướm che một phần vết sẹo.

 

Hạ Tuế An xuống một chiếc ghế gỗ khác:

 

“Tìm ngọc đỏ nghìn năm ?"

 

Vừa thấy ngọc đỏ nghìn năm, cô liền vật hiếm và quý giá đến mức nào :

 

“Vậy giờ nó đang ở trong tay ai ?"

 

Nước trong phòng là tiểu nhị mới , Kỳ Bất Diệc nhấc ấm sứ thanh thiên lên, rót hai chén , đẩy một chén đến mặt Hạ Tuế An:

 

“Trước khi xuống núi ngóng ."

 

Hạ Tuế An uống sạch chén rót cho cô.

 

Kỳ Bất Diệc tìm nhiều thứ như gì.

 

Từ khi Hạ Tuế An quen Kỳ Bất Diệc, những thứ tìm mẫu cổ của Âm Thi cổ, Vạn Thảo hoa, giờ đây còn tìm một miếng ngọc đỏ nghìn năm.

 

Trước khi cô quen , Kỳ Bất Diệc tìm những thứ khác , Hạ Tuế An tạm thời , nhưng lời tận đáy lòng, cô thực sự tìm những thứ để gì.

 

Muốn thì .

 

Hạ Tuế An vẫn hỏi miệng.

 

Kỳ Bất Diệc dường như thể thấu tâm tư của cô:

 

“Ta tìm những thứ là để luyện thành Cổ vương, cũng là vì luyện thành Cổ vương mới xuống núi."

 

Cổ vương ?

 

Là vua trong các loài cổ , Hạ Tuế An trong nháy mắt hiểu , Kỳ Bất Diệc vốn thích luyện cổ, đặc biệt thích luyện những loại cổ độ khó cực lớn, là Cổ vương thì độ khó khi luyện và nuôi chắc chắn sẽ càng lớn hơn.

 

Hạ Tuế An lười biếng bàn, mái tóc dài rủ xuống bên hông:

 

“Cổ vương là khác bỏ tiền thuê luyện, là chính luyện?"

 

Kỳ Bất Diệc thoáng qua món đồ bạc nhỏ nơi đầu tóc cô:

 

“Chính ."

 

“Luyện xong thì ?"

 

Hạ Tuế An gối đầu lên cánh tay, ngước mắt , ánh mắt đầy tò mò:

 

“Tìm những thứ đó, luyện thành Cổ vương chỉnh , sẽ về trại Thiên Thủy ở Miêu Cương ."

 

 

Loading...