Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:39:27
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Tuế An giữ c.h.ặ.t nút thắt lưng suýt nữ tì cởi :
“Các cô ngoài , một ."
“Vâng."
Thấy cô kháng cự, nữ tì khom hành lễ lui , chu đáo đóng cửa phòng .
Giấy dán cửa in bóng hình của họ.
Hạ nhân của tướng phủ canh giữ bên ngoài Tây sương phòng, Hạ Tuế An ở một trong phòng, về phía bồn tắm lớn chứa đầy nước, hương thơm trong lư hương bên cạnh mới đốt, mùi vị vẫn còn nhạt.
Mấy ngày nay lặn lội đường xa đến Tấn Thành, cơ thể quả thực bẩn , cô cởi đồ tắm rửa.
Nước tắm lạnh, Hạ Tuế An mới bước .
Cô bộ quần áo cũ mỏng manh trong bọc hành lý, bộ quần áo mới cổ áo đính lông nhung mà tướng phủ chuẩn , dứt khoát chọn mặc bộ .
Cách đó vài bước một chiếc gương soi cao bằng , Hạ Tuế An thắt xong dải thắt lưng màu xanh chàm, bước gần soi một chút, chiếc váy nhu quần xẻ ng-ực thêu một bông hoa mẫu đơn, thanh quý như bạch ngọc, viền bằng chỉ bạc.
Gương mặt chút phấn son, làn da trắng trẻo mịn màng, dải lụa ngũ sắc quấn quanh mái tóc đen mượt mà.
Điều bất tiện duy nhất là vết thương trán.
Hạ Tuế An ghé sát kỹ.
Vết thương đóng vảy, một vảy tự nhiên rụng , để lộ lớp da non mới sinh.
Luôn cảm thấy quên mất chuyện gì đó quan trọng, nhưng cô dù thế nào cũng nhớ .
Hạ Tuế An chần chừ hồi lâu, quyết định cứ để chuyện tùy duyên, điều quan trọng nhất lúc là sống sót.
Cô tìm Kỳ Bất Diệc.
Hiện tại mà , cô chỉ thể tạm thời tin tưởng .
Hạ Tuế An đẩy cửa bước ngoài, mấy nữ tì hỏi cô gì sai bảo.
“ tìm cùng đến đây với ."
Cô bất giác vân vê những ngón tay.
Gương mặt luôn giữ nụ của nữ tì thoáng hiện một tia khó xử, chút đắn đo, nhưng nghĩ đến việc là do luyện cổ Kỳ Bất Diệc mang tới, cuối cùng cũng đồng ý, phía dẫn đường cho cô.
Trời tối, dọc đường thắp lên những chiếc đèn l.ồ.ng xanh đặt đất, thanh u tú lệ.
Hai qua hành lang.
Một lúc , một viện t.ử hẻo lánh hiện mắt.
Tường viện leo đầy những dây leo xanh mướt, thỉnh thoảng phát tiếng côn trùng kêu trốn sâu bên trong, Hạ Tuế An dừng bước, ánh mắt hiện lên vẻ nghi hoặc:
“Anh ở đây ?"
“Á!"
Bên trong viện vang lên một tiếng kêu t.h.ả.m thiết thấu tận tâm can.
Cô kinh hãi:
“Tiếng gì ?"
Nữ tì quen với việc đó, đầu cúi thấp, mắt xuống đất:
“Bẩm tiểu nương t.ử, , đây là chỗ ở của công t.ử nhà nô tì.
tiểu nương t.ử tìm đang ở bên trong."
Thấy nữ tì hề nhắc đến một chữ nào về tiếng kêu đó, Hạ Tuế An càng trong xem .
Sợ thì sợ.
cô càng sợ gặp chuyện là Kỳ Bất Diệc, nếu như , bản cô - mất trí nhớ, chẳng gì về thế gian , dám tùy tiện tin tưởng khác - sẽ sống một , Hạ Tuế An tự năng lực đó, cũng chẳng nơi nào để .
“Vậy giờ thể ?"
Nữ tì cung kính đẩy cánh cửa viện đang khép hờ cho Hạ Tuế An:
“Được ạ."
Hạ Tuế An bước trong một bước, đầu nữ tì vẫn nguyên tại chỗ.
Dưới ánh trăng, nữ tì mặc bộ y phục màu nâu giản dị của hạ nhân tướng phủ, trong mắt lộ vẻ sợ hãi dễ nhận thấy, về phía viện t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-10.html.]
Vào khoảnh khắc khi Hạ Tuế An đầu , nữ tì khôi phục thần sắc ban đầu.
“Cô cùng ?"
Nữ tì:
“Tướng quân từng dặn, hạ nhân nếu lệnh thì tự ý nơi ."
“Vậy còn ?"
“Ngài là tiểu nương t.ử do luyện cổ mang tới, là khách quý của phủ, tướng quân dặn nô tì chăm sóc thật , cũng ạ."
Gió đêm thổi vù vù, chiếc l.ồ.ng đèn tay nữ tì run rẩy, cô cụp mắt xuống, dường như định ngoài đợi Hạ Tuế An .
Ánh đèn tường hiên lúc sáng lúc tối, cô vẫn bước trong:
“Làm phiền cô ."
Hạ Tuế An đến giữa sân thì bất ngờ thấy một bóng từ phía bên trái lao tới.
Cô theo bản năng né tránh.
đôi giày thêu con đường lát đá xanh mấp mô cho vấp , ngã ngửa đất.
Nhìn kỹ , kẻ lao về phía cô là một đàn ông ngoài hai mươi tuổi.
Sắc mặt xanh vàng, quầng thâm mắt đậm, trông cơ thể yếu ớt, khóe miệng còn chảy nước dãi, nhưng mặc hoa phục.
Mười đầu ngón tay của đàn ông ai đó nhổ sạch móng, phần thịt ngón tay đỏ hỏn rỉ m-áu lộ ngoài, đôi chân trần giày tất, móng chân cũng nhổ sạch.
Hạ Tuế An nhanh ch.óng dậy.
Cô đang định chạy ngoài thì thấy tiếng trang sức bạc.
Bên trong nhà chậm rãi bước một , vẫn là bộ y phục đó, Kỳ Bất Diệc vòng qua đàn ông đang co giật mặt đất, bước đến mặt Hạ Tuế An:
“Sao cô tới đây?"
Hạ Tuế An từng thấy cảnh tượng như thế , lời cũng tròn trịa:
“Anh ... ..."
“Anh ?"
Kỳ Bất Diệc kiên nhẫn dẫn dắt cô tiếp.
Mà cô thấy trong lòng bàn tay m-áu.
Hạ Tuế An định bỏ chạy, Kỳ Bất Diệc một tay nắm lấy eo cô, bàn tay mang theo lạnh khi rửa nước, dễ dàng kéo cô trở , hòa nhã :
“Nói cho hết câu ."
Cô mưu đồ dùng tay đẩy :
“Móng tay móng chân của đều mất hết , là do ?"
Cổ tay bỗng nhiên thắt c.h.ặ.t.
Con rắn đen quấn lấy hai tay Hạ Tuế An.
Mà con rắn đen càng lúc càng quấn c.h.ặ.t hơn, hằn lên hai vệt đỏ rõ rệt, Hạ Tuế An lập tức dám cử động nữa.
“Là đấy, đang giúp giải cổ mà."
Kỳ Bất Diệc cúi đầu cô, tướng mạo ôn lương nhưng khẽ , “Sao cô dễ dàng sợ hãi thế nhỉ, đều g-iết quách cô cho ."
Hạ Tuế An Kỳ Bất Diệc là đang giúp đàn ông giải cổ, nhưng trong lòng vẫn nghi ngờ nhiều hơn.
Giải cổ mà cần nhổ sạch móng tay móng chân ?
nhanh đó, cô thể tin , phần thịt ngón tay đỏ hỏn của đàn ông đang đau đớn lăn lộn đất thứ gì đó đang ngọ nguậy, men theo kẽ ngón tay bò ngoài.
Loại cổ hình dạng giống như giòi bọ khi hút ít dưỡng chất thì cơ thể căng tròn, lúc nhúc thành một đống, tranh chui từ phần thịt ngón tay của đàn ông.
Bạch cổ hễ gặp ánh trăng là ch-ết ngay.
Đám sâu trắng cố gắng giãy giụa vô ích vài cái rào rào rơi xuống.
Hạ Tuế An ngẩn , thu sức lực, bên cạnh là l.ồ.ng ng-ực của thiếu niên phập phồng theo thở, mang theo một mùi hương nhạt đặc biệt.
Tứ chi thon dài, giống như đang ở độ tuổi trổ mã, khi dang rộng như thể thể bao bọc cả Hạ Tuế An, áo bào rộng rãi, vì cô hoảng loạn đẩy nên cổ áo lỏng, thấp thoáng lộ xương quai xanh trắng như tuyết.