Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 63: Có Chút Không Đúng
Cập nhật lúc: 2026-03-06 15:59:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau bữa tối vui vẻ, di chuyển đến phòng , xuống thưởng trò chuyện.
Tô Hòa nãy giờ liên tục đả kích bỗng nhiên lên tiếng: "Mạt Mạt tối nay định ngủ Phó gia ? Chi bằng ở viện của , buổi tối chúng còn thể trò chuyện."
Đường Mạt híp mắt : "Không cần , Tô Hòa tỷ, quen ở phòng của khác."
Trình Thiên Diệp cũng : "Mạt Mạt phòng riêng, ngay trong viện của Vân Tu, con bé từ nhỏ ở đó, đồ đạc bên trong đều là đồ dùng quen thuộc, đổi chỗ khác con bé sẽ ngủ mất."
Đường Mạt mà phòng riêng ở Phó gia? Một năm nàng ở mấy ngày, mà đặc biệt chừa một căn phòng, hơn nữa còn ở trong viện của Phó Vân Tu!
Tô Hòa đè nén sự khó chịu trong lòng, lộ một tia kinh ngạc , "Như lắm , dù Vân Tu và Mạt Mạt đều thành , lỡ như truyền ngoài, ..."
Sắc mặt Phó Vân Tu lạnh xuống, "Ai dám ?"
Tô Hòa vội vàng : "Ta ý đó." Nàng về phía Trình Thiên Diệp, : "Vân Tu tuy để ý, nhưng Mạt Mạt là nữ hài t.ử, ..."
Trình Thiên Diệp gật đầu, ngắt lời nàng, "Con cũng chút đạo lý." Ánh mắt bà hiền từ về phía Đường Mạt và Phó Vân Tu, mỉm : "Đều lớn cả , ở chung một viện quả thực thích hợp nữa."
Đường Mạt xuống bên cạnh Trình Thiên Diệp, khoác tay bà, nũng : "Ta đều ở quen . Hơn nữa, Phó Vân Tu trong mắt , chính là tỷ nhất."
Mọi sửng sốt, lập tức ha hả.
Chỉ Phó Vân Tu nghiến răng nghiến lợi, "Đường Mạt, nàng c.h.ế.t !" Nói liền xắn tay áo lên, bộ đ.á.n.h.
Đường Mạt thấy thế vội vàng trốn lưng Trình Thiên Diệp, còn sống c.h.ế.t thò đầu thè lưỡi với Phó Vân Tu.
Cuối cùng vẫn là Phó Hồng vỗ bàn quyết định: "Bên cạnh viện của Vân Tu còn một bãi đất trống , cứ xây cho Mạt Mạt một viện lạc mới ở đó . Trước khi viện lạc xây xong, Mạt Mạt vẫn ở bên chỗ Vân Tu."
Ông về phía Đường Mạt, "Khoảng thời gian con đừng về nữa, ở xem trong lúc xây dựng viện lạc chỗ nào ý, cũng tiện kịp thời sửa đổi."
Lời , Trình Thiên Diệp cũng liên tục gật đầu, luôn miệng cách .
Phó Vân Hi cũng tích cực, đều bàn đến nội thất khi viện lạc xây xong , đại ca vung tay lên cống hiến mười mấy món trân bảo, để đồ trang trí cho phòng mới của Đường Mạt.
Đường Mạt và Phó Vân Tu đưa mắt , ngoại trừ vui vẻ chấp nhận, tựa hồ cũng lựa chọn nào khác.
Tô Hòa ở một bên nữa nhồi m.á.u cơ tim, chuyện giống với dự tính của nàng!
Sáng sớm hôm , đội ngũ Đoán tạo sư thuộc Thiên Diệp Thành đến Phó gia, khi cẩn thận hỏi thăm yêu cầu của Đường Mạt, viện lạc mới bắt đầu khởi công.
Đường Mạt tuy là giám công, nhưng cũng chỉ mỗi ngày qua đó lượn hai vòng, thời gian còn đều cùng Phó Vân Tu núi săn thú.
Đây cũng là hoạt động truyền thống của bọn họ, hai bọn họ cùng với Phó đại ca hồi nhỏ đều tinh lực dồi dào, thường xuyên quậy phá khiến lớn đau đầu thôi. Sau lớn bàn bạc, liền thả một bầy yêu thú ở núi , để bọn họ tự săn.
Sáng , tối về, tinh lực đều tiêu hao hết, ngả đầu là thể ngủ , trong nhà triệt để thanh tịnh.
Thế là hoạt động giữ . Hiện nay phận thừa kế của Phó đại ca công khai, còn thời gian cùng bọn họ chơi đùa nữa, tự nhiên chỉ còn Đường Mạt và Phó Vân Tu thôi.
Hôm nay, Đường Mạt khỏi cửa liền gặp Tô Hòa.
"Mạt Mạt núi ?" Tô Hòa hỏi.
Đường Mạt gật đầu, "Tô Hòa tỷ việc tìm ?"
Tô Hòa chút chần chừ : "Ta lớn ngần còn từng thấy qua mấy loại yêu thú, cùng các xem thử, tiện ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-phu-su-khong-muon-no-luc/chuong-63-co-chut-khong-dung.html.]
"Tiện chứ." Đường Mạt một ngụm đáp ứng: "Yêu thú ở núi quả thực nhiều loại, hơn nữa đều là yêu thú hoang dã thu mua từ các nơi, còn mấy loại thường thấy lắm, đến lúc đó đ.á.n.h cho tỷ xem."
Tô Hòa thở phào nhẹ nhõm, : "Được, lỡ việc săn thú của các là ."
Đường Mạt xua tay : "Chỉ là chơi đùa linh tinh thôi. Bất quá, tỷ là Luyện d.ư.ợ.c sư, đến núi nhất định bám sát bọn , đừng để yêu thú thương."
Tô Hòa tự nhiên gật đầu đáp .
Phó Vân Tu từ bên ngoài về, liền đội ngũ săn hôm nay thêm một , khỏi nhíu mày.
Lúc mới về nương thu nhận một nữ t.ử, còn khá vui vẻ. Dù và ca ca đều là nam nhân, tình cảm với mẫu đến , một lời cũng tiện , một t.ử giống như nữ nhi, thỉnh thoảng chút lời tâm tình cũng tồi.
tiếp xúc một thời gian, Phó Vân Tu liền phát hiện tâm tư của Tô Hòa xa đơn thuần như nàng thể hiện , luôn cố ý vô tình tiếp cận , là thích , trong mắt chút tình cảm nào.
Nói là chỉ tạo quan hệ với , nhưng những lời Tô Hòa thỉnh thoảng quá mức mờ ám.
Không rõ mục đích của Tô Hòa, Phó Vân Tu cũng tiện với nương , liền chỉ thể kéo dài như , cho nên thấy Tô Hòa liền chút phiền lòng. Đường Mạt đồng ý cho cùng , tự nhiên sẽ lên tiếng phản đối nữa.
Cứ như , một nhóm ba đến núi .
Khu vực núi gần lão trạch là Ngự Thú Phường nơi Phó gia nuôi nhốt yêu thú, sâu trong nữa mới là khu vực săn thú.
Đã là trò chơi săn thú, tự nhiên chú trọng tính công bằng. Đường Mạt và Phó Vân Tu chọn cung tên tiêu chuẩn ở Ngự Thú Phường, còn gọi Tô Hòa đến mặc hộ giáp.
Tô Hòa mặc hỏi: "Các đều mặc hộ giáp ?"
Đường Mạt : "Sau mười tuổi bọn dùng hộ giáp nữa . Tỷ đầu tiên tới, sức chiến đấu gì, vẫn là nên bảo vệ bản ."
Tô Hòa đành mặc bộ giáp trụ chút thẩm mỹ nào theo hai .
Đã chơi mấy ngày , lượng yêu thú ở núi rõ ràng ít , sâu mới thể thấy tung tích của yêu thú. Hôm nay muộn, Đường Mạt liền vẽ hai tấm Tật Hành Phù, với Tô Hòa: "Phải tăng tốc , đừng sợ, dẫn tỷ ."
Tô Hòa ngơ ngác gật đầu, liền thấy phù văn trong tay Đường Mạt "xoát" một cái chui hai chân , ngay đó cổ tay tóm lấy kéo về phía , kình phong tạt thẳng mặt, thổi đến mức nàng ngay cả mắt cũng mở .
Cũng may bao lâu thì dừng , Tô Hòa lúc mới dám há miệng thở dốc từng ngụm lớn.
Đường Mạt đầu , khỏi giật nảy .
Chỉ thấy tóc tai Tô Hòa thổi rối tung, hai mắt sung huyết, sắc mặt trắng bệch, phối hợp với bộ hộ giáp màu đen, hình ảnh quả thực chút kinh dị.
Phó Vân Tu chỉ một cái liền đầu , sợ sẽ nhịn mà bật thành tiếng.
Đường Mạt hổ : "Tô Hòa tỷ, tỷ dùng linh lực hộ thể ?" Di chuyển với tốc độ cao dùng linh lực hộ thể là kiến thức cơ bản ? Cho nên nàng mới nhắc nhở a. Lần Vân Khê cũng chạy như , thực lực còn cao bằng Tô Hòa , cũng chật vật đến thế.
Tô Hòa cũng hổ, nàng liếc Phó Vân Tu, thấy lưng về phía mới thở phào nhẹ nhõm, một bên vuốt tóc một bên nhỏ giọng : "Ta kịp phản ứng, ."
Đường Mạt chỉ thể thở dài, bỗng nhiên cảm thấy dẫn nàng theo chính là một sai lầm.
"Không ." Tô Hòa : "Ta ý trách , đừng để trong lòng, chậm một chút là ."
Đường Mạt: Hửm? Ta cũng cảm thấy là của a?
Nàng chớp chớp mắt, bỗng nhiên chút phản ứng , Tô Hòa hình như chút đúng.