Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 13: Là Bạn Bè A
Cập nhật lúc: 2026-03-06 15:57:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Vân Tu gật đầu : "Nghe sư phụ nhắc tới qua, bảo tàng trong Khải Hải bí cảnh sắp mở ."
Ân Vô Thường gật đầu: "Không sai, thời gian bảo tàng mở cố định, dài thì ngàn năm, ngắn thì trăm năm, mở đó là ba trăm năm . Đây là một cơ duyên lớn, chúng nhất định nắm bắt."
Phó Vân Tu trong lòng khẽ động, thăm dò: "Ý của sư là?"
Ân Vô Thường mỉm : "Đến lúc đó, mời sư cùng tầm bảo, sư thấy thế nào?"
Phó Vân Tu lắc đầu: "Sư đùa , mới ngũ giai, đều đột phá thất giai , mang theo là cản trở ?"
Ân Vô Thường vội vàng : "Sư cần tự khiêm, ai mà lôi thuộc tính năng lực khiêu chiến vượt cấp, huống hồ ngươi còn là t.ử của Cửu Lôi Thánh Giả, e là lục giai bình thường đều là đối thủ của ngươi. Hơn nữa bảo tàng khi nào mở vẫn là ẩn , ngươi nỗ lực một chút, chừng liền đột phá lục giai , đến lúc đó thực lực cũng sẽ kém là bao."
Phó Vân Tu gì, quả thực, bảo tàng chỉ là dấu hiệu mở , nhưng cụ thể khi nào mở ai cũng . Hắn vẫn còn chút thời gian, nếu thể đột phá, quả thực thể buông tay buông chân xông pha một phen.
"Thế , nếu khi bảo tàng mở , thể đột phá lục giai, liền đồng hành cùng sư . Nếu đột phá, liền tự xông pha một phen, mở mang kiến thức là ."
Ân Vô Thường thở dài: "Sư ngươi hà tất ..."
Phó Vân Tu ngắt lời: "Cứ quyết định như , lỡ như vì thực lực yếu kém, liên lụy sư tìm bảo vật thì ? Cho dù chỉ một tia khả năng, cũng thể trơ mắt nó xảy ."
Lời đến nước , Ân Vô Thường chỉ đành đồng ý.
Đường Mạt mà trong lòng ngứa ngáy, thấy hai xong , vội vàng hỏi: "Bảo tàng của Khải Hải bí cảnh là cái gì? Ta thể ?"
Phó Vân Tu và Ân Vô Thường , : "Ta chỉ sư phụ nhắc qua một câu, chi tiết thì hiểu rõ, phiền sư giải đáp ."
Ân Vô Thường , "Đây cũng là bí mật gì, hơn nữa cách về bảo tàng cũng thống nhất, chủ lưu nhất chính là bảo tàng thực chất là mộ táng của sáng lập Khải Hải học viện. Mộ táng trong một gian bí ẩn của Khải Hải bí cảnh, khi điều kiện phù hợp sẽ phun trào vô bảo vật, để phục vụ cho sự phát triển của Khải Hải học viện."
Ngừng một chút, tiếp tục : " rốt cuộc là điều kiện gì, ai . Còn về việc ngươi thể ... Dựa theo tình hình mở đó, từ tứ giai trở lên, cửu giai đều thể tham gia. Hơn nữa trong thời gian bảo tàng mở , trong bí cảnh cấm g.i.ế.c ch.óc."
Mấy sửng sốt, nhao nhao biến sắc.
Ân Vô Thường mỉm : "Trước khi bí cảnh, học viện sẽ phân phát Thế Mệnh Phù, Thế Mệnh Phù vỡ nát sẽ trực tiếp truyền tống khỏi bí cảnh, chuyến tầm bảo coi như là kết thúc."
Đường Mạt lúc mới hai mắt sáng ngời : "Ta cũng , sư thể dẫn theo ?"
Ân Vô Thường ha hả: "Đại danh của Đường Mạt sư vang dội khắp học viện, ngươi , tự nhiên cầu còn ."
Đường Mạt cảm kích : "Đa tạ sư ." Đường Mạt trong lòng hiểu rõ, mặc dù danh tiếng của nàng vang dội, nhưng phần lớn là vì thiên phú, chứ vì thực lực. Ân Vô Thường nguyện ý mang theo nàng cũng là coi trọng thiên phú của nàng, giao hảo với nàng mà thôi.
"Đại ca, cũng !" Ân Vô Ưu tích cực .
Ân Vô Thường vẻ mặt quan tâm gật đầu: "Đi , dù cũng Thế Mệnh Phù, đến lúc đó cho kỹ cách giữa ngươi và khác, cũng thể tỉnh táo ."
"Đại ca!" Ân Vô Ưu bất mãn kêu lên, đó đẩy đẩy Vệ Thiến Vân, "Tỷ tỷ tỷ quản ."
Vệ Thiến Vân bất đắc dĩ thở dài, : "Vô Ưu dạo nỗ lực ít , đừng nữa."
Ân Vô Thường vẻ mặt tán đồng lắc đầu: "Muội cứ chiều hư ."
Là duy nhất tứ giai trong trường, Vân Khê ngay cả tư cách bí cảnh cũng , cô trầm mặc c.ắ.n c.ắ.n môi. Cô cũng , nhưng khi bảo tàng mở , cô còn cơ hội đột phá ngũ giai ?
Trong đầu Vân Khê lóe lên một bóng hình mặc áo trắng, phong lưu bất kham, nọ sinh một đôi mắt hoa đào, nghiêm mặt cũng giống như đang câu dẫn khác. Năm đó vội vã gặp mặt một , hôm nay lang bạt đến nơi nào .
Nghĩ đến đây, ánh mắt Vân Khê lập tức kiên định lên, từ ngày mai bắt đầu tạm dừng luyện d.ư.ợ.c , dùng nhiều thời gian hơn để nâng cao thực lực, nhất định đột phá đến ngũ giai khi bảo tàng mở !
Cô nhanh ch.óng trưởng thành lên!
Ăn xong cơm, hai bên chào tạm biệt , ba Đường Mạt đường về, vẫn còn đang thảo luận chuyện bảo tàng.
Vân Khê rốt cuộc nhịn : "Đường Mạt, nhanh ch.óng đột phá ngũ giai, cơ hội Khải Hải bí cảnh , bỏ lỡ."
Đường Mạt thần sắc nghiêm túc của Vân Khê, một câu thừa thãi nào, trầm ngâm : "Ngươi tiến tứ giai thời gian cũng ngắn , nếu liều một phen thì là hy vọng." Ngừng một chút, nàng : "Chỉ là ngươi là luyện d.ư.ợ.c sư, bí cảnh tầm bảo thì thể chút thủ đoạn tự bảo vệ nào, nhất vẫn là tu luyện một môn bí pháp công kích, hoặc là bí pháp phòng ngự đều ."
Thần sắc Vân Khê ảm đạm: "Ta ngay cả ngũ giai còn tới, thể tu luyện bí pháp..."
Đường Mạt rộ lên: "Trùng hợp , sách một năm nay cũng là vô ích. Sau ngũ giai mới thể tu luyện bí pháp, đó đều là cách cũ , chỉ như , còn phát hiện một phương pháp thể nhanh ch.óng nâng cao linh lực."
Nghe , Vân Khê nhịn kích động lên, nắm lấy tay Đường Mạt ngừng xác nhận: "Thật ? Ngươi lừa chứ? Ta thực sự thể đột phá ngũ giai, còn thể học bí pháp ?"
Đường Mạt : "Ta thể đảm bảo, ai thể xác định bảo tàng khi nào mở , ngươi chuẩn sẵn sàng liều mạng."
Vân Khê dùng sức gật đầu, kiên định : "Ta nhất định dốc lực!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-phu-su-khong-muon-no-luc/chuong-13-la-ban-be-a.html.]
Đường Mạt vỗ bàn quyết định: "Việc nên chậm trễ, bắt đầu từ hôm nay ."
Vân Khê: "Được!"
Phó Vân Tu thấy hai dăm ba câu khơi dậy ý chí chiến đấu vô hạn của đối phương, chỉ cũng kích động theo, chủ động hỏi: "Có gì thể giúp đỡ ?"
Đường Mạt nhíu mày một lúc, cuối cùng : "Quả thực một chuyện vô cùng quan trọng."
Phó Vân Tu theo bản năng thẳng lên vài phần, trịnh trọng : "Muội ."
"Giám sát động thái của bảo tàng, thời khắc báo cáo với tổ chức." Đường Mạt vỗ vỗ vai Phó Vân Tu, bổ sung: "Giao tiếp nhiều với Ân học trưởng, tổ chức tin tưởng ."
Phó Vân Tu: "... Đa tạ sự tin tưởng của tổ chức." Ta thực sự sẽ cảm tạ.
"Nói đến Ân học trưởng..." Đường Mạt tò mò hỏi: "Các quen như thế nào? Huynh cũng là t.ử của vị Thánh giả nào ?"
Phó Vân Tu lắc đầu: "Huynh là của lớp tinh thất giai, đây từng gặp vài ở huyễn cảnh tháp. Ân học trưởng tính cách , qua vài liền quen thuộc."
Đường Mạt gật gật đầu, hỏi nhiều nữa, chuyển sang về phương pháp tu luyện với Vân Khê, vô cùng nghiêm túc.
Về đến học viện, Đường Mạt dẫn Vân Khê đến thư viện đổi bí pháp phù hợp, Vân Khê vì giới hạn thực lực lên , chỉ đành để Đường Mạt giúp sàng lọc.
Vân Khê : "Ta tin tưởng ngươi, ngươi chọn gì luyện nấy."
Để phụ sự mong đợi của Vân Khê, Đường Mạt tinh thiêu tế tuyển nửa ngày. Đầu tiên là mộc thuộc tính, thứ hai độ khó tu luyện thể quá lớn, quan trọng nhất là bắt buộc thực dụng.
Hửm? Cuốn ngược chút thú vị. Cuốn bí pháp Đường Mạt đang xem tên là “Thường Xuân Đằng”, là tên của một loại thực vật, lúc mới bắt đầu tu luyện hóa hạt giống của thường xuân đằng thành mộc linh lực, đó gieo nó trong đan điền để bồi dưỡng.
Thời gian bồi dưỡng càng dài, uy lực của thường xuân đằng càng lớn, hơn nữa thường xuân đằng xa thể công gần thể thủ, còn hơn cả Đường Mạt tưởng tượng đó.
Điểm khó khăn lớn nhất khi tu luyện cuốn bí pháp chính là chuyển hóa hạt giống, nhưng điều đối với Vân Khê là luyện d.ư.ợ.c sư mà , chắc tính là chuyện khó, chính là nó!
Đường Mạt cầm bản thử xuống lầu, tìm Lưu trưởng lão đổi bí tịch, đương nhiên tích phân vẫn là Vân Khê tự trả, dù Đường Mạt cũng là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, tài khoản một điểm tích phân cũng .
Lưu trưởng lão như liếc Đường Mạt một cái, hắc hắc . Lưu trưởng lão lắc đầu, vẫn đưa bản gốc bí pháp, chỉ dặn dò Vân Khê lượng sức mà .
Vân Khê nghiêm túc lời, cảm kích lời cảm tạ với Lưu trưởng lão.
Theo lý mà , phương pháp nhờ khác đổi bí tịch vượt cấp như thế là , nhưng bởi vì Lưu trưởng lão tin tưởng Đường Mạt, nàng là bậy. Hơn nữa bảo tàng sắp mở , lòng trong học viện xao động, mỗi học sinh đều đang nghĩ cách nâng cao bản , cho nên ông cũng nhắm mắt ngơ.
Lúc hai , Lưu trưởng lão còn thấp giọng : "Không ."
Đường Mạt liên tục gật đầu, đảm bảo : "Lần đến sẽ mang cua say cho ngài!"
Lưu trưởng lão nuốt nuốt nước bọt, nhắc nhở: "Đừng để đợi quá lâu đấy nhé."
Đường Mạt cùng Vân Khê về ký túc xá, đưa bí pháp cho cô xem, càng xem càng kích động, vui vẻ : "Bí pháp quá thích hợp với ! Trên đó khó nhất là chuyển hóa hạt giống, sở dĩ khó là vì dễ duy trì sinh mệnh lực của hạt giống. thì khác, trong mộc thuộc tính của bao hàm nhiều sinh mệnh lực, thể duy trì hoạt tính của hạt giống ở mức độ lớn nhất!"
Đường Mạt đắc ý : "Ta ngươi mà."
lúc , Vân Khê bỗng nhiên xông tới ôm lấy Đường Mạt, chân thành : "Cảm ơn ngươi, gặp ngươi là chuyện may mắn nhất trong đời ."
Đường Mạt chút ngại ngùng, nhưng cũng ôm cô, nhẹ giọng : "Chúng là bạn bè a, cảm ơn gì chứ, sến súa quá."
Vân Khê lặng lẽ ôm c.h.ặ.t Đường Mạt, lúc ở Vân Đỉnh thành cha cô đồng ý cho cô học, là Đường Mạt giúp cô thuyết phục cha , bây giờ giúp cô chọn lựa bí tịch, dạy cô thế nào để nâng cao linh lực nhanh ch.óng hơn.
Mỗi thời khắc quan trọng, mỗi cô sứt đầu mẻ trán tìm thấy đường, đều là Đường Mạt đang giúp cô.
"Được ." Đường Mạt vỗ vỗ lưng Vân Khê như an ủi, : "Bây giờ là lúc nghĩ đông nghĩ tây, mau dậy tu luyện ."
Vân Khê thu liễm cảm xúc, buông Đường Mạt xong mới cảm thấy chút ngại ngùng, lớn chừng , cô vẫn là đầu tiên bày tỏ tình cảm của một cách thẳng thắn như , thực sự quen lắm.
May mà Đường Mạt cũng thêm gì, thẳng vấn đề : "Chúng lên một kế hoạch tu luyện ..."
Luyện d.ư.ợ.c, học bí pháp, cho đến khi linh lực tiêu hao cạn kiệt, đến phòng tu luyện tu luyện linh lực.
Trước khi thăng cấp ngũ giai, Vân Khê cứ tuân theo quy trình mà tu luyện. Mỗi ngày luyện d.ư.ợ.c là sợ cô cứng tay, dù cũng là một luyện d.ư.ợ.c sư, luôn mở lò chắc chắn , nhưng thời kỳ mấu chốt, một ngày một lò duy trì cảm giác tay cũng đủ .
May mà đây Vân Khê luyện d.ư.ợ.c nhiều, đổi cho học viện nhận tích phân cũng nhiều, vẫn tiêu pha gì mấy, nếu đều gánh nổi chi phí của phòng tu luyện.
Sắp xếp thỏa cho Vân Khê, sáng sớm hôm Đường Mạt liền thu dọn đồ đạc, chuyển đến viện lạc của Phi Hoa Thánh Giả.