Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 107: Thiếu Sự Thấu Hiểu

Cập nhật lúc: 2026-03-07 06:00:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng ngày hôm , những nhận thiệp mời lục tục đều đến.

 

Đường Mạt chỉ mời mấy lúc từ núi tuyết mang về, tự nhiên cũng bao gồm Cung Vũ.

 

Cung Vũ khi nhận lời mời vốn là tới, nhưng , đây thể là gặp mặt cuối cùng của và Đường Mạt, bảo suy nghĩ cho kỹ, lớn chừng đầu tiên động tâm, thật sự cam tâm tình nguyện cứ như minh bạch mà kết thúc ?

 

Cung Vũ suy nghĩ cả một đêm, rốt cuộc vẫn là buông , vẫn quyết định tới vẽ lên dấu chấm hết cho đoạn tình cảm đơn phương của , đồng thời cũng là tiễn hành cô gái mà từng thích.

 

Đường Mạt uyển chuyển từ chối ý định bày tiệc lớn của Lâm gia chủ, chỉ dọn dẹp sân viện Ngô Đồng Cư, bày một chiếc bàn tròn, mấy cái ghế đẩu, quây quần bên ăn thức ăn uống rượu, chuyện tương lai.

 

Cuối cùng, lời bảo trọng, thuận buồm xuôi gió.

 

Lúc gần , Cung Vũ lấy hết dũng khí với Đường Mạt: "Ta từng thích cô."

 

Đường Mạt mỉm , nghiêm túc : "Cảm ơn sự yêu thích của ngươi."

 

Cung Vũ cũng nở nụ : "Chúc cô hạnh phúc."

 

Đường Mạt chân thành chúc nguyện: "Ngươi sẽ gặp hơn."

 

Cung Vũ tâm mãn ý túc trở về nhà.

 

Đường Mạt đầu, liền thấy Phó Vân Tu vẻ mặt khó chịu cô, cô tới nắm lấy bàn tay to lớn bên : "Đi thôi, chúng cũng gần đến lúc xuất phát ."

 

Phó Vân Tu nương theo lực đạo của cô xoay , yêu cầu: "Nàng chuyện riêng với nam nhân khác, như với nam nhân khác, cũng cái gì mà sẽ gặp hơn."

 

Phó Vân Tu dừng bước, nghiêm túc : "Không ai thể hơn nàng, nàng chính là nhất."

 

Đường Mạt ngoái đầu , trong mắt tràn đầy ý : "Chỉ mới cảm thấy như ."

 

"Ai ?" Phó Vân Tu cất cao giọng gọi: "Tiểu quyển mao! Đường Mạt tỷ tỷ của nhất ?"

 

Tiểu quyển mao đang cắm cúi gặm thịt trong lúc bận rộn bớt chút thời gian, đáp: "Tỷ tỷ nhất!"

 

Nghe , Phó Vân Tu đắc ý nhướng mày với Đường Mạt.

 

Đường Mạt nhịn bật : "Phó Vân Tu, dáng vẻ hiện tại của xem, mười tuổi thể nhiều hơn, ấu trĩ c.h.ế.t !"

 

Phó Vân Tu dùng sức kéo một cái, ôm Đường Mạt lòng, khẽ : "Trưởng thành đều là để cho ngoài xem, mặt đơn thuần nhất của vĩnh viễn thuộc về nàng."

 

Vạn Sĩ T.ử Ngạn ở đối diện hai thu hết cảnh mắt, hiện tại chỉ một suy nghĩ —— yêu đương thật đáng sợ, đang yêu đương đều cần dùng linh lực, chỉ dựa miệng liền thể khiến kẻ địch sến súa đến c.h.ế.t.

 

Bắc đại lục khắp nơi đều là băng tuyết, để tiện cho việc đường, Lâm gia chủ chuẩn cho mấy một con gấu trắng lớn công cụ bộ.

 

Gấu trắng lớn lên cao mười mấy mét, rộng thể béo, khi tứ chi chạm đất, lưng cực kỳ rộng.

 

Đường Mạt một chút, đem ngôi nhà nhỏ của an trí lên lưng gấu trắng lớn.

 

Như lúc đường cũng sợ gió tuyết nữa.

 

Tiểu quyển mao đối với Đại Bạch quả thực là "nhất kiến chung tình", Đường Mạt dứt khoát để nàng nhận chủ con yêu thú —— yêu thú nhận chủ thể tâm linh tương thông với chủ nhân, cho dù hiểu thú ngữ, cũng thể suy nghĩ và ý tứ của yêu thú.

 

Như , đường nếu gặp tình huống gì cũng tiện xử lý hơn, đôi khi cảm nhận của yêu thú còn nhạy bén hơn cả võ giả.

 

Đường Mạt cuối cùng kiểm kê một lượt đồ vật trong gian, đó cáo biệt mấy Lâm gia, leo lên gấu trắng lớn, chính thức lên đường.

 

Ra khỏi thành, Đường Mạt đem ngôi nhà bố trí một chút, cất giường đệm , trực tiếp trải t.h.ả.m dày lên mặt đất, như cho dù chỗ nhỏ một chút, cũng đều thể xuống.

 

"Bây giờ chúng ?" Tiểu quyển mao mờ mịt hỏi.

 

Đường Mạt bưng sữa, mỹ mãn uống một ngụm, : "Đến Băng Uyên, cách nơi tính là quá xa, bốn năm ngày là thể tới."

 

Tiểu quyển mao gật đầu, đem điểm đến cho Đại Bạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-phu-su-khong-muon-no-luc/chuong-107-thieu-su-thau-hieu.html.]

 

Thân là yêu thú bản địa, Đại Bạch đối với vị trí của Băng Uyên tự nhiên cực kỳ rõ ràng, đều c.ầ.n s.ai bảo, nó tự liền nhận đường.

 

Lập tức nhảy một cái liền chuyển hướng sang đúng đường.

 

Ngụy bà bà gật đầu : "Nếu là rèn luyện, Băng Uyên quả thực là nơi bắt buộc đến."

 

"Băng Uyên là gì?" Vạn Sĩ T.ử Ngạn hỏi.

 

Tiểu quyển mao cũng tò mò sang.

 

Đường Mạt vô tội nhún vai, : "Ta chỉ là một chỗ đến tồi, thể chiến đấu thể tầm bảo, cụ thể thì ."

 

"Ngụy bà bà hẳn là rõ ràng." Phó Vân Tu .

 

Ngụy bà bà : "Băng Uyên là một nơi cơ duyên và nguy hiểm cùng tồn tại, chỉ cần quá tham lam, ở vòng ngoài Băng Uyên đều thể chút thu hoạch."

 

"Vậy còn vòng trong thì ?" Đường Mạt hỏi.

 

"Vòng trong, ít nhất thực lực Vương cấp mới thể đặt chân, còn về khu vực hạch tâm của Băng Uyên, Thánh cấp thì thể ." Ngụy bà bà : "Tương truyền khu vực hạch tâm của Băng Uyên khảm nạm Cánh Cửa Thế Giới, tiến trong cửa, liền thể rời khỏi phương thế giới ."

 

Nghe , mấy đều kinh ngạc.

 

Tiểu quyển mao tò mò : "Sau khi rời , sẽ ?"

 

Ngụy bà bà lắc đầu: "Không ."

 

"Đợi chúng đạt tới Thánh cấp, xem thử chẳng sẽ ." Đường Mạt vô cùng tự nhiên, phảng phất như Thánh cấp dễ như trở bàn tay.

 

Tiểu quyển mao đáp cũng vô cùng dứt khoát: "Tỷ tỷ đúng, đến lúc đó chúng cùng nhé?"

 

Phó Vân Tu và Vạn Sĩ T.ử Ngạn gật đầu, đây xem như là ước định xong.

 

Ngụy bà bà dở dở , Thánh cấp dễ đạt tới như , nếu bà cũng sẽ nuốt Phá Thánh Đan, cam tâm tình nguyện đọa lạc thành Ngụy Thánh.

 

Người từng dùng Phá Thánh Đan, đời sẽ bao giờ còn cơ hội chân chính bước Thánh cấp nữa. Nói cách khác, tu vi của bà kiếp cũng chỉ đến thế mà thôi, gian tiến bộ.

 

Tiềm lực của Ngụy bà bà Phá Thánh Đan vắt kiệt .

 

Bởi vì chủ tớ khế ước, Đường Mạt đối với suy nghĩ của Ngụy bà bà sẽ cảm ứng mơ hồ, cô khỏi chút ngẩn .

 

Từ nhỏ đến lớn, cô trong việc tu luyện từng khái niệm bình cảnh, mỗi một đột phá đều là nước chảy thành sông. Cũng bởi , cô đương nhiên cho rằng đột phá Thánh cấp cũng độ khó gì.

 

Thiên phú cỡ của cô, thành Thánh là chuyện ván đóng thuyền, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn mà thôi.

 

Ngụy bà bà đối với chuyện bọn họ thành Thánh rõ ràng mang thái độ hoài nghi.

 

Đường Mạt suy nghĩ một chút, nguyên nhân căn bản chính là Ngụy bà bà hiểu rõ bọn họ, điều thể sẽ sinh ảnh hưởng đối với việc rèn luyện tiếp theo của bọn họ.

 

Nghĩ xong, Đường Mạt về phía Tiểu quyển mao: "Nói cho bà bà thử, năm nay mấy tuổi, là tu vi gì."

 

Tiểu quyển mao hiểu , nhưng ngoan ngoãn, nàng : "Ta năm nay mười tuổi, là thể tu, sức chiến đấu xấp xỉ võ giả Cửu giai."

 

Đường Mạt về phía Phó Vân Tu, : "Mười chín tuổi, Thất giai lôi thuộc tính, sức chiến đấu thể so với Cửu giai."

 

Vạn Sĩ T.ử Ngạn tiếp lời: "Hai mươi tuổi, Bát giai kim thuộc tính đao khách, Vương cấp, hẳn là ai là đối thủ của ."

 

Đường Mạt nhướng mày một cái, lúc mới : "Mười tám tuổi Thất giai Phù văn sư, Trận sư, Binh khí sư, sức chiến đấu rõ." Cô từng lực chiến đấu, cũng rõ ràng sức chiến đấu cực hạn của .

 

Ngụy bà bà đến ngây , bà mấy đứa nhỏ thiên phú , nhưng tuổi tác của bọn chúng nhỏ như thế!

 

Ai cũng , võ giả cùng giai tuổi càng nhỏ, tiềm lực càng lớn! Nhất là Đường Mạt, đồng tu ba loại nghề nghiệp, quả thực chính là biến thái!

 

Giờ khắc , Ngụy bà bà thể thừa nhận, cái ước định của bọn họ chừng thật sự ngày trở thành hiện thực.

Loading...