Thiên Tai Mạt Thế: Tích Trữ Hàng Tỷ Vật Tư Để Sống Sót - Chương 181: Bà còn nợ tôi một bữa chân giò đấy

Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:40:56
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếng động lắp cửa chắc chắn nhỏ, khung cửa còn lắp xong thì lầu mò lên. Thấy tầng 27 đang định lắp cửa chặn giữa tầng 25 và 26, chẳng ai dám bước lên ý kiến nửa lời. Họ chỉ dám thò đầu trộm vài cái ở lối lên cầu thang tầng 25.

 

Khi bọn họ xuống, cái tin nhà "địa chủ" tầng 27 bắt đầu lắp cửa lập tức lan truyền khắp cả tòa nhà. Cũng chẳng ai nghi ngờ giờ họ đào cửa để lắp, dù thì tầng 27 vốn bản lĩnh.

 

Biết tin tầng 27 lắp cửa, còn chặn ngay giữa tầng 25 và 26, Dương Xuân Mai cướp sạch bách, ôm khuôn mặt sưng vù bầm tím chạy đến mặt bọn Hàn Oánh.

 

"Bà thím thể tránh chỗ khác ? Bà đang cản trở chúng lắp cửa đấy."

 

Bà thím cũng nực thật, vác cái mặt đầy thương tích lên đây là định lấy sự thương hại của họ ? Cứ lù lù bên cạnh, cũng chẳng thèm gì, chỉ .

 

Tuyền Lê

"Ban nãy nhà thím mấy thằng súc sinh tầng 11 cướp sạch vật tư cứu mạng . Cô gái , thím hai bản lĩnh, xin cô giúp thím đòi vật tư với, thím xin cô đấy." Dương Xuân Mai định đưa tay kéo tay Hàn Oánh.

 

Hàn Oánh né sang một bên, lùi xa bà thím hai bước: "Bà nực thật đấy, là xúi chúng nó cướp ? Không chứ? Vậy dựa bà cho rằng lên đây cầu xin là vật tư của bà thể lấy ?"

 

"Cô gái , coi như thím cầu xin cô, giúp thím một tay , thím còn đứa cháu nội nuôi, vật tư đó nó sẽ c.h.ế.t đói mất." Dương Xuân Mai thấy Hàn Oánh đồng ý, bèn quỳ sụp xuống ngay bậc cầu thang.

 

"Bà cái gì đấy?" Hàn Oánh thực sự nổi giận.

 

Tuy cô chẳng tin cái trò lớn tuổi quỳ lạy sẽ tổn thọ gì gì đó, nhưng cái bà thím , thời buổi nào mà còn giở trò "bắt cóc đạo đức" với cô. Ý của bà là, nếu Hàn Oánh giúp đòi đồ, thì nếu cháu bà c.h.ế.t đói, đó là của Hàn Oánh ?

 

"Cô gái , thím cầu xin cô, cô việc thiện ... Cả cái tòa nhà , bọn chúng chỉ sợ tầng 27 các cô thôi..." Dương Xuân Mai dập đầu với Hàn Oánh.

 

" nhớ bà còn một đứa con trai mà nhỉ?" Nếu Hàn Oánh nhớ nhầm, mấy ngày ở điểm phát giải nhiệt, cô từng thấy cả nhà bà . Con trai thì vô dụng, mặt dày cầu xin một cô gái mới ngoài hai mươi, tính toán khôn ngoan thật đấy.

 

"Nó là đồ vô tích sự, thấy tới tận cửa cướp đồ mà rặn dám ho một tiếng..." Nhắc đến con trai, mặt Dương Xuân Mai tràn trề thất vọng.

 

"Ồ, con trai bà cành vàng lá ngọc sợ c.h.ế.t, còn mạng chúng hèn mọn nên sợ c.h.ế.t ? Cút ngay, đừng để đá bà lăn xuống !" Hàn Oánh thấy Lục Viễn lắp cửa cũng hòm hòm , bèn vòng qua bà thím bước trong.

 

"Cô gái , là cô cho chúng sống ở tầng 26 , đằng nào phòng bên trong cũng bỏ mà." Dương Xuân Mai thấy hai bắt đầu thu dọn đồ nghề chuẩn , lập tức bò dậy khỏi bậc thang, tóm c.h.ặ.t lấy cánh cửa.

 

"Hóa đây mới là mục đích thực sự của bà hả?" Nghe bà thế, Hàn Oánh bỗng bật . Sau đó cô hạ giọng bà thím: "Bà thím, bà tầng 26 hết ? Hửm?"

 

"Bọn họ... chẳng đều đến căn... căn... ở nữa, ở nữa..." Dương Xuân Mai như chợt nhớ điều gì, mặt mày cắt còn giọt m.á.u, lảo đảo lùi dần xuống lầu.

 

"Bà thím, đừng quên bà còn nợ một bữa chân giò lợn đấy nhé..." Thấy bà thím cong đuôi bỏ chạy, Hàn Oánh lớn, quên bồi thêm một câu.

 

Nghe tiếng Hàn Oánh vẳng xuống từ tầng , Dương Xuân Mai lảo đảo một cái, suýt thì lộn cổ xuống . Người tầng 27 quả nhiên quá đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-mat-the-tich-tru-hang-ty-vat-tu-de-song-sot/chuong-181-ba-con-no-toi-mot-bua-chan-gio-day.html.]

 

Hai về nhà, việc đầu tiên là về phòng tắm rửa sảng khoái. Tắm xong, cả hai với . Vẫn còn việc quan trọng , đương nhiên họ thể quên.

 

Cả đêm nay họ thu thập tổng cộng 21 bức tranh cuộn. 14 bức nguyên vẹn, 7 bức tỳ vết, đều Hàn Oánh cất trong tầng hầm.

 

Họ lấy bộ tranh , trải phẳng. Tiếp đó Lục Viễn lấy điện thoại chụp từng bức một, để lát nữa mới bức nào tác dụng với gian.

 

"Bắt đầu từ hàng ." Hàn Oánh cầm một bức tranh từng ngấm nước đang trải bàn lên .

 

Thu bức tranh gian, đó Hàn Oánh phát hiện bức tranh cô cất đang dần dần tan biến. Tranh biến mất, chứng tỏ gian chắc chắn sự đổi.

 

"Vào trong xem thử ." Hàn Oánh cất nốt tranh còn bàn tầng hầm, đó kéo Lục Viễn chớp nhoáng gian.

 

Lục Viễn lấy thước dây đo, phát hiện dài thêm 0.2 mét, tương đương với thêm 20 mét vuông đất. Không nhiều, nhưng còn hơn . Lục Viễn ghi sự đổi phần ghi chú của bức ảnh chụp ban nãy.

 

Hàn Oánh tiếp tục thử bức thứ hai. Tầng hầm là gian dùng chung của cả hai, nên bức tranh nào biến mất Lục Viễn cũng nắm rõ. Anh lập tức mở bức ảnh tương ứng điện thoại lên.

 

Bức thứ 2 giúp mở rộng thêm tận 1 mét, tương đương 100 mét vuông.

 

Bức thứ 3 gian "ăn".

 

Bức thứ 4 dài 0.3 mét, tương đương 30 mét vuông.

 

Thử hết 21 bức tranh, bộ gian mở rộng ngoài thêm 6.5 mét. Trong đó 6 bức gian chịu "nuốt". 6 bức cũng chẳng gì đặc biệt, tranh sơn thủy, cũng tranh hoa điểu. những bức nuốt mất cũng hai thể loại . Chứng tỏ vấn đề ở thể loại, mà lẽ ở bản bức tranh. Rất thể là hàng giả hoặc vấn đề gì khác.

 

Hàn Oánh nhớ , ba bức tranh lấy từ két sắt nhà Lâm Chung Minh dạo , khi gian hấp thụ thì mảnh đất mở rộng tận 15 mét. Mà bây giờ "ăn" tận 15 bức, mà chỉ mở rộng thêm 6.5 mét. Chênh lệch lớn, xem thể là do giá trị của bức tranh. Có thể là niên đại, cũng thể là kỹ pháp họa đồ hoặc yếu tố nào đó.

 

Nói cách khác, bọn họ đo lường nửa ngày trời, cuối cùng chẳng rút quy luật cụ thể nào. Rốt cuộc vẫn gian kén chọn loại tranh nào.

 

phần nào cũng lờ mờ đoán , chắc là giá trị bức tranh càng lớn thì diện tích đất mở rộng càng nhiều.

 

Gần một mẫu đất mới mở rộng , "chuyên gia trồng trọt" Lục Viễn còn đang ngứa ngáy định gieo trồng gì đó lên thì Hàn Oánh lôi thẳng khỏi gian.

 

Chạy đôn chạy đáo bên ngoài cả đêm, về còn lắp cửa, tên là động cơ vĩnh cửu ?

 

Sau khi cưỡng chế Lục Viễn về ngủ, Hàn Oánh và ch.ó cưng cũng về phòng . Ban nãy Hàn Oánh bật điều hòa trong phòng lên , còn đặt thêm hai tảng băng lớn nên lúc nhiệt độ khá dễ chịu.

 

Nằm xuống giường, Hàn Oánh ngủ ngay mà lôi đống vật tư trong tấm bùa gian 2 triệu mét khối sắp xếp một chút. Bằng ý thức, cô dời một phần gạo bên trong sang một tấm bùa gian 1000 mét khối. Lấp đầy một tấm bùa mà lượng gạo bên trong vẫn còn cực kỳ cực kỳ nhiều. Lấp đầy thêm một tấm nữa Hàn Oánh mới dừng tay, nhắm mắt bắt đầu chìm giấc ngủ.

Loading...