Thậm chí lưu dân còn trèo lên cây c.h.ặ.t cành, nhà canh chừng để kẻ khác hôi của. Tô Hạ đeo gùi khó trèo cây nên cầm gậy gỗ, kiễng chân đập xuống ít cành khô, đập thanh nào là ôm c.h.ặ.t tay thanh đó. Nếu giữ kỹ thì lát sẽ cướp mất ngay. những cây cao quá nàng với tới, đành bỏ củi gùi, buộc gậy ngang hông ôm cây leo lên.
Đứng cao xa, nhờ ánh hoàng hôn le lói, Tô Hạ phát hiện phía xa một ngọn cây thấp thoáng những phiến lá non xanh mướt, trông giống cây Du.
Nàng ghi nhớ vị trí, định lát nữa qua xem . Đập thêm mấy thanh củi khô, kẻ cây định "ngư ông đắc lợi" nhặt sẵn. Nàng nhíu mày, đập rơi một cành liền nhảy vọt xuống, giữa trung chộp lấy cành củi, đồng thời trợn trừng đôi mắt dữ tợn kẻ định cướp củi của . Thấy Tô Hạ cầm gậy lăm lăm vẻ hung ác, tên đó vội vàng lảng chỗ khác.
Thấy củi hòm hòm, thêm trời tối dần nên nàng nhặt nữa mà qua xem cây cây du . Một hán t.ử đầu to mắt híp bước tới chắn đường nàng: "Tiểu t.ử, gậy của ngươi dài, giúp bọn đập ít cành cao xuống ?"
Tô Hạ thấy cứ dán mắt đống củi đang cầm, nàng vác gậy lên vai, liếc một cái lạnh lùng: "Ngươi tay ?"
"Ngươi——"
Tên đó ngờ tiểu t.ử gầy gò cứng cỏi thế. Lúc nãy quan sát kỹ thấy nàng một , bên cạnh nên định nắn gân. giờ thấy nàng nóng tính, bèn chùn bước, né đường cho nàng . Hắn chẳng qua là lười biếng nhờ vả chứ tới mức dám cướp giật.
Tô Hạ thấy động tĩnh gì thêm bèn về phía cây lá xanh . Đây là một cây du lớn nhưng lá ở tầm thấp hái sạch, chứng tỏ nhiều phát hiện nó. Tô Hạ ngọn cây cao v.út, trèo lên thì chẳng hái gì. Nàng bẻ nhỏ đống củi, lưng giả vờ bỏ gùi nhưng thực chất là tống gian. Xong xuôi nàng đeo gùi leo lên cây. Trước đây ở tận thế trèo cây trốn tang thi là chuyện cơm bữa, cái cây chẳng khó nàng.
Tô Hạ leo lên cây hái quả du. Quả du già, ăn chắc sẽ dai. Nàng chẳng hành trình chạy nạn còn kéo dài bao lâu, dù gian nhiều lương thực nhưng chẳng ai chê đồ ăn nhiều cả. Có thấy nàng hái quả du cũng định leo lên nhưng cái cây chẳng dễ trèo tẹo nào. Họ chỉ nàng hái mà thèm thuồng chảy nước miếng. Tô Hạ hái một bọc lớn, mượn chiếc gùi che chắn tống sạch gian tuột xuống cây rời khỏi bìa rừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-mat-the-co-nuong-nha-nong-mot-minh-chay-nan/chuong-36-muon-lua.html.]
Nàng thấy chỗ định chọn lúc nãy ở nên đành sang đất trống khác. Những chỗ đều từng ở qua nên nàng chẳng cần dọn cỏ, chỉ điều hết sức cẩn thận vì đất đầy rẫy uế vật, cẩn thận là giẫm ngay. Tô Hạ chợt nhận cả ngày trời mà vệ sinh nào! Có lẽ do ăn đồ khô quá hoặc do quá mệt nên nàng chẳng thấy buồn tiểu tiện.
Nàng gạt bỏ suy nghĩ đó, vớ một nắm cỏ khô, lấy đá đ.á.n.h lửa bắt đầu nhóm bếp. Tia lửa rơi xuống cỏ khô, nhanh ch.óng bén lửa. Nàng thêm mấy cành nhỏ, khi lửa cháy to mới thêm cành lớn để giữ lửa lâu hơn. Nàng lấy ít cành cây kê xuống chỗ sưởi ấm, tiện tay tháo xà cạp để bóp chân, thư giãn bắp chân cho đỡ mỏi.
Cũng may nguyên quen việc nặng, thêm mấy ngày nay vận động liên tục nên chân nàng phồng rộp. Tháo xà cạp , gió lạnh cứ thế lùa ống quần.
Tô Hạ cảm thấy thời tiết bây giờ thật quái đản, ngày nắng gắt đêm lạnh thấu xương. Nàng đống mồ hôi giờ xuống là thấy lạnh thấm tận xương tủy. Nếu đêm nay lửa tắt, mai chắc chắn nàng sẽ cảm lạnh. Nàng nghĩ một cách để ngủ ấm hơn: giường sưởi đơn sơ. Nàng lấy d.a.o c.h.ặ.t củi, đào một cái hố nông cách đống lửa nửa sải tay. Trước khi ngủ sẽ lót đá nóng hố, phủ một lớp đất trải t.h.ả.m cỏ lên, đêm sẽ ấm.
Xung quanh mấy nàng với ánh mắt kỳ quái, thầm nghĩ tiểu t.ử khùng , lo nấu ăn đào hố, lẽ nào hố đồ ăn? mãi chẳng thấy gì ngoài đất cát. Cái hố Tô Hạ đào lớn, chỉ đủ để nàng phẳng sưởi ấm. Đào xong, nàng thêm củi đống lửa cho chắc.
Nàng nhặt vài hòn đá kê thành cái bếp lò đơn giản, đặt nồi đất lên, thêm nước và kê rang . Nước sôi, nàng bốc một nắm quả du ném nồi. Xung quanh nhiều cũng ăn như thế, nhà đồ ăn còn thơm hơn cả nàng. Tô Hạ bỗng ngửi thấy mùi thịt, sang thấy một đoàn dân làng đang xé thịt gà bỏ nồi cháo. Nhà đó đông , hèn gì dám nấu thịt gà. Nàng mỉm hài lòng, đây chính là cái lợi của việc chạy nạn sớm.
Tuyền Lê
Nhìn bát cháo kê của , nàng bỗng thấy chẳng còn hứng thú gì. Lúc ai nấy đều cái ăn, nhưng chỉ vài ngày nữa, khi lương thực mang theo cạn kiệt mà tiếp tế thì mới thực sự là ác mộng. Cháo chín, nàng múc bát, thận trọng ăn. Đợi khi mùi thịt gà nhà hàng xóm nồng nặc nhất, nàng lưng , lén lút bỏ một cái bánh bao nhân thịt bát, cứ húp một ngụm cháo c.ắ.n một miếng bánh bao vùi lớp cháo, loáng cái sạch bách.
Ăn xong bữa tối, nàng cảm thấy tràn đầy sức lực. Tô Hạ đang định thu dọn đồ đạc ngủ thì thấy tiến gần.
"Tiểu ca, thể cho mượn tí lửa ?"