Qua những lời trò chuyện, Tô Hạ nhận phần lớn bọn họ là nạn dân từ huyện lân cận chạy sang An Dương, chỉ một ít là dân bản địa. Huyện lệnh An Dương thu nhận nạn dân, càng mở kho phát lương, đồng thời còn lo họ loạn lòng dân An Dương nên ép họ quan lộ mà đường mòn rừng núi.
Trong đoàn những chạy nạn ít nhất nửa tháng, vì huyện thành, tiếp tế nên họ mới tìm đến các thôn trấn. Một là quan binh xua đuổi, hai là thể dùng tiền bạc đổi lấy chút lương thực. Chính điều khiến một ngôi làng vốn bít tin tức cũng nhận điềm chẳng lành.
Gặp đúng lúc hạn hán, trồng lương thực vốn khiến lo sốt vó, giờ tin biên quan thể giữ , thế thì còn gì sợ nữa?
Vài dân làng gan lớn chẳng màng gì khác, dù khác cũng chạy cả , chẳng thiếu thêm mấy họ, bèn thu dọn đồ đạc ngay trong đêm để chạy nạn. Có những rời bỏ quê hương, càng tin biên quan dễ hạ như thế, nghĩ bụng nhiều thì nơi thưa , họ thể nhặt nhạnh chút gì đó còn sót .
Trong đoàn chạy nạn, theo cả thôn, theo cả dòng tộc, cả gia đình, hiếm ai đơn độc như nàng. Nàng bây giờ là thời kỳ đầu của cuộc chạy nạn, hầu như nhà nào cũng mang theo lương thực và nước, đến bước đường cùng thì chẳng ai dại gì mà cướp lương thực của khác. nàng vẫn luôn giữ một cách nhất định với đám lưu dân.
Nàng thì lưu dân cũng , lưu dân nghỉ một khắc thì nàng chỉ nghỉ nửa khắc. Đến trưa lúc nắng gắt nhất, Tô Hạ ngước quầng sáng ch.ói mắt, cảm thấy đây nắng xuân mà chẳng khác gì nắng hạ. Nàng lôi một bộ quần áo , cũng chẳng màng là đồ của tên cướp nào từng mặc, quấn thẳng lên đầu, lập tức ngửi thấy mùi mồ hôi nồng nặc suýt nàng nôn mửa.
Cứ tiếp thế nàng sợ sẽ trúng nắng, bèn tìm một chỗ râm mát nghỉ, đồng thời bốc một nắm kê rang cho miệng nhai. Ăn kê rang khô khốc khó nuốt, nàng uống hai hớp nước mới trôi. Lúc ăn nàng cũng quên quan sát xung quanh, thấy cạnh đó hai cây bồ công nhỏ, nàng mừng rỡ nhổ lên, phủi lớp đất bỏ gùi.
Có thấy nàng đào rau dại cũng bắt đầu tìm kiếm xung quanh, quả thực họ cũng tìm ít rau ăn . Tuy cây nhỏ nhưng còn hơn . Tô Hạ tìm quanh chỗ , đào thêm ba cây nữa, đó thấy còn gì mới thôi. Đồng thời nàng thấy các lưu dân khác cũng nấp gốc cây hoặc phiến đá bắt đầu ăn uống, thì pha kê rang với nước giống nàng, thì gặm màn thầu, thậm chí còn mang theo thịt khô.
Dù cũng mới bắt đầu chạy nạn, vật tư của còn khá phong phú. Dù , những ăn thịt khô vẫn thận trọng lưng , sợ khác cướp mất. Tô Hạ thấy bỗng thấy hối hận, lúc đó vội vàng quá nàng chỉ lo chuẩn bao t.ử màn thầu mà quên mất thịt khô. Giờ thấy họ ăn thịt, nàng bắt đầu ứa nước miếng.
Ăn bánh bao mặt bao nhiêu là điều thể, vì bánh nàng thơm còn ấm nóng, mùi vị giấu . Nàng thò tay bọc hành lý, bẻ một miếng màn thầu trắng nhỏ trong lòng bàn tay tống miệng, dùng nước bọt mềm màn thầu mới nhẹ nhàng nhai nuốt. Tô Hạ bỗng thấy như thời học, ăn quà vặt lén lút để thầy cô giáo phát hiện.
Ăn xong hai miếng lót , uống thêm hớp nước, nàng cầm gậy gỗ bắt đầu hành trình ánh mắt ngơ ngác của . Nàng một , lưng chỉ cái gùi nên tốc độ tương đối nhanh. Các lưu dân khác thì tay xách nách mang, kẻ kéo xe đẩy, bế con nhỏ, kẻ mang bụng bầu... so nàng còn may mắn.
Một bé ngạc nhiên bóng lưng Tô Hạ: "Nương, cứ mãi thế, mệt ạ?"
Nương đường, trông chỉ lớn hơn con vài tuổi mà dám một . Nàng đó mệt , chỉ mệt bở tai . Nàng gắp cọng rau dại tống miệng bé: "Mau ăn , ăn no chúng cũng tiếp, sớm tới huyện thành tiếp theo mới mong sống sót."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-mat-the-co-nuong-nha-nong-mot-minh-chay-nan/chuong-35-doc-suc-chay-duong-dai.html.]
Tuy mang theo lương khô nhưng nhiều nhất cũng chỉ đủ ăn một tháng, thời gian nhiều lưu dân nỡ ăn lương thực dự trữ, đa phần tranh thủ lúc nghỉ ngơi để đào rau dại bên đường. chạy nạn đông thì rau mọc kịp, nên càng về chạy nạn càng chịu thiệt. Nhiều nạn dân đang bóp đôi bắp chân đau nhức, chỉ chạm nhẹ cũng thấy đau chứ đừng lát nữa bộ.
"Ngày ruộng cả ngày bắp chân cũng đau thế , giờ chạy nạn vài ngày liên tục mà còn mệt hơn cả ruộng."
"Chứ còn gì nữa, mới ba ngày mà chân phồng rộp mấy chỗ ."
Có ít để ý dải vải quấn chân Tô Hạ, thầm thấy kỳ quái: "Lúc nãy thấy một nhà cũng quấn chân như thế, lẽ nào lợi ích gì ?"
"Đi, bám theo hỏi thử xem."
Tuyền Lê
họ rằng, thấy họ tăng tốc là Tô Hạ cũng vội vã rảo bước nhanh hơn. Tâm trí nàng chẳng nghĩ gì khác, cốt cắt đuôi những kẻ bám theo, cho chúng cơ hội cướp bóc .
Một thanh niên kéo xe đẩy mệt đứt : "Hộc... hộc... Cha ơi, càng càng nhanh thế?!"
Cha cũng chẳng khá hơn, lưỡi sắp thè mà thở, thầm nghĩ tiểu t.ử cầm gậy phía chắc là võ, lâu thế mà vẫn như bay. Đi thêm một khắc nữa họ thực sự chịu nổi, ngẩng đầu lên thì chẳng thấy bóng dáng Tô Hạ nữa. Cả nhà thất vọng, mặt đầy vẻ mệt mỏi, đành dừng bước.
"Không đuổi nữa, đuổi nữa, mệt c.h.ế.t mất!"
Định hỏi tiểu t.ử quấn chân, ai ngờ như gió chân, loáng cái mất hút.
Tô Hạ thấy phía còn ai bám theo thì lòng nhẹ nhõm hơn nhiều, nhưng vẫn dám lơ là. Nàng lau mồ hôi mặt, uống thêm hớp nước. Trời chẳng còn sớm, nàng mau tìm chỗ nghỉ chân. Những chiếm hết chỗ , nhiều nạn dân bắt đầu nhóm lửa nấu ăn. Nàng một vòng, thấy phía gần bìa rừng còn chỗ trống bèn về hướng đó. Có lẽ vì nàng đơn độc nên lúc nàng qua vài chú ý nhưng hành động gì thêm.
Tô Hạ chẳng màng ánh mắt khác, nàng bước rừng, thấy cành khô đất nhặt sạch, ngay cả cành thấp cây lớn cũng c.h.ặ.t hết.