Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 32: Hạ độc Tô gia

Cập nhật lúc: 2026-02-03 08:17:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Xuân đón lấy hũ đất, nhưng Tô Hạ đưa cho nàng mà trực tiếp đổ nước nồi, đồng thời ném đống rau dại . Tô Xuân lượng nước ít đến t.h.ả.m hại trong nồi, hài lòng chỉ trích: "Ngươi cái gì mà múc tí nước thế !"

 

Tất nhiên là cho độc tính đậm đặc thêm một chút ! Lời Tô Hạ thể miệng.

 

"Nãi nãi , trong nhà chẳng còn bao nhiêu nước, nấu cháo rau đặc một chút, mỗi nửa bát cũng như cả thôi." Tô Hạ thấy nàng định tiếp, vội vàng đẩy , "Tỷ nấu ăn ngon, nhóm lửa , để khuấy nồi cho!"

 

Tô Xuân hằn học lườm nàng một cái nhưng giành việc, dù Tô Hạ đúng, nàng nấu cơm quả thực chẳng . Mấy ngày nay nãi nãi cứ luôn miệng chê nàng thạo việc bằng Tô Hạ, nàng vẫn còn đang ấm ức đây. Để xem Tô Hạ chỉ dùng rau dại với cám mạch thì thứ gì. Nếu mà khó nuốt c.h.ế.t , nàng nhất định sẽ để nãi nãi mắng c.h.ế.t con ranh .

 

Tô Hạ thầm lạnh, ăn cơm nàng nấu chính là phúc phận của Tô gia!

 

Mắt thấy nồi cháo rau chín, Tô Hạ lén lút đổ thêm dịch Ô đầu , nhân lúc Tô Xuân chú ý, nàng nhanh tay khuấy đều bắc nồi xuống. Phải hạ độc lúc bắc nồi xuống thì độc tính mới giảm bớt. Cháo rau đổ một chiếc chậu lớn, trông chẳng khác nào cám heo.

 

Bê thức ăn ngoài, Tô lão thái thái qua đầy vẻ chê bai, nhưng cũng gì, tự ý cầm bát bắt đầu chia phần. Quả nhiên đúng như Tô Hạ dự liệu, bát cháo cuối cùng mới tới lượt nàng, lượng ít đến đáng thương. Nàng nửa lời, chỉ bưng bát lên thổi nhẹ, tĩnh lặng đợi bọn chúng ăn xong phát tác.

 

Người Tô gia mệt mỏi cả ngày, cũng chẳng màng cháo ngon dở, bưng bát lên là húp sạch.

 

"Cháo vị quái thế, đắng..." Tô lão đại nhíu mày, tặc lưỡi vài cái, cảm thấy đầu lưỡi cũng tê dại. Chẳng ai thể ngờ , một Tô Hạ vốn dĩ luôn khép nép nhát gan dám to gan lớn mật hạ độc.

 

Nương t.ử : "Trong rau đắng, đắng mới lạ đấy."

 

Tô lão đầu lên tiếng: "Rau dại núi sắp cạn sạch , hôm nay đào rau đắng là khá lắm , mau ăn , lát nữa Lục gia còn tới đón Hạ nha đầu."

 

Nghe lão , đều nghĩ đến việc lát nữa Lục gia tới, bọn họ thức đến nửa đêm, nếu ăn no thì chịu nổi. Tô Hạ mà ý nghĩ của bọn chúng chắc chắn sẽ giễu cợt: "Yên tâm, các ngươi sẽ ngủ giấc ngàn thu luôn."

 

Thấy Tô gia đều húp cạn bát, bát cháo của Tô Hạ cũng nguội bớt, Tô lão thái thái thấy nàng động muỗng: "Hạ nha đầu, ngươi ăn?"

 

Mọi đều nàng vẻ kỳ quái, chẳng lẽ đồ ăn vấn đề?

 

Tô Hạ siết c.h.ặ.t bát, vẻ mặt đầy luyến tiếc: "Con... con để dành, lát nữa đường mới ăn."

 

Người Tô gia hừ lạnh một tiếng, đúng là đói đến phát khiếp , sợ ăn bữa mất bữa đây mà. Mấy bậc trưởng bối Tô gia gì, thầm nghĩ chẳng con ranh chịu nổi đòn , nếu chịu nổi thì đúng là "ăn bữa nay chẳng bữa mai" thật.

 

Tô Nghĩa bát cháo của nàng, trực tiếp giật lấy: "Ngươi ăn thì để ăn!" Nói đoạn, ngửa cổ húp sạch bát cháo ít ỏi .

 

"Ơ, đó là của mà!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-mat-the-co-nuong-nha-nong-mot-minh-chay-nan/chuong-32-ha-doc-to-gia.html.]

 

Người Tô gia thấy cũng chẳng ai lên tiếng. Việc Tô Nghĩa cướp đồ ăn của Tô Hạ, bọn chúng sớm coi là chuyện thường tình. Tô Nghĩa húp xong còn l.i.ế.m sạch bát, đắc ý với Tô Hạ.

 

Tô Hạ lạnh lùng , đúng là tự tìm đường c.h.ế.t, cản cũng chẳng cản nổi.

 

Choảng!

 

Chiếc bát tay Tô Nghĩa rơi xuống bàn, cũng may Tô Hạ nhanh mắt nhanh tay chằm chằm từ nên đưa tay đỡ kịp, để bát rơi xuống đất. Một cái bát tốn tận một văn tiền đấy.

 

Tuyền Lê

Mọi Tô gia tiếng động liền sang, thấy Tô Nghĩa co giật, đổ rạp xuống đất. Tô tứ thẩm giật : "Nghĩa nhi, con thế ?" Bà định đưa tay đỡ con nhưng chợt thấy môi lưỡi tê dại, tay chân dường như còn theo ý nữa.

 

Tô Hạ vội vàng nhảy tránh xa, thầm cảm thán hổ là kịch độc "kiến huyết phong hầu", quả nhiên lợi hại. Các loại độc khác mất một hai canh giờ mới tác dụng, thứ đầy một khắc phát tác.

 

Chẳng mấy chốc, những khác cũng phát hiện điều bất thường, bọn chúng thét lớn nhưng chẳng thể thốt lời. Cả nhà Tô gia kinh hoàng Tô Hạ đang đó, lúc nếu còn đoán thì đúng là ngu xuẩn.

 

"Ta hạ độc đấy, các ngươi nào?" Tô Hạ lạnh, vác chiếc ghế dài lên, chia đều cho mỗi Tô gia một phát ghế.

 

Nếu trúng độc nhẹ thì còn thể dùng mật ong, đậu xanh, phòng phong, viễn chí sắc nước giải độc, nhưng Tô gia rõ ràng là hết t.h.u.ố.c chữa . Nàng bây giờ chẳng qua là giúp bọn chúng giảm bớt thống khổ mà thôi.

 

Tô Hạ nhanh ch.óng hành động, lục soát sạch sành sanh từng ngóc ngách nhà họ Tô, ngay cả quần áo giày dép bọn chúng cũng tha. Phải rằng, Tô lão tứ khi c.h.ế.t cũng một việc , đó là khuyên Tô lão đầu bán sạch địa khế, bạc đổi đa phần đều dùng mua lương thực, lượng lương thực nàng thu còn nhiều hơn cả hầm chứa .

 

Hơn nữa mấy nhà họ Tô đồng lòng, mỗi đều giấu quỹ riêng, chỉ để Tô lão đầu dùng tiền chung mua đồ, còn tiền riêng thì giấu nhẹm . Cũng nhờ Tô Hạ thông minh lật tung cả nhà lên, tiền bạc của ba giấu đất, trong kẽ gạch đều nàng lôi hết, tổng cộng mười chín lượng bạc cùng bảy trăm hai mươi ba đồng tiền đồng.

 

Cộng thêm kê, bột đen, cám mạch, muối thô, thịt, dầu... mà Tô lão đầu mua hôm nay, cùng với xe đẩy, dụng cụ nấu bếp, củi khô, hũ đất, bát đũa, chậu gỗ, thùng nước, quần áo, chăn nệm, giày dép, giường, tủ, bàn ghế, cửa sổ... phàm là thứ gì mắt thấy , nàng đều tống sạch gian.

 

Thật là sảng khoái vô cùng!

 

Tô Hạ lên xà nhà, dứt khoát dỡ thêm mười mấy thanh xà chắc chắn cất , còn thì để nguyên, nàng cũng để ít củi lửa cho Tô gia để thuận tiện "hủy thi diệt tích" chứ. Trước khi , nàng thậm chí còn vét sạch đống tro bếp trong lò.

 

Sau đó, nàng phóng hỏa đốt trụi các phòng nhà họ Tô, tiện tay ném thêm vài thanh củi đang cháy rừng rực lên bọn chúng mới rời . Sợ trông thấy, Tô Hạ vòng lên núi, một bộ y phục khác mới bắt đầu hành trình.

 

Nàng rằng, ngọn lửa nhà họ Tô bùng lên dữ dội trực tiếp lộ diện đám lưu dân đang định lẻn trộm lương. Đội tuần tra phát hiện bất thường, vội vã chạy tới theo ánh lửa, tình cờ bắt quả tang vài tên lưu dân đang lẻn nhà.

 

Không ai hô lên: "Có kẻ trộm lương thực! Có kẻ trộm lương thực!" Tiếng hô xé tan màn đêm tĩnh mịch, dân làng Hòa Miêu đều choàng tỉnh, nhiều tráng đinh khoác áo chạy , thấy đội tuần tra vây c.h.ặ.t một vòng, bên trong là đám lưu dân đang xổm run rẩy.

 

 

 

Loading...