Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 26: Làm xong đồ ăn, vào rừng sâu, vũng nước cạn khô
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:19:55
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Hạ nghĩ đến việc trong gian vẫn còn đậu nành, bèn dứt khoát rang thêm ba cân. Đậu nành khi rang xong giòn tan, thơm phức, để dành món ăn vặt lót lúc đường .
Sau khi rang xong các thứ, nàng bắt đầu đồ cơm ngũ cốc. Hôm qua ngâm kiều mạch, một ít tạp chất nổi mặt nước, nàng vớt bỏ phần bẩn , đó thêm thùng một ít gạo tinh, trộn đều mới đổ nồi. Nấu cháo tốn nước, chi bằng nấu cơm khô là hợp lý nhất, đó nắm thành từng nắm, mỗi ăn một nắm, tiện lợi nhanh ch.óng.
Tô Hạ khỏi cảm thán, nếu tre thì mấy, nàng thể trực tiếp dùng ống tre để cơm lam. Ở kiếp khi tận thế, đều dùng nồi cơm điện, nồi cơm điện thì dùng chõ gỗ, nhưng thôn Hòa Miêu đa phần đều ăn đồ bột mì, nàng cũng thấy tiệm tạp hóa nào bán chõ gỗ cả. Xửng hấp tuy thể thế chõ nhưng nấu cơm kiểu đó nấu qua một lượt gạo mới chắt nước đem đồ, thực sự quá rắc rối. Tô Hạ bèn cho ít nước một chút, cũng thể nấu cơm ngon.
Ba chiếc nồi cùng lúc đỏ lửa nấu cơm. Nàng dùng lửa lớn đun sôi nước , đó rút bớt củi, để lửa nhỏ liu riu để om cơm. Trong lúc chờ đợi, nàng bắt đầu nhào bột, gói bánh bao. Nhân bánh bao từ hôm qua, giờ nàng chỉ việc gói xếp xửng hấp để lên men hai.
Nàng gói bánh bao nhân thịt , nhân gồm thịt lợn, cải trắng, trứng gà, hành lá, gừng, nước tương và muối tinh. Hành lá và gừng đều là đồ nàng thu hoạch từ hầm nhà họ Tô, Tô lão thái thái tích trữ bấy lâu, giờ đều hời cho nàng cả. Với ngần nguyên liệu, nàng tin chắc bánh tuyệt đối ngon hơn hẳn loại mua trấn.
Hôm qua nàng nhào ba mươi cân bột mì trắng, gói bánh bao nhân thịt, bánh bao chay và màn thầu mỗi loại một ít, tổng cộng hai trăm cái bánh bao, một trăm cái màn thầu, cộng thêm mười mấy cân bột mạch màn thầu đen. Nghĩ đến việc đường chạy nạn mà vẫn thể ăn ngon thế , khóe môi nàng bất giác cong lên, tốc độ gói bánh cũng nhanh hơn hẳn.
Thời gian đó, nàng hết nấu cơm đến gói bánh, vê màn thầu, thỉnh thoảng thùng nước, sẵn tiện xem bẫy săn bắt con mồi nào . Ba cái giỏ đựng nàng , lẽ nhờ rắc gạo nên bắt bốn con gà rừng. Sau đó, dù nàng đổi vị trí đổi loại mồi, lũ gà rừng cũng mắc bẫy nữa. Một cái bẫy khác cũng bắt một con thỏ rừng. Thế nhưng gà rừng và thỏ đều nhỏ, xem chừng vì trong rừng gì ăn nên chúng mới đói đến mức mò đây.
Tuyền Lê
Hơn nữa, Tô Hạ phát hiện lượng nước từ khe đá ngày càng ít, mực nước trong vũng cũng hạ thấp xuống, lẽ chẳng bao lâu nữa vũng nước cũng sẽ cạn khô. Ban đầu nàng định bụng nước thì sẽ ở đây thêm ít ngày, nhưng giờ xem , ý trời đang ép nàng rời khỏi rừng sâu.
Sau khi cơm kiều mạch gạo tinh chín, nàng múc ngay chiếc thùng gỗ rửa sạch, tiện tay cất gian, bắt đầu hấp bánh bao. Nàng mua ba bộ xửng, mỗi bộ sáu tầng, nhưng nồi đất quá nhỏ đặt , chỉ thể dùng hai chiếc nồi sắt để hấp. Tô Hạ lười một chút, bèn chồng xửng lên tận mười tầng, mỗi hấp một trăm mười cái bánh. Vừa gói, hấp, ăn, mãi một lúc lâu nàng mới hấp chín bộ bánh bao và màn thầu.
Nàng ăn liền một mạch hai cái bánh bao nhân thịt, thật là quá thơm! Từ khi tận thế đến nay, nàng bao giờ ăn cái bánh bao nào ngon đến thế, vỏ bánh mỏng, nhân đầy đặn, mùi vị nồng nàn hơn hẳn bánh trấn. Hấp xong hơn bốn trăm cái bánh bao và gần hai trăm cái màn thầu, trời cũng sập tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-mat-the-co-nuong-nha-nong-mot-minh-chay-nan/chuong-26-lam-xong-do-an-vao-rung-sau-vung-nuoc-can-kho.html.]
Tô Hạ xem bẫy một lượt, thấy bắt gì thêm, bèn vũng nước thùng trở về nơi trú ẩn. Nàng núi hai ngày, chẳng rõ tình hình bên ngoài . Tuy trời tối nhưng nàng ngủ, dù bên ngoài ánh lửa soi sáng, hàng rào cành cây che chắn, Tô Hạ ngay trong nơi trú ẩn, bê thùng cơm ngũ cốc bắt đầu nắm cơm.
Nhờ gian tác dụng bảo quản độ tươi, cơm nắm của nàng vẫn còn ấm nóng, thậm chí bỏng tay. Tô Hạ thổi nắm, nắm xong cái nào là cất ngay thùng gỗ trong gian, tổng cộng tám mươi chín nắm cơm ngũ cốc. Nàng vét nốt phần cơm thừa dính quanh thành thùng để nếm thử, vị thơm nồng của gạo và kiều mạch quyện với chút vị ngọt, thực sự là mỹ vị nhân gian. Hái hai chiếc lá rừng lau sạch tay, nàng đẩy mấy thanh củi sâu hố lò để đảm bảo bén lửa ngoài, đó đóng cửa nơi trú ẩn ngủ.
Trời sáng, Tô Hạ phát hiện mực nước trong vũng thấp hơn nữa. Với tình hình , hôm nay hứng ba thùng nước cũng là chuyện khó khăn. Trong khi đó, gian của nàng vẫn còn mấy cái thùng gỗ và hũ đất đầy. Nàng chẳng màng nhiều, hứng bao nhiêu bấy nhiêu. Nàng định bụng khi thắng xong mỡ heo và xong cơm nắm thịt hun khói đậu nành thì sẽ sâu rừng hơn nữa xem tìm nguồn nước mới .
Sáng hôm , nàng thắng hết mỡ heo mua, mỡ nước đựng hũ đất, mỗi hũ mười cân, thắng ba hũ. Trong nồi còn sót ít mỡ, nàng đổ bộ thịt hun khói, thịt nạc và thịt ba chỉ thái hạt lựu đảo đều. Khi thịt tiết mỡ và dậy mùi thơm, nàng đổ thêm hoài sơn và xà lách thái nhỏ , chiếc nồi sắt lớn đầy ắp một nồi, đó là còn thêm gạo tinh và đậu nành .
Ba chiếc nồi nấu một hết, nàng bèn múc bớt phần thịt xào , chia hai để đồ cơm. Cuối cùng, nàng hai thùng lớn cơm ngũ cốc thịt hun khói đậu nành. Đây là món ăn ngon mắt nhất mà nàng trong những ngày qua: màu xanh của xà lách, màu trắng của củ từ quyện với sắc đỏ thẫm của thịt hun khói, hương vị và màu sắc đều vẹn . Tô Hạ trù tính, loại cơm nắm thịnh soạn nàng chỉ dám mang ăn lúc . Nàng tranh thủ lúc cơm còn nóng để nắm thành những viên tròn, đựng đầy trong thùng gỗ, tính tới hơn hai trăm nắm!
Ba chiếc nồi và cả đôi tay nàng đều dính đầy mỡ. Nàng hái mấy nắm rau dại vò nát để lau tay, đó ném luôn nắm rau đó nồi, thêm chút muối, xào thành mấy đĩa rau rừng. Hành động tuy thô nhưng khiến rau vị hơn, đồng thời lau sạch lớp mỡ trong nồi, quả là nhất cử lưỡng tiện.
Sau ba ngày bận rộn trong rừng sâu, Tô Hạ chuẩn xong xuôi lương thực cho cả năm tới, lòng nàng cũng nhẹ nhõm nhiều. Nàng định ở lỳ đây chờ đợi nữa. Sau khi thu dọn bộ đồ đạc gian, nàng một chiếc thùng mới để hứng nước, đồng thời dùng cành cây che kín miệng thùng để tránh dã thú đổ, men theo dấu chân của dã thú sâu phía trong.
Tiếc , nàng suốt một ngày một đêm mà vẫn tìm thấy nguồn nước, ngay cả một con suối nhỏ cũng chẳng , thú rừng cũng thưa thớt hẳn . Tô Hạ săn thêm ít mồi nhưng chúng cảnh giác, động tĩnh chạy biến. Nhìn những hàng cây c.h.ế.t khô vì thiếu nước, nàng khỏi bùi ngùi: trời hạn hán, cả và thú đều gặp họa. Cây cối khô héo đến mức cành lá giòn tan, chỉ khẽ bẻ là gãy.
Hơn nữa, trong khí phảng phất một luồng nóng hầm hập khiến Tô Hạ nảy sinh dự cảm chẳng lành. Nàng dám tiếp, vội vàng đường cũ để rời khỏi khu rừng . Vừa nàng nhặt củi khô, đến ngày hôm mới trở vũng nước cũ. Nàng ghé mắt , phát hiện vũng nước cạn khô ! Ngay cả chiếc thùng nàng để hứng nước cũng dã thú hất đổ, nước bên trong chẳng còn bao nhiêu.