Tô Hạ đầu , thấy một đám hắc y nhân lao từ trong rừng, lập tức vội vã đẩy cây cầu gỗ xuống sông, mượn dòng nước vẩn đục che khuất tầm thu gọn nó trong gian.
Đám hắc y nhân thật đúng là âm hồn bất tán. Rốt cuộc bọn chúng cách nào mà thể đội mưa to truy kích bọn họ suốt hai ngày hai đêm cơ chứ! Đã còn thể tìm tung tích của họ giữa chốn rừng sâu núi thẳm rộng lớn nhường . Quả nhiên là nghị lực!
Đám hắc y nhân cưỡi ngựa lao đến bờ sông, may mà đến phút ch.ót kịp thời dừng , nếu lao thẳng xuống dòng nước.
"Thủ lĩnh, chúng vẫn chậm một bước!"
"Đáng c.h.ế.t!" Tên thủ lĩnh hắc y nhân tức giận nghiến răng trèo trẹo, phẫn hận theo bóng lưng đang khuất dần, lạnh lùng hừ một tiếng: "Qua sông thì , bọn chúng trốn thoát !"
Bên bờ đối diện cũng của bọn chúng, tuyệt đối sẽ để đám dễ dàng đào tẩu.
Lúc lên tiếng, tên đầu lĩnh vô tình động đến vết thương mặt, kìm mà hít một ngụm khí lạnh: "Xuy."
"Thủ lĩnh, vết thương mặt ngài..."
"Vết thương nhỏ, đáng ngại!"
Hôm qua bọn chúng những dấu vết do Tô Hạ cố ý để trêu đùa đến mức xoay mòng mòng. Lúc đuổi tới sơn động xui xẻo dính bẫy rập do quan binh giăng sẵn.
Trúng bẫy thì cũng thôi , đến khi bọn chúng định phá bẫy thì chọc một tổ ong mật. Đám ong dốc lực bay , đốt cho cả đám sót một ai.
Tên thủ lĩnh tức điên lên, lúc lập tức vung đại đao c.h.é.m nát tổ ong, kết cục là ong chích cho thê t.h.ả.m hơn. Cả đám đội mưa to đuổi theo, mang theo vết thương, quả thực uất ức đến cực điểm.
"Nếu chúng trốn, thì để chúng trốn!"
"Bỏ ngựa, qua sông, tiếp tục đuổi theo!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-mat-the-co-nuong-nha-nong-mot-minh-chay-nan/chuong-251-vach-tran.html.]
"Bắt ba ba trong rọ mới thú vị!"
Bên , nhóm Tô Hạ từ lúc phát hiện tung tích của hắc y nhân thì vẫn luôn cắm cúi tháo chạy, nửa khắc cũng dám nán . chạy một quãng thì mưa càng lúc càng lớn, thậm chí ngay cả đường phía cũng rõ.
Tô Hạ dừng bước. Cứ trốn chạy thế là cách, đám hắc y nhân quân đông đảo, một khi đuổi kịp, quan binh chắc chắn thể chống đỡ nổi. Chi bằng... nàng lén lút ở trong rừng mai phục, giải quyết sạch sẽ bọn chúng, như thể thuận lợi thoát khỏi vùng núi sâu ! Nàng một mai phục, so với việc hành động cùng quan binh càng thuận tiện hơn vạn phần.
Tuyền Lê
Nghĩ thông suốt, Tô Hạ lập tức kéo tay Ngư Mễ : "Ngư Mễ!"
Ngư Mễ sững sờ: "Lý tiểu , chuyện gì ?"
"Ta chuẩn nấp đây đ.á.n.h lén. Huynh và Đàm Phong hộ tống hai vị đại nhân rời . Nếu khỏi rừng trót lọt, các thể ở Đồng Gia huyện đợi một ngày ?"
Đồng Gia huyện cách đây còn xa nữa. Nàng giải quyết xong đám tặc nhân một theo, một ngày là dư dả.
Ngư Mễ chút suy nghĩ, trực tiếp cự tuyệt: "Như ! Đám tặc nhân đó đông như kiến, một ngươi thể đối phó. Ta ở cùng ngươi!"
"Tài b.ắ.n cung của quá kém!" Tô Hạ nể nang gì vạch trần điểm yếu của , chỉ tay tiếp, "Hơn nữa tay vẫn còn vết thương..."
Ngư Mễ theo bản năng giấu tay lưng. Hắn khẩn trương Tô Hạ, tựa hồ hỏi Tô Hạ tay thương?
Tô Hạ khỏi cảm thán, tên thực sự quá đỗi đơn thuần. Ngày đó lúc áo mưa, nàng thấy tay Ngư Mễ sưng vù, thêm việc nàng ngửi thấy thoang thoảng mùi ngọt ngào. Nàng từng quan binh kể lúc bố trí cạm bẫy đụng một tổ ong, chút mật ong ít ỏi trong đó đều Ngư Mễ cắt lấy, cũng khó trách đám ong mật đuổi theo đốt buông.
Ngư Mễ Mâu Tu Tề lo lắng nên lén nhờ y quan băng bó giúp. Mà Tô Hạ vì học chút y thuật nên vẫn luôn quanh quẩn bên cạnh y quan, tự nhiên thấy bàn tay sưng tấy của .
Nàng vạch trần Ngư Mễ, chỉ : "Huynh yên tâm, cách thoát !"
Ngư Mễ cứng họng. Rõ ràng đang bàn chuyện sinh t.ử nghiêm túc, mà Tô Hạ chê b.ắ.n cung kém, còn lấy vết thương của để uy h.i.ế.p.