THIÊN TAI LIÊN MIÊN CHỐN CỔ ĐẠI KHI ĐI CHẠY NẠN - Chương 97: Phân phối

Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:10:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám Tô Tiểu Tiểu chờ bên ngoài lều để quan binh sắp xếp nơi ở, đợi chừng một khắc đồng hồ thì thấy sáu quan binh tiến về phía .

Một quan binh cầm cuốn sổ, chỉ về phía bên cạnh : "Ai gọi tên thì bước sang phía bên ." Nói xong, bắt đầu xướng tên từng .

Danh sách nhanh ch.óng xong, tên của đám Tô Tiểu Tiểu đều trong đó. Nghe thấy tên , đều tự giác bước sang .

Khi bộ tên xướng xong, những ngoài lều lúc nãy chia thành hai nhóm. Quan binh với nhóm của Tô Tiểu Tiểu: "Các phân về trấn Thanh Dương. Hãy mau ch.óng thu dọn đồ đạc, một khắc tập hợp tại đây để theo chúng ."

Nghe lệnh quan binh, ai nấy vội vã thu dọn hành lý mang tới. Đám Tô Tiểu Tiểu cũng đẩy xe bò của nhà đến điểm tập hợp.

Sau khi đông đủ, quan binh kiểm đếm quân dẫn cả đoàn rời khỏi thành Triều Châu.

Đi nửa canh giờ, thôn trưởng bảo Vương Hữu Văn lên hỏi thăm quan binh về tình hình trấn Thanh Dương. Vương Hữu Văn cầm theo mười hai lượng bạc bước lên phía đầu hàng.

Hắn rảo bước đến mặt vị quan binh dẫn đầu, : "Quan gia, trời lạnh thế còn vất vả dẫn chúng tới trấn Thanh Dương, thật là khổ cho các ngài quá. Đây là chút lòng thành của Huynh trong đoàn, xin ngài nhận cho." Vương Hữu Văn đưa bọc vải trong tay cho vị quan gia.

Vị quan gia tung tung bọc vải, mỉm một cái: "Có gì mà vất vả, cấp truyền lệnh, chúng cứ chiếu theo đó mà thôi."

"Nói thì , nhưng quan gia về về thế cũng nhọc công lắm." Vương Hữu Văn nịnh nọt thêm vài câu mới mở lời hỏi: "Quan gia, ngài thể cho trấn Thanh Dương là nơi như thế nào ạ?"

Quan gia nhận tiền thì tất nhiên cũng điều: "Trấn Thanh Dương hẳn là một vùng giàu , nhưng cũng chẳng đến nỗi tệ ."

Dân ở trấn Thanh Dương khá ít, nhưng ruộng đất canh tác nhiều. Vì trấn cách thành Triều Châu xa nên nhiều mặn mà lắm với việc định cư ở đây.

Tuy nhiên, huyện lệnh của trấn Thanh Dương là một khá , ngài xuất từ gia đình nghèo khó, đây gia cảnh cũng là nông dân. Thế nên ngài coi trọng việc nông tang.

Dù dân ít, nhưng thuế má hàng năm của trấn Thanh Dương bao giờ thiếu một xu.

Đối với dân tị nạn mà , một nơi như là lý tưởng nhất. Dân thưa, ruộng nhiều, quan địa phương ức h.i.ế.p dân lành.

Vương Hữu Văn cảm thấy khá hài lòng về trấn Thanh Dương: "Vậy chúng sẽ phân thôn nào? Đoàn chúng khá đông, hơn hai trăm mạng, ở cùng một chỗ ?"

Vị quan gia thì ngạc nhiên: "Đông thế ? Vậy thì xem vận may của các ."

Vương Hữu Văn hỏi: "Ngài nghĩa là ?"

Quan gia thẳng thắn đáp: "Khi tới trấn Thanh Dương, các thủ tục hộ tịch. Trấn sẽ treo sơ đồ các thôn lân cận lên, các tự chọn thôn đến."

" một khi một thôn đủ thì sẽ tiếp nhận thêm dân tị nạn nữa. Các hơn hai trăm , e là khó mà cùng một thôn . Trừ phi huyện lệnh đồng ý khai khẩn một vùng đất mới để các tự lập thôn riêng."

Vương Hữu Văn nhíu mày: "Vậy huyện lệnh sẽ đồng ý khai đất mới trong trường hợp nào ạ?"

"Chỉ khi tất cả các thôn đều đầy chỗ, còn nơi nào tiếp nhận dân tị nạn thì mới tính đến chuyện khai đất mới." Vị quan gia cảm thấy việc để huyện lệnh đồng ý khai đất xem chừng khó.

Trấn Thanh Dương vốn ít dân, huyện lệnh lẽ chỉ mong nhét hết dân tị nạn các thôn cũ để tăng nhân khẩu. Làm thể rảnh rỗi mở thêm đất mới để tự tăng thêm gánh nặng quản lý cho chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-lien-mien-chon-co-dai-khi-di-chay-nan/chuong-97-phan-phoi.html.]

Vương Hữu Văn gật đầu : "Cũng . Quan gia, ngài quy trình nhập tịch diễn như thế nào ?"

"Lần triều đình thương xót dân tị nạn, mỗi hộ gia đình định cư chỉ cần nộp một lượng bạc phí nhập tịch, mỗi sẽ chia hai mẫu đất. Sau khi chọn thôn, sẽ do thôn trưởng nơi đó phân phối đất cho dân tị nạn."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Vương Hữu Văn khi hỏi xong những điều cần thiết, trò chuyện thêm vài câu với quan gia báo tin.

Thôn trưởng tin cả đoàn thể chia tách thì cảm thấy đau đầu.

Người vẫn bảo "Rồng mạnh khó ép địa xà", nếu cả đoàn ở cùng một chỗ thì chuyện gì còn giúp đỡ lẫn . nếu xé lẻ , dù tương trợ thì cũng lực bất tòng tâm.

Từ thành Triều Châu đến trấn Thanh Dương mất sáu ngày. Buổi tối, thôn trưởng bảo nhà nấu canh thịt bò đem biếu các quan gia. Thịt bò là thịt từ con bò già ở nhà c.h.ế.t, đó sấy khô thành thịt khô để dành.

Các quan binh nhận canh thịt bò thì trong lòng đỗi vui mừng. Họ cảm thấy đám Vương Hữu Văn điều, nếu chỉ tặng thịt khô thì họ còn mất công nấu, đằng tặng canh nóng, bưng tới là thể ăn ngay.

Suốt mấy ngày liền, cứ mỗi khi nghỉ chân là Vương Hữu Văn đem đồ ăn thức uống tới biếu quan binh, dần dà cũng trở nên thiết với họ.

Sau khi quen , mới dò hỏi lý do tại thành Triều Châu tiếp nhận dân tị nạn. Nghe tin , Vương Hữu Văn vô cùng kích động, cuối cùng thì cuộc sống cũng sắp yên .

Trong hơn nửa năm bọn họ tuyết lớn vây khốn trong hang núi, thế giới bên ngoài xảy những biến chuyển kinh thiên động địa.

Trận đại địa chấn đó chỉ đám Tô Tiểu Tiểu cảm nhận , mà ngay cả Hoàng thành cũng gánh chịu hậu quả nặng nề. Sau cơn địa chấn, Hoàng thành trở thành một đống đổ nát hoang tàn.

Đại hoàng t.ử chẳng may cột nhà đổ xuống đè nát đôi chân, là nát thật sự, từ đùi trở xuống trống rỗng.

Kẻ thể khiếm khuyết thì tư cách bước lên ngai vàng. Đại hoàng t.ử coi như phế bỏ, những quan viên ủng hộ hầu hết đều ở Hoàng thành, trận động đất đó t.ử thương quá nửa, thế lực của Đại hoàng t.ử cũng theo đó mà tan thành mây khói.

Ngũ hoàng t.ử thì may mắn hơn, lúc đó đang ở biên thành. Biên thành đất rộng thưa, khi động đất xảy kịp chạy ngoài sân nên thương.

Tuy nhiên, chính trận động đất khiến tường thành biên thành sụp mất một mảng lớn. Hạn hán kéo dài, lương thực của ngoại tộc phương xa cũng cạn kiệt.

Bọn chúng vốn chuẩn tấn công biên thành từ động đất, nay thấy tường thành nứt vỡ, liền thừa cơ lúc quân kịp phản ứng mà tràn biên thành, điên cuồng đốt phá g.i.ế.c ch.óc và cướp bóc.

Ngũ hoàng t.ử thấy ngoại tộc tràn thì sợ hãi lén lút bỏ chạy. Trong lúc trốn chạy, một phụ nữ g.i.ế.c c.h.ế.t.

Người phụ nữ đó vốn một đứa con trai thông minh lanh lợi, nhưng trong một Ngũ hoàng t.ử cưỡi ngựa phóng nhanh trong thành, đứa bé kịp tránh né nên c.h.ế.t vó ngựa của .

rõ dù báo quan thì quan phủ cũng vì phận Ngũ hoàng t.ử của mà ngó lơ, nên âm thầm phục kích gần phủ của Ngũ hoàng t.ử suốt bấy lâu nay, chờ đợi thời cơ báo thù cho con.

Sau khi động đất xảy , bà thấy Ngũ hoàng t.ử một chạy , vốn định lao tới g.i.ế.c nhưng mới vài bước cột nhà bên đường đổ đè trúng.

Đến khi bà lồm cồm bò dậy thì xung quanh Ngũ hoàng t.ử dày đặc hộ vệ, đành chờ đợi cơ hội tiếp theo.

Ngày Ngũ hoàng t.ử bỏ trốn, sai dắt ngựa tới cửa , định cưỡi ngựa rời . Người phụ nữ đó tình cờ thấy, thấy Ngũ hoàng t.ử lên ngựa định chạy, trong cơn căm hận tột cùng, bà nhặt đại một hòn đá đất ném thẳng .

 

Loading...