THIÊN TAI LIÊN MIÊN CHỐN CỔ ĐẠI KHI ĐI CHẠY NẠN - Chương 96: Thành Triều Châu
Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:10:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Lộc Sơn chút rộng lớn, nhưng đường xá vô cùng bằng phẳng, đám Tô Tiểu Tiểu ròng rã sáu ngày mới khỏi núi.
Vừa khỏi Tiểu Lộc Sơn, bọn họ thấy những cánh đồng bát ngát hiện mắt. Trong đoàn là những nông dân chính hiệu, lâu chạm tay đất cát, thấy ruộng đồng phì nhiêu như thế , ai nấy đều khỏi kích động.
Đi tiếp chừng nửa canh giờ, cả đoàn băng qua ruộng đồng, đến gần lối một ngôi làng. Vương Hữu Văn chút hưng phấn, gọi thêm mấy nữa cùng dò hỏi tin tức.
Vừa trong thôn, liền thấy mấy đứa trẻ đang nô đùa bên lề đường. Nhìn cảnh tượng , khóe môi Vương Hữu Văn tự chủ mà nhếch lên. Xem chừng nơi chịu ảnh hưởng nhiều của thiên tai.
Đám trẻ trong thôn thấy lạ liền dừng trò đùa nghịch, tụm một chỗ tò mò quan sát bọn họ. Vương Hữu Văn mang vẻ mặt hiền từ hỏi: "Này các cháu, lớn trong nhà ?"
Đứa bé gì, chỉ giơ tay chỉ về một hướng. Vương Hữu Văn lời cảm ơn dẫn theo hướng đó.
Đi bao xa, liền thấy một nhóm đang sân phơi, trông bộ dạng vẻ như trong thôn đang họp bàn chuyện gì đó. Vương Hữu Văn cũng tiến lên quấy rầy, nguyên tại chỗ chờ đợi.
Cổ thôn trưởng hai ngày huyện lệnh gọi lên trấn, rằng thời gian thể sẽ dân tị nạn đến Triều Châu. Ngài yêu cầu các thôn trưởng thông báo xuống , nếu gặp dân tị nạn thì cứ để bọn họ đến thành Triều Châu. Phía thành sẽ sự sắp xếp nơi ăn chốn ở cho họ.
Hôm nay lão tập hợp trong thôn đến sân phơi chính là chuyện . Vừa một nửa, lão thấy phía sân phơi mấy lạ mặt đó.
Cổ thôn trưởng nghiêm mặt bước tới, dân làng xung quanh thấy đồng loạt nhường đường. Ánh mắt dõi theo bóng dáng thôn trưởng, thấy những lạ bên ngoài sân phơi, nhất thời xì xào bàn tán ngớt.
Cổ thôn trưởng tới mặt Vương Hữu Văn, hỏi: "Các là ai, thôn chúng việc gì?"
Vương Hữu Văn hành lễ với Cổ thôn trưởng, đáp: "Chúng là dân làng Lê Hoa, trấn Du Tây, quận Hồ Châu. Vì quê nhà gặp nạn, bất đắc dĩ rời bỏ quê hương đến chốn . Muốn xin hỏi đây là nơi nào, liệu Triều Châu thể thu xếp cho dân tị nạn chúng ?"
Cổ thôn trưởng ngờ mới chuyện dân tị nạn với dân làng xong thì gặp ngay thật. Lão vuốt râu cằm, : "Đây là thôn Cổ Liễu. Các thể đến thành Triều Châu, nơi đó hiện đang thu xếp cho dân tị nạn từ khắp nơi đổ về."
Vương Hữu Văn xong, nét mặt lập tức lộ vẻ vui mừng: "Không ngài thể rõ hơn một chút ?"
Cổ thôn trưởng lắc đầu : "Cụ thể cũng rõ lắm, chỉ mới nhận tin tức hai ngày là thành Triều Châu đang tiếp nhận dân tị nạn. Các cứ qua đó mà xem." Sau đó lão chỉ đường đến thành Triều Châu cho đoàn .
Thấy hỏi thêm gì, Vương Hữu Văn cũng nán lâu, khi cảm ơn Cổ thôn trưởng liền dẫn rời .
Sau khi trở về, Vương Hữu Văn đem tin tức thành Triều Châu đang thu xếp cho dân tị nạn kể với thôn trưởng. Thôn trưởng xong cũng chút mừng rỡ, nhưng ngay đó lo lắng : "Hy vọng là thật sự chỗ dung , đừng giống như thành Tuyền Châu, để chúng mừng hụt một phen."
Vương Hữu Văn an ủi: "Sẽ , Phủ doãn thành Triều Châu vốn là môn sinh của Viên thái sư."
Mọi trong đoàn thấy tin , tâm trạng cũng giống hệt thôn trưởng. Một mặt nghĩ đến việc sắp an cư lạc nghiệp nên đỗi vui mừng, mặt khác lo sợ liệu đây là một cái bẫy giống như ở thành Tuyền Châu .
Cứ như , với tâm trạng ngổn ngang đầy mâu thuẫn, đoàn tiếp tục lên đường hướng về phía thành Triều Châu.
Trên đường , đám Tô Tiểu Tiểu gặp rắc rối gì. Bọn họ cũng tránh tiếp cận quá gần các làng mạc trấn nhỏ để hạn chế xảy tranh chấp với địa phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-lien-mien-chon-co-dai-khi-di-chay-nan/chuong-96-thanh-trieu-chau.html.]
Vào buổi sáng ngày thứ mười hai kể từ khi rời thôn Cổ Liễu, cuối cùng cả đoàn cũng tới thành Triều Châu. Cửa thành Triều Châu khác xa so với những gì Tô Tiểu Tiểu tưởng tượng.
Nàng cứ ngỡ cửa thành Triều Châu cũng sẽ giống như thành Lăng Châu, dân tị nạn chen chúc nghẹt cứng, hoặc dựng lều chắp vá xung quanh để chờ thành.
những cảnh tượng đó đều xảy tại đây. Cửa thành tĩnh lặng như hề chuyện gì, chỉ mấy quan binh đang kiểm tra hộ tịch của dân chúng thành. Gần đó cũng chẳng thấy bóng dáng dân tị nạn tụ tập.
Tô Tiểu Tiểu bắt đầu nghi ngờ liệu bọn họ nhầm chỗ , nhưng cổng thành rõ ràng ba chữ lớn: "Thành Triều Châu". Ba chữ rành rành như , chắc chắn là nhầm .
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Thôn trưởng dẫn theo Vương Hữu Văn tiến lên hỏi thăm quan binh canh cửa. Quan binh cho Triều Châu quả thực thu xếp cho dân tị nạn, nhưng địa điểm ở cửa thành mà là ở bãi đất trống phía Đông.
Thôn trưởng theo hướng quan binh chỉ, quả nhiên thấy đằng xa năm chiếc lều lớn, dường như một đám dân tị nạn đang đợi bên ngoài. Đứng từ cửa thành qua một cánh rừng nhỏ che khuất, nên lúc nãy bọn họ mới thấy nơi đó.
Quan binh để ảnh hưởng đến việc của dân chúng quanh thành Triều Châu nên mới lập điểm tiếp nhận ở bên cạnh. Chỉ cần qua đó đăng ký hộ tịch, chờ cấp sắp xếp nơi ở là .
Sau khi nắm rõ tình hình, thôn trưởng lén dúi cho quan binh một lượng bạc, lời cảm ơn .
Trở đoàn, thôn trưởng thông báo tin tức cho , dẫn cả đoàn về phía Đông.
Đến nơi, thôn trưởng nhận thấy trong năm chiếc lều lớn, bốn chiếc dùng để kiểm tra sức khỏe cho dân tị nạn. Sau khi đăng ký xong kiểm tra xem mang dịch bệnh gì . Chiếc lều còn là nơi nghỉ ngơi của các quan .
Phía ngoài lều đặt năm chiếc bàn, mỗi bàn đều quan viên phụ trách đăng ký hộ tịch cho dân tị nạn. Thôn trưởng bảo xếp hàng bàn thứ năm.
Thôn trưởng là đầu tiên đăng ký, lão âm thầm dúi cho vị quan viên phụ trách một bọc mười lượng bạc, : "Quan gia, những phía đều là dân cùng một thôn với chúng , liệu thể phân về cùng một nơi ạ?"
Vị quan viên nắn nắn bọc vải đưa tới, mỉm : "Tự nhiên là , cấp cũng quy định, cố gắng sắp xếp dân tị nạn cùng một nơi ở chung với để tránh xảy tranh chấp."
"Tốt quá, phiền quan gia . Không chúng sẽ phân ạ?"
Quan viên nọ vẻ sâu xa đáp: "Cái thì , khi phân phối cấp đều theo thứ tự, cũng rõ đến lượt các thì sẽ là nơi nào."
Thôn trưởng , đưa thêm một bọc vải nữa tới: "Làm phiền quan gia xem xét giúp cho, dân làng chúng là hạng chân lấm tay bùn, chỉ cày cấy trồng trọt, ngoài chẳng gì khác. Nếu chẳng may phân vùng núi non sỏi đá thì thật xoay xở ."
Quan viên nhận lấy bọc vải, : "Chuyện thì lão cứ yên tâm , Triều Châu chúng cái gì cũng thiếu chứ đất canh tác là nhiều nhất. Các chắc chắn sẽ phân vùng núi ."
Thôn trưởng lập tức tươi rạng rỡ: "Có lời của quan gia là yên tâm ."
Vương Hữu Vũ ngay thôn trưởng, khi đăng ký xong liền qua xếp hàng chờ kiểm tra sức khỏe. Hắn lén lút lẩm bẩm: "Đám quan đúng là đen tối thật, loáng một cái nuốt chửng hai mươi lượng bạc."
Thôn trưởng tát một phát đầu : "Câm miệng, cẩn thận họa từ miệng mà ." Dùng tiền mà giải quyết chuyện định cư cho cả đoàn là may mắn lắm , chỉ sợ dùng tiền cũng giải quyết nổi.
Cả đoàn suốt dọc đường đều cẩn thận để nhiễm bệnh, nên việc kiểm tra sức khỏe diễn vô cùng thuận lợi. Kiểm tra xong, sang một bên chờ quan viên đến dẫn .