THIÊN TAI LIÊN MIÊN CHỐN CỔ ĐẠI KHI ĐI CHẠY NẠN - Chương 89: Hạ nhiệt.
Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:10:11
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau sơn động tập kích , ngày hôm bình đài thêm một cái lán. Bốn bề lán đều dùng vải dầu che chắn, ở giữa đặt một chậu than. Người gác chỉ cần cách một thời gian ngoài xem xét tình hình núi, cần lúc nào cũng hứng gió lạnh.
Bốn già thương thì c.h.ế.t mất ba . Thi thể ba vị lão nhân đưa tới phía bên trái bình đài để hỏa táng, tro cốt đều nhà thu gom .
Tô Vu thị là duy nhất còn sống sót, nhưng thị sống thế còn chẳng bằng c.h.ế.t. Sau khi tỉnh , thị liệt, ngay cả lời cũng . Hoàng Ngọc Huy thị trúng phong, nếu chăm sóc thì chừng còn thể khôi phục.
Tô lão tam chuyện cũng đến thăm, chỉ nhờ Hoàng Ngọc Huy gửi cho Tô Vu thị một bánh đường đỏ. Tô lão tam hiện tại đối với Tô Vu thị còn tình cảm, gửi bánh đường đỏ cũng chỉ là chút công phu ngoài mặt mà thôi.
Thời gian , nhóm Tô lão tam ngày nào cũng cõng về một lượng lớn củi. Thời tiết ngày một lạnh hơn, tuyết cũng rơi mỗi lúc một dày.
Khoảng nửa tháng , tuyết lớn vùi lấp đường núi, tuyết tích tụ đường cao gần đến đùi lớn. Trong đội cũng còn ai ngoài đốn củi nữa.
Củi núi đá vẫn ai động , ý của thôn trưởng là đợi nhà ai hết củi thì thể đốn ngay núi, cách gần cũng thuận tiện hơn.
Sơn động phong tỏa, cái lán bình đài cũng còn gác. Thời tiết lạnh lẽo thế , nghĩ chắc cũng chẳng ai đến tập kích sơn động nữa. Đừng đến việc c.h.ế.t cóng , cho dù c.h.ế.t cóng, với lớp tuyết sâu thế , leo lên đây chắc cũng mất nửa cái mạng, còn sức mà cướp sơn động.
Tô lão tam và Tô Vũ từ khi tuyết phủ kín núi, ngày nào cũng đem củi cõng về lúc bổ. Từng đống củi xếp gọn bên cạnh lán, lượng chắc cũng đủ để họ vượt qua mùa đông khắc nghiệt.
Hoàng Ngọc Huy thì bắt đầu loay hoay với đống t.h.u.ố.c của . Một d.ư.ợ.c thảo hái đường đó kịp xử lý, chỉ thể phơi khô sơ qua để bảo quản. Nay thời gian, ông bắt đầu bào chế d.ư.ợ.c tài. Tô Tiểu Tiểu cũng ở bên cạnh học hỏi theo Hoàng Ngọc Huy.
Ngô thị và Liễu thị khi giặt sạch quần áo của nhà , liền mang vải vóc bắt đầu khâu khâu vá vá. Trong sơn động một mảnh thái bình yên ả, nếu cảnh sống quá tồi tàn, e rằng chẳng ai nghĩ là đang trong cảnh chạy nạn.
Đêm hôm đó, Tô Tiểu Tiểu cuộn tròn ngủ, cảm thấy đặc biệt lạnh lẽo. vì quá mệt mỏi, mắt mở nổi, thị đành bỏ mặc mà chìm sâu giấc ngủ.
Tô Tiểu Tiểu lay tỉnh, lúc tỉnh dậy vẫn còn mơ màng. Ngô thị dùng chăn quấn c.h.ặ.t lấy Tô Tiểu Tiểu, Tô lão tam đang thêm củi bốn chậu than.
Tô Tiểu Tiểu dần dần tỉnh táo , cơ thể tự chủ mà run rẩy liên hồi. Thị dùng chăn bịt mặt, giọng rầu rĩ: "Sao lạnh thế chứ."
Ngô thị cũng ngừng run rẩy, bà ôm lấy Tô Tiểu Tiểu : "Không nữa, đột ngột hạ nhiệt . Cũng may là Ngô thợ săn phát hiện điểm bất thường, gọi tỉnh tất cả trong động. Nếu , e là đều c.h.ế.t cóng cả ."
Ở đây nhiệt kế, nhưng Tô Tiểu Tiểu cảm thấy chắc hẳn nhiệt độ giảm ít nhất mười mấy độ. Nghĩ chắc là hàn triều tới, nếu cũng chẳng đến mức đầy một đêm mà lạnh đến thế .
Bốn chậu than đều thêm củi, nhiệt độ trong lán tăng lên đôi chút, Tô Tiểu Tiểu vội vàng mặc quần da , đó khoác thêm một chiếc áo bông lớn mới chui chăn.
Lúc rời chăn để mặc áo, Tô Tiểu Tiểu cảm thấy sắp đông thành băng đến nơi. Chui chăn mãi một lúc lâu mới hồi chút ấm.
Ngô thị đun hai ấm nước lớn, rót nước sôi túi nước. Nhà tổng cộng tám cái túi nước, mỗi Tô Tiểu Tiểu hai cái đặt ở chân. Chân ấm thì cả cũng ấm theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-lien-mien-chon-co-dai-khi-di-chay-nan/chuong-89-ha-nhiet.html.]
Thật sự quá lạnh, Tô Tiểu Tiểu đội mũ l.ồ.ng chim , cả thu gọn trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt. Nếu đội mũ thì cứ cảm thấy đỉnh đầu lành lạnh, tai còn cóng đến phát đau, tài nào ngủ .
Sáng hôm , Tô Tiểu Tiểu quấn như một con gấu mới bước khỏi lán. Thị mặc bốn chiếc quần, năm chiếc áo trong, thêm hai chiếc áo khoác ngoài.
Áo khoác ngoài giống như áo đại y hiện đại, chỉ dài hơn một chút. Chân một đôi tất bông dày, giày là loại giày lông bằng da.
Trên đầu đội mũ l.ồ.ng chim, dùng khăn quàng cổ nhồi bông che kín từ mắt trở xuống. Tay đeo hai đôi găng tay, một đôi mỏng, một đôi là loại dày.
Liễu thị thấy thị như , nhịn mà lên: "Tiểu Tiểu, con mặc thành thế còn ?"
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tô Tiểu Tiểu lí nhí : "Được chứ, cứ chầm chậm là ." Thị quanh một chút, thấy Hoàng Ngọc Huy , bèn hỏi: "Sư nương, sư phụ ạ? Sao con thấy ."
Liễu thị thở dài : "Đêm qua nhiều cóng, sư phụ con xem bệnh cho họ ." Nói đoạn chút may mắn: "Cũng may con cho chúng mượn một bộ chăn đệm, nếu đêm qua và sư phụ con lẽ đều c.h.ế.t cóng ."
"Không gì ạ, đó là việc nên . Sư nương, con tìm sư phụ ." Nói xong, thị chậm chạp nhấc từng bước chân về phía sơn động.
Đêm qua nhiệt độ hạ quá nhanh, quá lạnh, khiến nhiều trong đội đổ bệnh, chừng hai mươi mấy nhiễm phong hàn. Hiện giờ t.h.u.ố.c trị phong hàn trong đội dùng hết từ lâu, chỉ thể dùng nước gừng đuổi hàn, cầm cự dần dần.
Khi Tô Tiểu Tiểu tìm thấy Hoàng Ngọc Huy, ông đang bắt mạch cho . Thời tiết quá lạnh, tay Hoàng Ngọc Huy để trần bên ngoài, nhanh ch.óng cóng đến mất cảm giác. Ông chỉ thể đặt chậu than bên cạnh, dù cũng vẫn lạnh chịu nổi.
Tô Tiểu Tiểu thấy những con bệnh đều là do lạnh, bèn đem gừng của nhà đóng góp, dù nhà vẫn còn nhiều.
Thời tiết thế , sơ sảy một chút là dễ nứt da vì lạnh. Sau một vòng thăm khám, ngày hôm tay của Hoàng Ngọc Huy nứt nẻ hết cả.
Vết nứt ngứa đau, vô cùng khó chịu, Hoàng Ngọc Huy còn định giấu , nhưng Liễu thị một cái là ngay. Tô Tiểu Tiểu chuyện, liền lấy từ trong gian một hộp nhỏ t.h.u.ố.c trị nứt da đưa cho Hoàng Ngọc Huy.
Thuốc là do Tô lão tam mua, ông Tô Tiểu Tiểu thể sẽ cực hàn. Ông cực hàn là gì, nhưng làng Lê Hoa năm nào cũng tuyết rơi.
Ngô thị gả nhà họ Tô, thường xuyên việc nhà, mùa đông cũng ngoại lệ. Vì năm nào bà cũng nứt da tay. Thứ một khi mắc thì năm dễ tái phát. Cho nên Tô lão tam mua sẵn mười mấy hộp t.h.u.ố.c để đó.
Hoàng Ngọc Huy chút hiếu kỳ tại nhà Tô Tiểu Tiểu t.h.u.ố.c , Tô lão tam bèn giải thích là chuẩn cho Ngô thị.
Hoàng Ngọc Huy cũng nghi ngờ, vì khi tuyết rơi, tay Ngô thị cũng bắt đầu nứt. Chỉ là ông từng thấy Ngô thị dùng t.h.u.ố.c mặt bao giờ, nên nhà họ thứ .
Tô lão tam thấy thời tiết lạnh như , bắt đầu cân nhắc xem thế nào để cải tạo cái lán, để trong lán còn lạnh đến thế. Suy tính nửa ngày cũng chẳng nghĩ cách gì .
Cuối cùng, ông đóng thêm hai miếng vải dầu ở đầu giường và cuối giường của hai chiếc giường, như thể chắn một phần gió, thể giữ cho ấm của chậu than tản quá nhanh.