THIÊN TAI LIÊN MIÊN CHỐN CỔ ĐẠI KHI ĐI CHẠY NẠN - Chương 110: Kế hoạch măng chua thất bại.
Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:10:32
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Măng ngoài việc măng chua thì còn thể măng khô. Măng khô Ngô Thị , nhưng bà cảm thấy măng khô ngon.
Năm nào Tô Vu Thị cũng bắt bà măng khô. Mùa đông đem ngâm nước cho nở cho tí muối luộc qua là . Ngô Thị thấy măng khô vị ngon còn dai.
Tô Tiểu Tiểu phương pháp măng khô đây của Ngô Thị, như quả thực ngon. Măng khô ngon nhất là hầm với thịt ba chỉ hoặc xào với thịt lợn mỡ, nhất định nhiều dầu mới ngon.
Nghe thấy Tô Tiểu Tiểu măng khô, Ngô Thị cũng phản đối. Chỉ cần lãng phí thức ăn, Ngô Thị sẽ gì. Măng khô tuy ngon nhưng cũng là ăn .
Thế là dạo Tô Tiểu Tiểu ngày nào cũng theo Tô Vũ đào măng, măng đào về đem biếu Liễu Thị mười mấy b.úp để bà để dành ăn dần.
Chừng nửa tháng , củ cải khô và măng chua của Tô Tiểu Tiểu xong. Vò măng chua mở , cả gian nhà mùi thối xông lên nồng nặc, cũng may trong nhà ai, nếu nhất định sẽ bắt Tô Tiểu Tiểu đem vứt vò măng .
Tô Tiểu Tiểu gắp một miếng măng chua, thái lát cho ít thịt thỏ khô cùng ớt xào. Qua lửa lớn đảo đều, khắp nhà đều là mùi măng chua nồng nặc. Liễu Thị ở đối diện cũng ngửi thấy mùi.
Đợi khi Ngô Thị và ở ngoài đồng về, liền thấy bàn ở chính đường bày một đĩa thức ăn bốc mùi nồng nặc.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Tiểu Tiểu, cái là con ?" Tô Lão Tam chỉ đĩa thức ăn bàn hỏi.
Tô Tiểu Tiểu gật đầu: "Vâng ạ, cha, cha đừng thấy mùi nó hôi, ăn thơm lắm. Cha thử xem!"
"Ờ, cha mới về, bẩn, để cha rửa ráy ." Nói xong liền vội vàng rời .
Tô Tiểu Tiểu đành sang Ngô Thị: "Nương..."
Ngô Thị vội vàng ngắt lời nàng: "Nương cũng rửa cái ."
Cha nương đều cả, Tô Tiểu Tiểu chỉ còn sang Tô Vũ: "Ca ca, là Ca ca nếm thử , thật sự ngon lắm đó."
Tô Vũ , do dự hồi lâu, gắp một miếng thịt thỏ, nín thở ăn . Khi thức ăn miệng, mắt Tô Vũ sáng lên, chua cay miệng, mùi vị cũng tệ nha.
Tô Lão Tam và Ngô Thị rửa tay xong , thấy Tô Vũ gắp thức ăn trong đĩa ăn một cách ngon lành thì chút hiếu kỳ hỏi: "Tiểu Vũ, ngon con?"
Tô Vũ thấy Cha nương tới, bèn mời mọc: "Cha nương, ngửi thì hôi nhưng ăn thì ngon lắm, hai thử , thật đấy."
Tô Lão Tam thấy Tô Vũ ăn ngon lành, chút lưỡng lự. Suy nghĩ một chút ông vẫn gắp một miếng thịt thỏ ăn thử, thịt miệng, vị chua cay lập tức lan tỏa. "Ừm, mùi vị quả thực tệ."
Ngô Thị thấy họ đều ăn , với tinh thần lãng phí, bà cũng gắp một miếng ăn thử. Chua cay đưa miệng, kích thích vị giác, ăn xong ăn thêm: "Tiểu Tiểu, cái con thế nào ?"
"Lần con dùng vò ngâm một ít măng, xem thử mùi vị ngâm ngon . Ngâm nước xong thì con quên mất, hôm nay định xem củ cải khô thì mới nhớ tới vò măng , mở thấy bốc mùi ."
Tô Tiểu Tiểu Ngô Thị : "Nương chẳng lãng phí lương thực ? Con liền gắp măng lên nếm thử, thấy măng chua. Bèn mang xào xem ăn . Không ngờ xào ngon như ."
Ngô Thị gật đầu : "Mùi vị măng nồng một chút, nhưng chua cay giòn tan, đưa cơm."
"Vậy Cha nương, hai thấy thứ bán ạ?" Tô Tiểu Tiểu thừa thắng xông lên hỏi.
Tô Lão Tam và Ngô Thị đồng thanh : "Không thể."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-lien-mien-chon-co-dai-khi-di-chay-nan/chuong-110-ke-hoach-mang-chua-that-bai.html.]
"Tại ạ?" Tô Tiểu Tiểu thấy chút nghi ngờ nhân sinh, các nữ chính trong tiểu thuyết xuyên khác bán cái gì cũng thành công, mà nàng bán cái gì cũng khó khăn .
Tô Lão Tam giải thích: "Măng của con mùi nồng quá, khó để chấp nhận. Chúng chấp nhận là vì chúng là nhà của con. ngoài ngửi thấy mùi , họ ăn e là khó khăn."
Ngô Thị cũng phụ họa: " , thứ của con hôi quá. E là khó bán."
Tô Tiểu Tiểu cũng nghĩ tới nguyên nhân , nhưng thời hiện đại món b.ún ốc thối như còn ăn, măng chua chắc đến mức lấy một con đường sống chứ.
Nàng tin, xào một đĩa mang sang cho Hoàng Ngọc Huy. Hoàng Ngọc Huy và Liễu Thị sự thuyết phục của Tô Tiểu Tiểu cũng nín thở mà ăn. Ăn xong phát hiện mùi vị cũng tệ. Bèn khen ngợi: "Thứ còn đưa cơm hơn cả củ cải khô nha! Chỉ là mùi nồng quá."
"Vậy sư phụ, sư nương, hai thấy thứ bán ạ?"
Hoàng Ngọc Huy và Liễu Thị đều chút lưỡng lự, Liễu Thị nghĩ một hồi mới : "Tiểu Tiểu, thứ của con e là khó bán."
Bà phân tích cho Tô Tiểu Tiểu: "Nếu bán cho trấn, mùi quá lớn, cho dù ngon đến mấy họ cũng sẽ ăn . Bởi vì họ luôn chú ý đến phong thái bản , cho phép ám cái mùi ."
"Còn nếu bán cho nhà quê thì càng khó hơn. Họ thường sẽ bỏ tiền mua thức ăn, trong vườn nhà . Cùng lắm là bỏ tiền mua thịt thôi."
Tô Tiểu Tiểu xong phân tích của Liễu Thị thì cũng từ bỏ ý định măng chua để bán. Thôi , cứ thành thành thật thật đại nghiệp chăn nuôi của .
Tô Tiểu Tiểu Hoàng Ngọc Huy hỏi: "Sư phụ, thời gian sư phụ lên trấn thấy tiệm ăn nào mở cửa ?"
Hoàng Ngọc Huy nghĩ một lúc mới : "Có chứ, nhưng nhiều, chỉ chừng hai ba tiệm thôi."
Tô Tiểu Tiểu trầm tư gật đầu. Nàng và Ngô Thị tổng cộng chừng năm trăm cân củ cải khô, đại khái thể bán mười lượng bạc. Cũng các tiệm ăn trấn thu mua hết chỗ củ cải khô .
Lại qua hai ngày nữa, Tô Lão Tam cũng rảnh rỗi hơn. Ruộng đồng và đất vườn đều chăm sóc xong xuôi, chỉ cần thỉnh thoảng nhổ cỏ bón phân là .
Hôm đó Tô Lão Tam đưa Tô Tiểu Tiểu lên trấn, xem thử củ cải khô nhà bán .
Trên trấn tổng cộng ba tiệm ăn, cha con Tô Tiểu Tiểu hết cả ba tiệm mà chẳng nơi nào thu mua. Hương vị củ cải khô , nhưng giá cả đắt, họ đều là tiệm ăn nhỏ, giá định thể quá cao, bán củ cải khô lãi.
Tô Tiểu Tiểu chút nản lòng: "Cha, là chúng giảm giá !"
Tô Lão Tam lắc đầu : "Không vội, chúng tìm thêm xem ai thu mua ."
"Cha, tiệm ăn trấn chỉ mấy tiệm , còn tìm ai thu mua nữa ạ."
Tô Lão Tam thấy nàng ủ rũ bèn an ủi: "Còn tiệm tạp hóa, tiệm tạp hóa dễ tiếp xúc với các thương đội Nam về Bắc, lẽ họ sẽ hứng thú với loại củ cải khô ."
Tô Lão Tam đưa nàng đến tiệm tạp hóa lớn nhất trấn, khi tiệm, Tô Lão Tam liền tìm đến chưởng quỹ. "Chưởng quỹ, ở đây ngài thu mua đồ ạ?"
Chưởng quỹ tiệm tạp hóa họ Liêu. Liêu chưởng quỹ thấy Tô Lão Tam mặc bộ đồ vải thô nhưng cũng hề coi thường. Nói: "Ở đây thu mua một ít sơn hào, giá cả cũng coi là công bằng. Không khách quan bán thứ gì?"
Tô Lão Tam đem ba vò củ cải khô lượt bày mặt Liêu chưởng quỹ, khi mở liền : "Chưởng quỹ thể nếm thử , khi ngài nếm xong, chúng hãy bàn bạc kỹ hơn." Nói xong, liền ý mời Liêu chưởng quỹ ăn thử.