THIÊN TAI LIÊN MIÊN CHỐN CỔ ĐẠI KHI ĐI CHẠY NẠN - Chương 106: Hợp nhất thôn làng.

Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:10:28
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện náo động lớn, của cả một thôn đều bắt, dù là trời mưa tầm tã nhưng cửa huyện đường vẫn náo nhiệt vô cùng.

Huyện lệnh cho tách thẩm vấn, thẩm vấn nửa canh giờ thì Dương huyện lệnh khai đường. Lưu Toàn, Vương Đại Trí cùng Lâm Phát, Lâm Thảo Căn và những khác tập trung công đường.

Dương huyện lệnh cầm bản cung từ mới chỉnh lý xong, : "Lâm Thảo Căn, ở đây tổng cộng mười ba bản cung từ rằng tận tai thấy ngươi bảo đem dân tị nạn tế lễ. Ngươi lời gì ?"

Lâm Thảo Căn thể chối cãi nữa, quỳ đất chút hoảng sợ đáp: "Đại nhân, tiểu nhân , tiểu nhân nhất thời mê nên bậy."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Dương huyện lệnh hỏi: "Là nhất thời mê , chỉ thị? Ngươi nghĩ cho kỹ hãy trả lời!"

Lâm Thảo Căn , liếc Lâm Phát ngoài công đường mới : "Là Lâm Phát chỉ thị ạ."

"Lâm Phát dân tị nạn mới dọn đến coi gì, việc gì cũng lấy Vương Đại Trí đầu. Cho nên mượn chuyện để hù dọa dân tị nạn, đợi đến khi dân tị nạn thật sự tưởng rằng chúng sẽ đem họ tế lễ, Lâm Phát mới mặt hòa giải."

Dương huyện lệnh bóp bản cung từ trong tay, : "Lâm Phát, ngươi lời gì ?"

Lâm Phát lúc mắt đỏ ngầu, nghiến răng : "Bẩm đại nhân, tiểu nhân từng việc ."

Dương huyện lệnh hừ lạnh một tiếng: "Đến giờ còn c.h.ế.t cũng hối cải, bản cung từ trong tay bản quan gần như quá nửa đều ngươi cậy quyền mưu lợi riêng, ức h.i.ế.p bá tánh. Có cần bản quan tại chỗ cho ngươi xem họ khai những gì ?"

Lâm Phát ưỡn n.g.ự.c, hung hãn về phía Lưu Toàn và Vương Đại Trí. Nếu bọn họ chịu ngoan ngoãn lời, nếu tại bọn họ thì bản cũng rơi bước đường .

"Chát!" Dương huyện lệnh đập mạnh kinh đường mộc: "Lâm Phát, ngươi cậy quyền mưu lợi riêng, ức h.i.ế.p bá tánh. Tạo lời đồn ác ý, nh.ụ.c m.ạ dân tị nạn. Lừa dối quan viên, loạn công đường. Ngươi nhận tội !"

Lâm Phát ngẩng đầu Dương huyện lệnh hồi lâu, cuối cùng cúi đầu : "Ta nhận, chuyện là một , liên quan đến thê nhi . Mong đại nhân thể giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho thê nhi ."

Cuối cùng Lâm Phát phán tịch thu gia sản, đ.á.n.h năm mươi đại bản, lưu đày ba nghìn dặm. Lâm Thảo Căn phán đ.á.n.h ba mươi đại bản, phạt bạc hai mươi lượng.

Thê t.ử của Lâm Phát vận khí , đang mang thai, nên Dương huyện lệnh chỉ phạt bạc hai mươi lượng. Những dân làng thôn Tiểu Hà khác thì mỗi hộ gia đình phạt hai lượng bạc để răn đe.

Thôn trưởng thôn Tiểu Hà nay kết án, thôn Tiểu Hà liền quản lý. Dương huyện lệnh nghĩ đến việc thôn Liên Hoa và thôn Tiểu Hà sát cạnh , vả hai thôn đều tương đối nhỏ.

Thế là Dương huyện lệnh để hai thôn hợp nhất, giao cho thôn trưởng thôn Liên Hoa quản lý. Đối với việc hợp nhất hai thôn, đám Vương Đại Trí đều vui mừng mặt.

Trước đó y những phân đến thôn Liên Hoa kể rằng, thôn trưởng thôn Liên Hoa đối đãi với hòa nhã, hơn nữa việc thỏa. Nghĩ chắc hẳn sẽ những chuyện cậy quyền mưu lợi riêng .

Giải quyết mối lo lớn trong lòng, tâm trạng Vương Đại Trí hơn nhiều. Trên đường về dù mưa lớn xối ướt sũng y cũng thấy chẳng hề gì, cả phấn chấn hẳn lên.

Những trong đội cũng vui vẻ, thôn Tiểu Hà ức h.i.ế.p bấy lâu, luôn nhẫn nhục chịu đựng. Bây giờ rốt cuộc thể thẳng lưng mà đối đầu với bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-lien-mien-chon-co-dai-khi-di-chay-nan/chuong-106-hop-nhat-thon-lang.html.]

Tô Tiểu Tiểu thấy Tô Lão Tam và Hoàng Ngọc Huy ngoài mãi thấy về, đều chút lo lắng. Trời mưa nên trời tối nhanh.

Thấy sắc trời tối sầm mà Tô Lão Tam và Hoàng Ngọc Huy vẫn về. Ngô thị và Liễu thị hai che ô đầu thôn đợi, đợi hai khắc đồng hồ thì thấy bọn họ từ xa tới.

Người trở về ngoài Tô Lão Tam và Hoàng Ngọc Huy còn hai nha dịch. Nha dịch đến để thông báo cho thôn trưởng thôn Liên Hoa việc hợp nhất hai thôn, thuận tiện thủ tục.

Tô Lão Tam và Hoàng Ngọc Huy khi đến đầu thôn thì bảo Ngô thị và Liễu thị về . Họ dẫn nha dịch đến chỗ thôn trưởng thôn Liên Hoa, lát nữa mới về.

Ngô thị và Liễu thị thấy hai về thì yên tâm hơn nhiều, cùng về. Ngô thị về nhà liền bắt tay chuẩn cơm tối. Cơm tối nấu xong mà mãi vẫn chẳng thấy Tô Lão Tam về.

Nghĩ chắc là Tô Lão Tam ăn cơm ở nhà Hoàng thôn trưởng , bà liền bảo đám trẻ Tô Tiểu Tiểu ăn . Khi Tô Tiểu Tiểu ăn xong, Tô Lão Tam mới mang theo mùi rượu nồng nặc trở về.

Ngày hôm , Tô Lão Tam đem chuyện xảy hôm qua kể cho nhà , Tô Tiểu Tiểu cảm thấy khá vui. Như đội của bọn họ đều ở cùng một thôn .

Vui nhất ai bằng Tô Vũ, Ngô thợ săn sống ở thôn Tiểu Hà. Trước khi nó tìm Ngô thợ săn thường gặp thôn Tiểu Hà, dân làng ở đó luôn dùng ánh mắt kỳ quái nó, khiến nó thấy khó chịu.

Ngô thợ săn lo nó thôn Tiểu Hà bắt nạt nên bảo nó ít đến thôn Tiểu Hà thôi. Nếu ông lên núi săn b.ắ.n sẽ qua thôn Liên Hoa tìm nó. Bây giờ nó thể thường xuyên tìm Ngô thợ săn .

Khi mưa lớn rơi hơn một tháng, Tô Tiểu Tiểu mới sực nhớ hũ củ cải khô mà bỏ quên bấy lâu. Nàng mang ba cái vò , lượt mở nắp nếm thử.

Vò thứ nhất là nhiều tỏi băm, ít ớt. Tô Tiểu Tiểu ăn cay lắm, nàng cảm thấy vò hợp khẩu vị của , cay một chút đưa cơm.

Vò thứ hai là tỏi và ớt mỗi thứ một nửa, Tô Tiểu Tiểu ăn thấy cay nhưng càng ăn càng thấy thích. Vò thứ ba Tô Tiểu Tiểu chỉ dám gắp một chút nếm thử, quá cay, nếm vị gì khác, chỉ thấy một luồng vị cay xộc lên.

Nàng mang ba vò củ cải khô cho bọn Ngô thị nếm thử. Ngô thị khá thích vị cay , Tô Vũ và Tô Lão Tam thì thích vò cực cay . Đặc biệt là Tô Vũ, lúc ăn cứ kêu cay c.h.ế.t mất cay c.h.ế.t mất, nhưng tay vẫn ngừng gắp ăn liên tục.

Tô Tiểu Tiểu thấy bọn họ đều thích ăn, liền mở lời hỏi: "Cha nương, ca ca, thấy chúng bán loại củ cải khô thế nào?"

Ngô thị suy nghĩ một lát : "Tiểu Tiểu, món củ cải khô của con vị ngon, mặn ngọt cay, còn thơm lạ lùng nữa. củ cải khô thì nhà ai cũng , sợ là bán giá ."

Tô Lão Tam cũng quá tán thành: "Nghe con thì củ cải khô dùng nhiều nguyên liệu quá, nào là đường, nào là tương, bỏ nhiều dầu muối như . Nghĩ chắc vốn liếng thấp, bán cao thì chê đắt, bán thấp thì lỗ. Khó bán lắm!"

Tô Tiểu Tiểu lời họ , nhất thời ngẩn , nàng từng nghĩ đến vấn đề . Kiếp nàng ở hiện đại, đường, muối, dầu cùng nước tương những thứ giá vốn đều thấp, đúng là tính đến việc hiện giờ đang ở cổ đại. Giá đường, dầu, muối đều cao.

Tô Tiểu Tiểu nghĩ nghĩ , nàng vẫn từ bỏ con đường sinh tài . Nàng múc một ít củ cải khô mang qua cho bọn Hoàng Ngọc Huy nếm thử.

Hoàng Ngọc Huy và Liễu thị đây sống ở trong thành, mới đến trấn sinh sống, bọn họ kiến thức rộng rãi, thể nghĩ cách gì đó.

Khi Tô Tiểu Tiểu chạy đến nhà Hoàng Ngọc Huy, bọn họ đang chuẩn ăn bữa sáng. Tô Tiểu Tiểu đặt củ cải khô mang tới lên bàn: "Sư phụ, sư mẫu, đây là củ cải khô con , mời nếm thử."

 

Loading...