THIÊN TAI LIÊN MIÊN CHỐN CỔ ĐẠI KHI ĐI CHẠY NẠN - Chương 105: Hậu nhan vô sỉ
Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:10:27
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương huyện lệnh thấy Lâm Phát thừa nhận, liền : “Đã ngươi nhận hối lộ, thì để Vương Đại Trí tới đối chất với ngươi. Người , đưa Vương Đại Trí lên.”
Vương Đại Trí vốn cùng Lưu Toàn tới đây, vẫn luôn đợi bên ngoài nha môn. Hắn nhanh ch.óng nha dịch đưa lên công đường.
Dương huyện lệnh hỏi Vương Đại Trí: “Lưu Toàn khi các ngươi phân tới thôn Tiểu Hà, đất nền mà Lâm Phát chia cho các ngươi ở bên bờ sông, là ngươi đưa cho Lâm Phát mười lượng bạc mới đổi đất đúng ?”
Vương Đại Trí gật đầu : “Bẩm đại nhân, đúng . Khi đó tiểu nhân đưa cho lão mười lượng bạc, Lâm Phát mới đổi cho chúng một mảnh đất khác.”
Lâm Phát chút kích động với Vương Đại Trí: “Vương Đại Trí, ngươi bậy bạ, ngươi đưa bạc cho khi nào?”
“Câm miệng, khi nào đến lượt ngươi chuyện!” Dương huyện lệnh chút mất kiên nhẫn, ngài mỗi ngày nhiều việc , hôm nay đều trì trệ vì vụ án cả .
“Vương Đại Trí, hỏi ngươi, ngươi bằng chứng gì chứng minh Lâm Phát nhận bạc của ngươi ?”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Vương Đại Trí liếc Lâm Phát : “Có ạ, bạc tiểu nhân đưa cho Lâm Phát đều ký hiệu. Lúc khi chạy nạn, bạc mà đội ngũ chúng từ việc săn g.i.ế.c bầy sói khi chia cho thì vẫn còn dư một ít, dùng quỹ chung.”
“Để lẫn lộn với bạc của gia đình , tiểu nhân ký hiệu túi đựng bạc và cả những thỏi bạc để dễ bề phân biệt.” Vương Đại Trí khi đó đưa chính là bạc của quỹ chung.
“Số bạc đưa cho Lâm Phát là mười thỏi bạc vụn một lượng, mỗi thỏi bạc đều một dấu chấm nhỏ hình tam giác đối lập. Chỉ cần Lâm Phát tiêu hết bạc đó thì nhất định thể tìm thấy.”
Dương huyện lệnh liền Lâm Phát : “Lâm Phát, sự đến nước , ngươi vẫn khăng khăng nhận bạc của Vương Đại Trí ?”
Lâm Phát ngờ Vương Đại Trí còn giữ một chiêu , trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi: “Đại nhân, tiểu nhân quả thực nhận bạc của Vương Đại Trí. bạc đó là Vương Đại Trí mua mảnh đất phía thôn Tiểu Hà để xây từ đường. Đó là bạc hối lộ tiểu nhân.”
Vương Đại Trí lạnh mỉa mai: “Ngươi thật xảo ngôn, ngươi thử xem với ngươi xây từ đường khi nào, ở ?”
Lâm Phát oán hận Vương Đại Trí: “Đại nhân, đây nhất định là một âm mưu, Vương Đại Trí đây từng thôn trưởng, đường chạy nạn là dẫn đầu. Người sợ là nỡ từ bỏ chút quyền lực trong tay, nên cố ý thiết kế hãm hại tiểu nhân.”
Dương huyện lệnh trong lòng quyết đoán, Lâm Phát tới nước mà vẫn còn ngoan cố: “Lâm Phát, ngươi bạc là Vương Đại Trí dùng để mua đất xây từ đường, hỏi ngươi, từ đường định xây lớn bao nhiêu?”
Lâm Phát cần suy nghĩ liền buột miệng : “Diện tích một mẫu đất.” Đây chính là diện tích từ đường của họ Lâm bọn lão.
Dương huyện lệnh giọng mỉa mai: “Một mẫu đất, mười lượng bạc, ngươi coi bản quan là kẻ ngốc ?” Loại đất nền thuộc về cá nhân thế thường từ mười hai đến mười lăm lượng bạc trở lên. Mười lượng bạc căn bản thể nào mua .
Lâm Phát chút đuối lý : “Cái ... cái ... mười lượng bạc đó là tiền đặt cọc. Vương Đại Trí sẽ bù thêm.”
“Vậy ? Đã tiền đặt cọc thì cũng nên khế ước chứ!” Dương huyện lệnh ngờ kẻ vẻ ngoài chất phác thể thêu dệt nhiều lời dối đến .
Lâm Phát nhanh ch.óng : “Không khế ước, chúng là ước định bằng miệng.” Tóm , dù thế nào lão cũng thể thừa nhận ỷ quyền mưu lợi riêng.
Dương huyện lệnh mỉa mai Lâm Phát: “Tốt! Tốt lắm! Một cái ‘ khế ước’, Lâm Phát, bản quan thật sự là coi thường ngươi . Đã như , chuyện bản quan tạm thời truy cứu. Ta hỏi ngươi, tại thôn Tiểu Hà truyền tin đồn tai tinh mà ngươi ngăn chặn?”
Lâm Phát lão đắc tội nặng với Dương huyện lệnh, nhưng để tù, lão chỉ đành nghiến răng chối cãi: “Đại nhân, chuyện lưu ngôn tiểu nhân gì cả. Bên ngoài mưa lớn như , tiểu nhân và nhà đều khỏi cửa, đối với chuyện tin đồn thực sự là hề , mà ngăn chặn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-lien-mien-chon-co-dai-khi-di-chay-nan/chuong-105-hau-nhan-vo-si.html.]
“Vậy bản quan hỏi ngươi, Đỗ Thiết tam thúc của ngươi là Lâm Thảo Căn nhắc tới chuyện tế tự, ngươi ?”
Lâm Phát lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt đáp: “Đại nhân, tiểu nhân và tam thúc ít khi qua , hề chuyện .”
Dương huyện lệnh sa sầm mặt : “Vậy thì đợi Lâm Thảo Căn tới sẽ tiếp tục thẩm vấn.” Dương huyện lệnh vốn tưởng chỉ là vụ ẩu đả bình thường, ai ngờ hai bên đều khó nhằn như .
Hiện tại mà , lời Lâm Phát đầy rẫy sơ hở, chắc hẳn thật sự chuyện ỷ quyền mưu lợi riêng, chèn ép bá tánh, chỉ tiếc là hiện tại bằng chứng hữu lực chứng minh Lâm Phát từng những việc đó.
Buổi chiều giờ Thân, nha dịch dẫn Lâm Thảo Căn tới, còn đưa theo vài phụ nữ nữa. Dương huyện lệnh thẩm vấn mấy phụ nữ đó : “Bản quan hỏi các ngươi, các ngươi thành thật trả lời. Tin đồn tai dân là tai tinh truyền ở thôn Tiểu Hà, các ngươi từ ?”
phụ nhân vốn dĩ nhát gan, bước công đường sợ đến mức mặt mày trắng bệch, huyện lệnh hỏi cũng dám giấu giếm nửa lời, trực tiếp : “Chúng từ chỗ Chiêu Đệ, là Đỗ Chiêu Đệ tai dân chính là tai tinh.”
“Đỗ Chiêu Đệ là ai?”
Người phụ nữ chỉ một phụ nhân bên cạnh : “Đỗ Chiêu Đệ là Thê t.ử của Lâm Đại Phú, chính là thị.”
Dương huyện lệnh Đỗ Chiêu Đệ hỏi: “Đỗ Chiêu Đệ, bản quan hỏi ngươi, tại gieo rắc tin đồn tai dân là tai tinh?”
Đỗ Chiêu Đệ chỉ mặt gọi tên thì sớm sợ đến ngây , lóc t.h.ả.m thiết : “Không , . Là Huệ nương . Là Huệ nương.”
“Huệ nương là ai?”
Đỗ Chiêu Đệ vội vàng : “Là Thê t.ử của thôn trưởng, là thị tai dân chính là tai tinh. Thị còn tai dân c.h.ế.t quách đường , còn tìm tới thôn Tiểu Hà để chia đất của họ.”
Dương huyện lệnh Lâm Phát : “Lâm Phát, ngươi lời gì ?”
Lâm Phát nghĩa chính ngôn từ : “Huyện lệnh đại nhân, chỉ dựa lời phiến diện mà định tội Thê t.ử tiểu nhân truyền tin đồn tai tinh, tiểu nhân phục.”
Đỗ Chiêu Đệ lời vô sỉ của Lâm Phát cho tức giận đến mức gần như nghiến nát cả răng, thị hướng về phía huyện lệnh khấu đầu một cái : “Đại nhân, dân phụ nếu nửa câu gian dối, nguyện thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t.”
Dương huyện lệnh phất tay : “Được .” Sau đó về phía Lâm Thảo Căn hỏi: “Lâm Thảo Căn, theo lời Đỗ Thiết , là ngươi việc đem tai dân tế tự. Ý kiến là do ngươi đưa đúng ?”
Lâm Thảo Căn đảo mắt một cái mới đáp: “Bẩm đại nhân, tiểu nhân chuyện tế tự gì cả, càng tới chuyện đưa ý kiến gì.”
Dương huyện lệnh hai chú cháu nhà cho tức : “Hừ! Không hổ là chú cháu, lời đều giống hệt . Xem các ngươi coi bản quan là kẻ ngốc để đùa giỡn .”
“Người ! Đưa bộ thôn dân thôn Tiểu Hà tới đây cho bản quan, đặc biệt là nhà họ Lâm. Tất cả chia thẩm vấn, bản quan xem thử xem bộ nhà họ Lâm đều chuyện lưu ngôn .”
Dương huyện lệnh rõ ràng là chọc giận dữ dội, ngài vẫn là đầu tiên gặp hạng hậu nhan vô sỉ như thế .
Lâm Phát và Lâm Thảo Căn thấy mệnh lệnh của Dương huyện lệnh thì đưa mắt , trong mắt đều lộ vẻ lo lắng. Họ ngờ chuyện náo động lớn đến mức , cũng ngờ huyện lệnh coi trọng như , khỏi đều thấy hối hận.
Lâm Thảo Căn thầm nghĩ thôi xong , huyện lệnh nếu bắt hết thôn Tiểu Hà, những trong thôn chắc chắn sẽ khai . Một khai thì lão còn thể chối bay chối biến, nhưng cả đám cùng khai thì lão chỉ nước nhận tội mà thôi.