THIÊN TAI LIÊN MIÊN CHỐN CỔ ĐẠI KHI ĐI CHẠY NẠN - Chương 102: Âu đả.

Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:10:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Ngọc Huy trong thời gian mưa gió nhàn rỗi việc gì , bèn lên trấn mua một ít b.út mực giấy nghiên, dự định sẽ bộ kiến thức y học mà ghi nhớ.

Ông còn đem những y thư từng học thuộc lòng chép hai bản, một bản tự giữ lấy, bản còn mang cho Tô Tiểu Tiểu. Lúc Vương Hữu Văn tới tìm Hoàng Ngọc Huy, ông đang ở nhà Tô Tiểu Tiểu dạy nàng kiến thức về y thuật.

Vương Hữu Văn theo Liễu thị đến nhà Tô Tiểu Tiểu, thấy Hoàng Ngọc Huy liền gấp gáp : "Hoàng đại phu, mau, cùng tới thôn Tiểu Hà, thương ."

Hoàng Ngọc Huy thấy thương, bật dậy chuẩn rời : "Có chuyện gì , ai thương, thương thế nào?"

"Lưu Toàn thương. Nửa tháng thế nào, ở thôn Tiểu Hà chính vì sự xuất hiện của chúng mà mưa lớn mới rơi mãi ngừng." Vương Hữu Văn nhanh.

"Trong nửa tháng , lời đồn đại ngày càng nhiều, lời cũng ngày càng khó . Nhà Lưu Toàn ở gần nhà Đỗ Thiết của thôn Tiểu Hà.

Sáng nay Lưu Toàn sân dọn củi thì thấy Đỗ Thiết đang tai dân đều là lũ tai tinh, đều đáng c.h.ế.t cả. Tính tình Lưu Toàn vốn dĩ nóng nảy, trực tiếp trèo tường qua đ.á.n.h với Đỗ Thiết."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Tô lão tam theo bọn họ hỏi: "Những khác trong đội tới giúp ?"

Vương Hữu Văn nghĩ đến chuyện là thấy đau đầu: "Người trong đội đều tới giúp cả, vốn dĩ là tách hai , nhưng thôn Tiểu Hà chuyện quá khó . Ban đầu đến để can ngăn, thế nào biến thành đ.á.n.h luôn.

Số trong đội chúng thôn Tiểu Hà cũng tương đương , cộng thêm phụ nữ cũng xông lên giúp đỡ nên chịu thiệt. Chỉ Lưu Toàn là thương khá nặng, đập vỡ đầu."

"Vậy thôn Tiểu Hà thì ? Thôn trưởng thôn Tiểu Hà thế nào?" Tô lão tam thấy thôn Tiểu Hà đúng là bệnh, trời mưa nương xuất giá, thể đổ tội lên đầu tai dân .

Vương Hữu Văn mếu máo : "Thôn Tiểu Hà còn t.h.ả.m hơn, các cũng trong đội mà, đều là từ đống x.á.c c.h.ế.t bước , tay nặng nhẹ. Bây giờ thôn Tiểu Hà báo quan bắt chúng ."

Vương Hữu Văn nghĩ đến đây là thấy nhức đầu, khó khăn lắm mới an , mới sống yên lành hai ngày gây chuyện. Trước đó y từng cảnh cáo trong đội xung đột với thôn Tiểu Hà. Nhịn một chút chờ mưa tạnh là .

Bọn họ mới chân ướt chân ráo tới đây, nếu gây sự thì thôn trưởng thôn Tiểu Hà và huyện lệnh chắc về phía họ. Đến lúc đó chịu thiệt vẫn là chính .

Nay xảy chuyện lớn thế , xem chừng thể dàn xếp êm . Hơn nữa qua thời gian chung đụng , y phát hiện thôn trưởng thôn Tiểu Hà thì mộc mạc, thực chất tinh ranh.

Vương Hữu Văn nghi ngờ lời đồn trong thôn chính là do Lâm thôn trưởng thôn Tiểu Hà bày . Mục đích của Lâm thôn trưởng hoặc là đuổi bọn họ , hoặc là thông qua chuyện để chèn ép, khiến bọn họ ngoan ngoãn lời.

Hoàng Ngọc Huy, Vương Hữu Văn và Tô lão tam nhanh ch.óng chạy tới thôn Tiểu Hà, Vương Hữu Văn dẫn bọn họ đến nhà Lưu Toàn. Lưu Toàn tỉnh , khi tỉnh còn đòi tìm Đỗ Thiết đ.á.n.h một trận nữa, nương tát cho một cái bắt giường.

"Con thật sự tưởng mạng lớn lắm , đầu đang chảy m.á.u mà còn đòi đ.á.n.h . Vạn nhất chuyện gì, con bảo nương ?" Nương Lưu Toàn đoạn kìm lên.

Lưu Toàn thấy nương già thì dám gào thét đòi báo thù nữa, ngoan ngoãn giường. Không lâu Vương Hữu Văn liền dẫn Hoàng Ngọc Huy và Tô lão tam tới.

Hoàng Ngọc Huy kiểm tra vết thương cho một chút: "Không gì đáng ngại, đợi vết thương lành thì ăn nhiều thứ bổ m.á.u . Ban đêm để ý một chút, vết thương của dính nước mưa, chỉ sợ đêm đến sẽ phát sốt."

Sau khi xem vết thương cho Lưu Toàn xong, Hoàng Ngọc Huy theo Vương Hữu Văn chạy qua mấy nhà nữa, đều là thương nhẹ, nhanh xem xong. Sau khi xem cho những thương, Hoàng Ngọc Huy và Tô lão tam theo Vương Hữu Văn tìm Vương Đại Trí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-lien-mien-chon-co-dai-khi-di-chay-nan/chuong-102-au-da.html.]

Đến nhà Vương Đại Trí, Tô lão tam thấy mấy gã hán t.ử đang ở trong nhà ông. Đều là trong đội , Ngưu Gia Bảo, Diệp Niên và Liễu Nghiêm đều mặt.

Vương Đại Trí hiện giờ còn là thôn trưởng nữa, nhưng Tô lão tam vẫn quen miệng gọi ông là thôn trưởng. "Thôn trưởng, bên phía thôn Tiểu Hà thái độ thế nào? Có báo quan ?"

Vương Đại Trí thở dài : "Không rõ, khi cuộc ẩu đả kết thúc đến giờ Lâm thôn trưởng vẫn tìm bất kỳ ai trong chúng . Họ báo quan thì cứ báo ."

Thực lòng Vương Đại Trí sợ Lâm thôn trưởng báo quan, hiện tại tân hoàng rõ ràng coi trọng tai dân, quan cấp cũng dám trái ý tân hoàng.

Cho dù Lâm thôn trưởng báo quan thật, ước chừng huyện lệnh cũng chỉ hòa giải quan hệ hai bên thôi, chứ nghiêm trị bọn họ. Điều Vương Đại Trí lo lắng là thái độ của Lâm thôn trưởng.

Nhìn tình hình hiện tại, e là Lâm thôn trưởng bất mãn với bọn họ. Bản ông cũng từng thôn trưởng, quyền hạn của thôn trưởng lớn, nhưng đúng như câu , Diêm Vương dễ gặp tiểu quỷ khó ưa.

Lúc thì , hộ tịch nọ của đội bọn họ xong xuôi. đến lúc vụ xuân vụ thu thì thế nào? Vụ xuân tai dân lĩnh hạt giống , vụ thu nộp thuế thế nào.

Về chuyện cưới hỏi, thêm nhân khẩu tang ma của trong đội, chuyện nào mà cần thôn trưởng lo liệu? Cưới hỏi thì đổi hộ tịch, thêm thì đăng ký thêm, còn tang sự nữa.

Những c.h.ế.t đường chạy nạn vẫn an táng, đến lúc đó an táng ở chẳng cần thôn trưởng phê chuẩn ?

Bọn họ hiện tại đắc tội Lâm thôn trưởng quá sâu, ở những việc đó ông chỉ cần ngăn trở một chút thôi cũng đủ để bọn họ nếm mùi đau khổ. Nghĩ đến đây, Vương Đại Trí mặt mày đầy vẻ sầu lo.

Vương Hữu Văn lên tiếng hỏi: "Cha, là con mời Lâm thôn trưởng qua đây chuyện một chút?"

Vương Đại Trí lắc đầu: "Bây giờ lúc tìm ông , đợi thêm chút nữa !"

Liễu Nghiêm lúc mới lên tiếng: "Vương thôn trưởng, chúng báo quan !"

Liễu Nghiêm dứt lời, cả căn phòng đều về phía y. Vương Đại Trí chút nghi hoặc : "Báo quan? Liễu tiểu ca cao kiến gì ?"

Liễu Nghiêm lắc đầu: "Cũng hẳn là cao kiến gì, chỉ là đ.á.n.h cược một ván thôi. Xem vị huyện lệnh bằng lòng giúp chúng ."

"Ý là ?"

Liễu Nghiêm phân tích: "Chúng để Lưu Toàn báo quan, trong cuộc ẩu đả Lưu Toàn thương nặng nhất, báo quan là hợp tình hợp lý. Chúng đem việc thôn Tiểu Hà bài xích tai dân, và tung lời đồn tai dân là tai tinh kể cho huyện lệnh .

như Vương thôn trưởng , nay tân hoàng quan tâm tai dân, thì huyện lệnh hẳn sẽ trái ý tân hoàng. Hơn nữa đó chúng cũng ngóng, vị huyện lệnh là một thương dân như con."

"Nếu Lâm thôn trưởng quản lời đồn ở thôn Tiểu Hà, thì để huyện lệnh tới quản. Hẳn là huyện lệnh cũng lời đồn tai dân là tai tinh phát tán ngoài gây sự cố." Liễu Nghiêm cảm thấy thích hợp than nghèo kể khổ lẽ sẽ hiệu quả hơn.

Vương Đại Trí xong lời của Liễu Nghiêm liền chìm trầm tư, nghĩ một hồi mới mở lời: "Con lý, bất kể thôn Tiểu Hà báo quan , chúng cứ tiên phát chế nhân, còn hơn là động phản kích."

 

Loading...