THIÊN TAI LIÊN MIÊN CHỐN CỔ ĐẠI KHI ĐI CHẠY NẠN - Chương 101: Hoàng hậu.

Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:10:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự xuất hiện của Hoàng Ngọc Huy khiến Tô Tiểu Tiểu dập tắt ý định bánh bông lan, cũng từ bỏ luôn kế hoạch dùng lông thỏ túi xách.

Tô Tiểu Tiểu lo sợ những thứ hiện đại sẽ vị Hoàng hậu ở hoàng thành phát hiện, nàng chỉ cùng gia đình sống những ngày tháng bình an, tiểu phú tức an (giàu nhỏ là đủ).

Nếu vị Hoàng hậu khả năng cũng là xuyên giống phát hiện , nàng dám chắc thể yên sống những ngày tháng nhỏ bé của .

Thỏ thì vẫn nuôi, dù túi xách thì chỉ bán da và thịt thỏ cũng kiếm ít tiền. Huống hồ dây khoai lang , nguồn thức ăn cho thỏ cũng giải quyết.

Củ cải khô vẫn , loại đồ ăn bình dân chắc hẳn Hoàng hậu cao quý cũng chẳng bận tâm tới. Thêm nữa, gia vị củ cải khô đơn giản, ai tâm thử vài thể .

Đã thể theo con đường ẩm thực và túi xách thời thượng, thì cứ theo đại lộ chăn nuôi ! Nuôi thêm nhiều gà vịt và lợn, dù tiền trong nhà hiện tại vẫn còn trụ một thời gian.

Nghĩ thông suốt , Tô Tiểu Tiểu cũng chẳng đắn đo nữa. Nàng từ trong giỏ của Hoàng Ngọc Huy mang tới chọn mấy củ khoai lang vùi chậu than. Ngô thị thấy vội vàng ngăn cản: "Tiểu Tiểu, con gì thế? Sao phí phạm lương thực như ."

Tô Tiểu Tiểu giải thích: "Mẫu , khoai lang cũng giống khoai môn thôi, con nghĩ chắc cũng nướng ăn . Con vùi khoai lớp than , cháy ."

Tô Lão Tam chẳng mấy để tâm, : "Không , chẳng Hoàng đại phu thứ cũng ăn sống đó , nếu nướng chín thì cứ để nó tự rửa sạch mà ăn."

Hoàng Ngọc Huy đưa khoai xong định về, Tô Tiểu Tiểu đợi khoai nướng chín sẽ mang sang cho một ít, Hoàng Ngọc Huy gật đầu hiệu .

Nướng khoai lang là một quá trình dài, nửa canh giờ , từ chậu than bắt đầu tỏa một mùi thơm nức. Tô Vũ hỏi: "Tiểu Tiểu, ngửi xem, thơm quá ?"

Tô Tiểu Tiểu nuốt nước miếng : "Thơm lắm thơm lắm, chắc sắp , đợi thêm chút nữa."

Ngô thị ở bên cạnh thấy hai đứa nhỏ cứ chằm chằm chậu than mà thèm thuồng, cảm thấy chút buồn : "Trông cho kỹ đấy, đừng để cháy đen thui thì chẳng còn gì mà ăn ."

Khoảng một khắc , Tô Tiểu Tiểu cảm thấy chắc chín, dùng kẹp gắp khoai . Tô Tiểu Tiểu tổng cộng nướng sáu củ, mỗi chậu than ba củ.

Vỏ khoai lang cháy khét, bề mặt phồng lên một cái bong bóng lớn, nhẹ nhàng bóc lớp phồng đó thể lột một lớp vỏ mỏng tang. Bóc vỏ , bên trong lộ lớp ruột khoai vàng óng, mùi thơm ngọt lịm xộc thẳng mũi.

Tô Tiểu Tiểu nhanh ch.óng lột vỏ, thổi phù phù vài cái cho nguội bớt c.ắ.n một miếng. Vị bùi ngọt, mềm mịn, vị giống hạt dẻ nhưng khô cứng như hạt dẻ.

Tô Vũ cũng cầm lấy một củ khoai lang, xé vỏ c.ắ.n một miếng, nóng đến mức liên tục hà . Vừa hà y luôn miệng khen ngon.

Sau khi Tô Tiểu Tiểu ăn xong củ khoai lang trong tay, nàng dùng vải vụn bọc hai củ cất lòng, che ô sang nhà Hoàng Ngọc Huy ở đối diện.

Người mở cửa là Liễu thị, Tô Tiểu Tiểu đưa bọc khoai trong lòng cho bà: "Sư nương, đây là khoai lang mới nướng, ngon lắm. Ta nướng nhiều, bà và sư phụ mỗi một củ."

Liễu thị nhận lấy bọc vải trong tay nàng : "Sư phụ con mới với , ông đang ở thư phòng lách. Khoai lang nhà con đủ ăn , là để lấy thêm một ít cho con?"

Tô Tiểu Tiểu lắc đầu đáp: "Không cần , sư nương cứ giữ lấy mà ăn. Trong nhà vẫn còn ạ." Nói chuyện với Liễu thị vài câu xong, Tô Tiểu Tiểu liền trở về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-lien-mien-chon-co-dai-khi-di-chay-nan/chuong-101-hoang-hau.html.]

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Số khoai lang mà Hoàng Ngọc Huy tặng mười bảy mười tám củ, chiều hôm đó Tô Tiểu Tiểu và Tô Vũ nướng ăn mất quá nửa. Số còn đến ngày thứ hai Tô Tiểu Tiểu đem nấu canh đường khoai lang.

Sau khi nấu xong canh đường khoai lang, Tô Tiểu Tiểu còn mang cho phu thê Hoàng Ngọc Huy hai bát. Hai ăn xong đều cảm thấy khoai lang nấu thành canh đường ngon hơn ăn trực tiếp nhiều.

Ăn khoai nướng trực tiếp sẽ khô, nhưng nấu thành canh đường thì thế nữa. Nếu ăn khoai cảm thấy khô, còn thể húp một ngụm nước canh cho trôi họng.

Mưa vẫn cứ rơi, từ đêm giao thừa bắt đầu cứ cách một quãng một trận mưa bão lớn, ngày nào cũng ngừng nghỉ.

Tô lão tam thấy nhà đều thích ăn khoai lang, định bụng lên trấn đổi một ít khoai về, sẵn tiện ngóng tin tức luôn.

Khoảng cách từ thôn Liên Hoa đến trấn mất chừng một canh giờ bộ, Tô lão tam từ buổi sáng, mãi đến chiều mới về. Lúc về thì hai tay .

Tô Tiểu Tiểu bước tới nhận lấy nón lá trong tay ông hỏi: "Cha, đổi khoai lang ?"

Tô lão tam lắc đầu : "Không , trấn bây giờ ngoại trừ tai dân thì những khác đều mua khoai lang. Hơn nữa quy định lĩnh lương thực cứu tế đổi , vốn dĩ lương thực cứu tế chỉ cần con đến lĩnh, đăng ký xong là thể nhận.

Quy định hiện tại là tai dân mỗi chỉ lĩnh 70 cân khoai lang, một tháng chỉ lĩnh một , quá thì lĩnh nữa. Cho nên tai dân cũng cam lòng đem khoai lang bán ngoài."

Ngô thị chút hiếu kỳ hỏi: "Sao đổi quy định ? Có quan binh bán khoai lang nên mới đổi quy định ?"

Tô lão tam gật đầu đáp: "Một phần là vì nguyên nhân , nguyên nhân lớn hơn là vì khoai tây vốn dĩ nửa tháng là tới nơi, nhưng do mưa lớn nên hành trình trì hoãn, lẽ thể chuyển đến đúng hạn."

Tô lão tam treo áo tơi lên, cầm bát nước nóng Ngô thị rót sẵn uống một mới tiếp: "Huyện lệnh lo lắng lương thực cứu tế tiêu hao quá nhanh, trụ đến lúc khoai tây đưa tới, cho nên mới đổi quy định lĩnh lương thực."

"Cha, cha mưa lớn thế nơi nào thiên tai ? Thôn Cổ Liễu chúng từng đến xa giang Hối Hải, bên đó liệu nước ngập ạ?" Tô Tiểu Tiểu cơn mưa lớn tầm tã, chút lo lắng.

Tô lão tam thở dài một tiếng : "Ta ngóng hình như vùng Diêm Thành thiên tai khá nghiêm trọng, còn thôn của bọn Diệp Niên ước chừng ngập .

Thôn Cổ Liễu thì gì. đoán thôn Cổ Liễu chắc , thôn Cổ Liễu và giang Hối Hải còn ngăn cách bởi một ngọn núi Tiểu Lộc. Có núi Tiểu Lộc chắn ngang, khả năng thôn Cổ Liễu ngập là thấp."

Ngô thị chút lo lắng : "Chỗ chúng chắc sẽ ngập nhỉ." Mưa cứ rơi mãi dứt, Ngô thị lo lắng ngôi nhà bọn họ mới dựng lên sẽ nước nhấn chìm.

Tô lão tam an ủi: "Không cần lo lắng, thôn chúng ngập . Thôn Liên Hoa xây dựng ở chỗ trũng, khả năng ngập thấp."

Nghe Tô lão tam , Ngô thị mới yên tâm phần nào. đầu cơn mưa ngoài cửa, trong lòng bà lo lắng nếu cứ mưa mãi thế , liệu lỡ mất vụ canh tác mùa xuân năm nay .

Tô Tiểu Tiểu mưa lớn bên ngoài cũng chút lo lắng, nàng thì lo chuyện canh tác, dù trong gian cũng lương thực. Thứ nàng lo chính là ôn dịch, nạn lụt dễ nảy sinh ôn dịch nhất.

Lại trôi qua nửa tháng, mưa vẫn ngừng rơi. Bỗng một ngày, Vương Hữu Văn qua tìm Hoàng Ngọc Huy, lúc đó Hoàng Ngọc Huy đang ở nhà Tô Tiểu Tiểu, là Liễu thị dẫn Vương Hữu Văn sang.

 

Loading...