Thiên Tài Huyền Học Và Ông Chồng Bất Đắc Dĩ - Chương 77

Cập nhật lúc: 2025-04-04 07:35:18
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mã Thiên Tứ phát bực, "Ba, mẹ, ý nhà họ Tạ là gì? Họ nghi con ngoại tình à?"

Mã Tường trợn trắng mắt, "Con ngốc quá! Dương Dương là con của Tạ Liên Tâm, con ngoại tình cái gì?"

Mã Thiên Tứ gãi đầu, "Nhà họ Tạ khí thế hùng hổ, rốt cuộc họ muốn gì?"

Hầu Thúy Phương có chút lo lắng, "Người nhà họ Tạ không nói lý lẽ, mau đuổi họ đi, tôi nghe đã thấy phiền."

Mã Thiên Tứ gật đầu, "Mẹ, con đi ngay đây."

Mã Tường đứng dậy, "Thiên Tứ, để ba đi cùng con. Tạ Liên Tâm ngoại tình, người nhà họ Tạ không biết xấu hổ, nhà họ Mã chúng ta còn cần giữ mặt mũi."

Hai người vừa bước đến cửa thì cánh cửa bất ngờ đổ xuống, đập thẳng vào đầu Mã Thiên Tứ.

"Ai da!"

Mã Thiên Tứ kêu lên đau đớn, sờ lên đầu thì thấy m.á.u dính đầy tay.

Mã Tường lo lắng hỏi, "Thiên Tứ, con có sao không?"

"Hiện tại vẫn ổn." Mã Thiên Tứ nhìn ra ngoài cửa, nghiến răng nói, "Tạ Liên Tâm, cô thật là giỏi!"

Mã Tường châm biếm, "Tạ Liên Tâm, cuối cùng cô cũng lộ bộ mặt thật, không cần giả vờ làm người tốt nữa."

Tạ Liên Tâm nắm chặt tay, tức giận đến run rẩy.

Những năm tháng thanh xuân của cô ấy đều uổng phí. Không! Người nhà họ Mã còn không bằng một con chó.

Nuôi chó còn biết vẫy đuôi, còn người nhà họ Mã thì thật đáng ghê tởm.

Hoàng Hồng Mai an ủi cô ấy, "Không sao đâu, để mẹ lo."

"Mẹ, để con tự giải quyết."

Tạ Liên Tâm bước lên một bước, không thể để mẹ mình luôn phải đối mặt trước tiên. Cô ấy đã trưởng thành, cũng là một người mẹ, từ nay về sau sẽ là người bảo vệ mẹ.

Cô ấy tiến thẳng vào trong, túm lấy cổ áo Mã Thiên Tứ, tát anh ta một cái.

"Cái tát này, là cho chính tôi."

Mã Thiên Tứ trợn tròn mắt, "Tạ Liên Tâm, cô nổi loạn rồi!"

Tạ Liên Tâm vốn là người hiền lành, nói năng nhẹ nhàng, chưa bao giờ nói lời nặng nề. Cô ấy tức giận cũng chỉ lặng lẽ khóc trong góc, chưa bao giờ động tay hay chửi rủa ai. Sao cô ấy lại trở nên như thế này?

Mã Thiên Tứ bị cái tát làm cho choáng váng.

Cô ấy mặt không biểu cảm, tát anh ta thêm một cái nữa.

"Cái tát này, là thay cho Dương Dương. Anh không xứng làm cha."

Mã Thiên Tứ giận tím mặt, đẩy cô ấy ra, "Tạ Liên Tâm, cô thật điên rồi."

"Đúng vậy, tất cả các người đã ép tôi phát điên."

Lúc này, Tạ Liên Tâm cảm thấy vô cùng sảng khoái. Thay vì tự dằn vặt mình, thà phát điên làm người khác mệt mỏi còn hơn.

Mình sảng khoái là được, sống c.h.ế.t của người khác chẳng liên quan gì đến cô ấy.

Tạ Liên Tâm đã sống quá áp lực, bây giờ cô ấy đã tìm được con đường sáng. Thỉnh thoảng phát điên cũng tốt cho sức khỏe.

Cô ấy lại tát Mã Thiên Tứ thêm một cái.

"Cái tát này, chẳng cần lý do gì cả, tôi muốn đánh thì đánh!"

Hai bên mặt Mã Thiên Tứ đều sưng lên, anh ta lạnh lùng nhìn cô ấy, "Tạ! Liên! Tâm!"

Hoàng Hồng Mai dẫn theo cả chục người bao vây anh ta, "Muốn đánh nhau à? Chúng tôi sẵn sàng."

Hơn chục người cầm chổi, ánh mắt như muốn bốc lửa.

Mã Thiên Tứ chợt chùn bước, "Xã hội pháp trị, các người đừng có làm bậy, không thì tôi báo cảnh sát đấy."

Mã Tường yếu ớt nói: "Đúng vậy, chúng tôi sẽ báo cảnh sát thật."

"Báo cảnh sát cũng tốt." Hoàng Hồng Mai hét lên, "Để cảnh sát đến mà xem chuyện xấu nhà các người."

Bà ấy nở nụ cười bí ẩn, "Nhà các người thật thú vị, mẹ chồng ngoại tình, lại còn đổ tội lên đầu con dâu."

Mã Tường giật mình, "Bà nói gì?"

Hoàng Hồng Mai hét lớn: "Vợ ông ngoại tình đấy, trên đầu ông là cả chục cái sừng đấy."

"Mã Thiên Tứ không phải con ruột của ông."

Mã Tường trợn trừng mắt, "Bà nói dối!"

Hầu Thúy Phương nghe thấy tiếng ồn, vội chạy ra, "Đừng tin lời người nhà họ Tạ, mau đuổi họ đi."

Hoàng Hồng Mai cười nhạt, lấy ra hai bản giám định ADN và ném thẳng vào mặt bà ta.

"Hừ! Mở to mắt chó của các người ra mà nhìn cho rõ!"

Mã Tường liếc qua một cái, đầu như muốn nổ tung.

Trên đó viết: Theo kết quả xét nghiệm DNA, không ủng hộ giả thuyết Mã Tường là cha sinh học của Mã Thiên Tứ.

Nói cách khác, Mã Thiên Tứ không phải con trai của ông ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-huyen-hoc-va-ong-chong-bat-dac-di/chuong-77.html.]

Mã Tường không thể tin vào mắt mình, “Điều này không thể nào... Thiên Tứ là con trai của tôi, nó là con trai của tôi...”

Nếu Thiên Tứ không phải con trai của ông ta, thì hương hỏa của nhà họ Mã sẽ đứt đoạn ngay trong đời ông ta.

Trăm năm sau, ông ta lấy mặt mũi đâu mà gặp tổ tiên nhà họ Mã?

Mã Tường nghiến răng, từng chữ một, nói: “Thiên Tứ nhất định là con trai của tôi.”

Hoàng Hồng Mai cười khẩy, “Thiên Tứ... cái tên hay thật, tiếc là nó không xứng với cái tên này.”

“Không, không...” Mã Tường nhìn sang vợ, “Bà nói với tôi đi, chuyện này không phải thật đúng không?”

Hầu Thúy Phương trốn tránh ánh mắt, “Thiên Tứ là con trai của ông, ông đừng tin vào lời ma quỷ của nhà họ Tạ.”

Hoàng Hồng Mai cười nhẹ, “Giấy xét nghiệm ADN ghi rõ ràng, tôi đã cẩn thận làm ở bệnh viện hạng ba, tuyệt đối không có sai sót.”

“Nếu các người còn nghi ngờ, thì chúng ta có thể làm lại lần nữa.”

Tạ Liên Tâm mỉa mai, “Làm lại một lần nữa cũng tốt cho cả hai bên.”

“Nếu như có sai sót, thì ông đã nuôi con của người khác mấy chục năm trời rồi.”

Sắc mặt Mã Tường tối sầm, “Làm! Chúng ta đi làm ngay bây giờ!”

Liên quan đến dòng m.á.u của nhà họ Mã, tuyệt đối không thể lơ là.

Ông ta kéo người bên cạnh, “Đi, Thiên Tứ đi cùng chúng ta.”

“Không, không...” Hầu Thúy Phương run rẩy, “Tôi không đi, không đi.”

Với bộ dạng sợ hãi của bà ta, những người có mặt tại đó liền hiểu ra.

Mã Thiên Tứ bật thốt lên: “Mẹ, mẹ sao có thể làm chuyện như vậy?”

Hầu Thúy Phương cúi đầu, không dám nói lời nào.

Mã Tường không thể tin nổi nhìn bà ta, “Hầu Thúy Phương, bà lại dám cắm sừng tôi!”

Một tháng trước, hàng xóm đùa cợt:

“Lão Mã à, Thiên Tứ nhà ông chẳng giống ông gì cả, mà Dương Dương cũng chẳng giống ông.”

Lúc đó Mã Tường không để ý, nhưng về nhà lại trằn trọc không ngủ được.

Ông ta tỉ mỉ quan sát, quả thực Dương Dương không giống ông ta chút nào.

Nhà họ Mã từ xưa đến nay đều có mắt một mí, mặt dài, mũi tẹt, trong khi Dương Dương lại có mắt hai mí, mặt trái xoan, mũi cao.

Mã Tường nói với vợ, “Dương Dương đẹp quá, chẳng giống người nhà họ Mã chút nào, Thiên Tứ cũng vậy.”

Hầu Thúy Phương cười gượng hai tiếng, “Ha ha, ông suy nghĩ nhiều quá rồi, Tạ Liên Tâm là người rất thật thà, không thể nào ngoại tình.”

Mã Tường không yên tâm, vì điều này liên quan đến hương hỏa nhà họ Mã.

Hầu Thúy Phương đảo mắt, “Nếu ông thực sự lo lắng, thì lấy tóc của Dương Dương đi làm xét nghiệm ADN.”

Mã Tường lén nhổ vài sợi tóc của Dương Dương, mang đi bệnh viện làm xét nghiệm ADN.

Ông ta luôn nghi ngờ Tạ Liên Tâm ngoại tình, chứ chưa từng nghĩ Hầu Thúy Phương lại lén ông ta làm chuyện xấu.

Hương hỏa nhà họ Mã...

Hoàn.

Toàn.

Đứt!

Mã Tường bóp chặt cổ Hầu Thúy Phương, “Bà sao có thể! Sao có thể! !”

“Nói đi! Tên gian phu là ai? Thiên Tứ thực sự là con của ai?”

Hầu Thúy Phương đẩy mạnh ông, “Ông bất lực thì liên quan gì đến tôi!”

“Năm đó, mẹ ông ép tôi uống đủ loại thuốc bắc, nói tôi là con gà mái không đẻ trứng.”

“Rốt cuộc là ai không thể sinh được, trong lòng ông tự hiểu đi!”

“Ông khiến tôi phải thủ tiết mấy chục năm, ông thì trên giường chỉ biết... bíp bíp bíp ——!”

Những lời sau đó phải bị che mờ và không thể nghe thấy, thật là khó nghe.

Nhà họ Tạ bị bất ngờ bởi những gì họ vừa nghe.

Tóm lại là, Hầu Thúy Phương bị gia đình chồng ép sinh con, nhưng Mã Tường không thể, bà ta một mình không thể sinh được.

Vì vậy, Hầu Thúy Phương đã nhắm đến lão Vương nhà bên, và có một đêm tình với ông ta.

Đêm đó, bà ta mang thai.

Thiên Tứ không phải là bảo bối mà trời ban tặng, mà là chiếc sừng của lão Vương ban tặng.

Mã Tường tức điên lên, “Hầu Thúy Phương, bà đúng là kẻ tàn nhẫn!”

Ông ta trợn mắt, ngất xỉu tại chỗ.

Hầu Thúy Phương nhân cơ hội đá ông ta vài cái, “Lão già, dám bóp cổ tôi, tôi làm ông tức c.h.ế.t luôn!”

Loading...