Thiên Tai Giáng Xuống, Ta Đi Lượm Đồng Nát Trong Phó Bản - Chương 357: Manh Mối Trong Căn Nhà Số 18
Cập nhật lúc: 2026-04-14 14:40:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là một thành phố kim loại, tất cả nhà cửa, kiến trúc đều xây dựng bằng kim loại, thậm chí còn bằng vùng đồng bằng mà họ hạ cánh lúc đầu.
Nơi đó tuy hoang vắng, nhưng vẫn còn một vài cây cối và cỏ dại đ.â.m .
Đây là một thành phố trống rỗng, bên trong một sinh vật sống nào, cũng một chút thức ăn và nước uống.
Chỉ vô kim loại và một ít quần áo.
Ban đầu họ còn thể kìm nén, tự an ủi rằng chỉ là tìm thấy, nhưng dần dần, một cảm xúc nóng nảy lan tỏa trong lòng những thức tỉnh thiên phú.
Cảm giác đói bụng bắt đầu khuếch đại, còn hứng thú với những bộ quần áo vải vóc dễ dàng , điên cuồng lục lọi từ nhà sang nhà khác.
Sao thể một chút thức ăn nào chứ?
Tại ?
…
Trên đường , Kỷ Hòa thấy ít thức tỉnh thiên phú vác những bọc lớn vội vã chạy từ nhà sang nhà khác.
Mỗi họ ngoài, bọc đồ lưng to thêm một chút.
Cô , đó là vật tư trong nhà họ lấy hết.
Thử tưởng tượng xem, nếu thức tỉnh thiên phú tương ứng với căn phòng đó tìm đến, e rằng sẽ còn sót một chút manh mối nào.
Như thành nhiệm vụ, độ khó sẽ lớn hơn nhiều.
Nghĩ đến đây, sắc mặt cô ngưng , cả lao về phía .
Con phố .
Con phố cũng .
Con phố … con phố đúng !
Kỷ Hòa liếc , cô đang ở 5 Phố Ăn Không No.
Vậy thì 18 Phố Ăn Không No chắc chắn ở xa.
Bước chân nhanh như bay, rẽ một góc, cô phát hiện 18 Phố Ăn Không No.
Tìm thấy !
Không kịp thở dốc, cô căn phòng kim loại màu trắng tinh mặt, bước trong.
Phòng khách gì đáng xem, giống như nhà mẫu, đều đúc từ một khuôn.
Vừa định trong, cô như đột nhiên nhớ điều gì đó, , lấy một tảng đá lớn đặt ở cửa để chặn .
Như cho dù , cô cũng thời gian phản ứng.
Chuẩn xong xuôi, cô thẳng đến phòng ngủ.
Mở tủ quần áo, chỉ liếc một cái, trái tim đang treo lơ lửng của cô hạ xuống.
May quá, căn phòng những thức tỉnh thiên phú khác ghé thăm, ít nhất quần áo trong tủ vẫn còn.
Quay , Kỷ Hòa quyết định trèo lên giường , quỳ gối sờ soạng một lượt.
Nếu đây là nhà của khách hàng mục tiêu, cô kiểm tra kỹ lưỡng từ trong ngoài.
Sờ đến cuối cùng, Kỷ Hòa vô cùng chắc chắn, đây chỉ là một chiếc giường kim loại, giấu thứ gì cả.
Không loại giường cơ quan.
Đứng dậy, cô mở tủ quần áo kim loại.
Trong tủ vài bộ quần áo màu sắc khác , trắng, hồng, đỏ, vàng.
Lấy xem thử, cũng thấy gì đặc biệt.
Cô chui , thẳng trong tủ, nhảy lên nhảy xuống, sờ soạng từ xuống một lượt.
Cô luôn nhớ, lúc hệ thống giao nhiệm vụ , để họ mang theo “món quà chuẩn kỹ lưỡng”, “tìm khách hàng của ”, “giúp họ tìm niềm vui”.
Ý ở đây rõ ràng, quà tặng đúng ý khách hàng, cho /cô vui, còn chú ý đừng tặng nhầm .
Vậy nên việc hiểu rõ sở thích của khách hàng là vô cùng quan trọng.
Kỷ Hòa bỏ qua bất kỳ manh mối nào, dùng tay sờ soạng khắp tủ quần áo từ xuống , cuối cùng phát hiện một chiếc vảy màu đỏ ở bên trong tủ.
Cô nhặt chiếc vảy lên xem, phỏng đoán trong lòng càng thêm chắc chắn.
Cẩn thận cất chiếc vảy .
Cô dậy đến phòng việc.
Phong cách trang trí của tất cả các ngôi nhà trong thành phố lẽ đều giống , ít nhất hai căn mà Kỷ Hòa xem là như .
Vị trí đặt giường, bàn, và màu sắc trong phòng đều giống .
Kỷ Hòa đến bên bàn, tiên nhảy lên bàn sờ soạng chiếc bàn kim loại một lượt.
Sạch sẽ như mới, một hạt bụi.
Sờ xong bàn, cô kéo ngăn kéo .
Đồ đạc trong hai ngăn kéo đầu tiên lộn xộn, cô lượt cầm lên xem.
Khi cầm đến một món trong đó, thiên phú phản ứng.
[Team Card: Chứng nhân của tình bạn quý giá. Sau khi sử dụng thể cho phép tối đa 3 lập đội cùng một vòng game. Có thể cùng lúc tối đa ba vòng game, vòng thứ tư sẽ tự động hỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-giang-xuong-ta-di-luom-dong-nat-trong-pho-ban/chuong-357-manh-moi-trong-can-nha-so-18.html.]
Kỷ Hòa: “…”
Mắng ai cô đơn lẻ bóng chứ?
Cô là thà thiếu chứ ẩu.
Tưởng cô tìm là tìm chắc?
Sợ là thể xếp hàng từ cửa nhà cô đến tận tháp Eiffel mất.
Mỗi ngày một , xếp đến c.h.ế.t.
Thiên phú chẳng hiểu gì cả!
Không thèm để ý đến nó, Kỷ Hòa vui vẻ cất Team Card .
Tuy bây giờ Team Card quá quý giá, nhưng đây là do cô tìm , cô vẫn vui.
Tiếp tục lật tìm, những thứ đó gì hữu dụng.
Cho đến khi lật đến ngăn kéo cuối cùng.
Kỷ Hòa phát hiện manh mối quan trọng.
Một tấm ảnh kim loại màu trắng bạc.
Cẩn thận cầm tấm ảnh kim loại lên, đó là một con gấu lông dài, nhưng rõ màu sắc.
Và ở góc bên của tấm ảnh, hai chữ, Ruby.
Tìm thấy .
Đây chính là bạn gấu lông dài Ruby của cô.
Khóe miệng Kỷ Hòa nở nụ .
Cẩn thận cất tấm ảnh gian.
Đứng dậy tìm kiếm kỹ lưỡng trong phòng việc một nữa.
Lần thì tìm thấy thêm manh mối nào.
Cô dậy rời , đến phòng khách.
Tìm kiếm kỹ lưỡng một hồi, thu hoạch gì.
Nhà bếp cũng .
Ngược , ở chỗ cống thoát nước trong nhà vệ sinh, cô thấy một sợi lông màu đỏ.
Thấy , trong lòng cô một ý tưởng mơ hồ.
Đến phòng khách, cô xuống đất, lấy giấy bắt đầu những manh mối .
Để đề phòng lát nữa xảy sự cố, Kỷ Hòa lúc đều dùng chữ Tinh tế.
Như cho dù sự cố gì, khác cũng .
Viết từng manh mối nắm , cô cất b.út , ghế sofa, chăm chú xem.
Tất cả đồ đạc trong nhà đều liền một khối, điều đó nghĩa là cho dù căn phòng nhấc lên, đồ đạc cũng sẽ di chuyển vị trí.
Sợi xích sắt nối với dụng cụ nhà bếp chính là bằng chứng.
Nếu tại nó nối dụng cụ nhà bếp bằng xích sắt?
Vậy thì căn phòng , chắc chắn sẽ xảy tình huống di chuyển hoặc tương tự như di chuyển.
Xét đến cái tên Thủy Mao Hùng, khả năng căn phòng ngập nước sẽ lớn hơn.
Cộng thêm chiếc vảy tìm trong phòng ngủ, sợi lông tìm trong nhà vệ sinh và cái tên Thủy Mao Hùng.
Kỷ Hòa một phỏng đoán táo bạo.
Có lẽ con vật đang trong thời kỳ rụng lông hoặc vảy.
Chỉ là trong lòng cô vẫn hiểu rõ, sự chuyển đổi giữa sinh vật vảy và sinh vật lông, thể mượt mà như ?
Vậy thì món quà của cô nên tặng gì?
Là lược ? Hay là bàn chải?
Hay là đều sai cả?
Có lẽ cô nên quyết định sớm như , nên dạo một vòng trong thành phố nữa.
Đang suy nghĩ, tờ giấy trong tay đột nhiên biến mất dấu vết.
Kỷ Hòa bật dậy.?!
Chuyện gì thế ?
Thứ đang nắm trong lòng bàn tay mà cũng mất ?
lúc , tảng đá lớn ở cửa đột nhiên đập vỡ.
Đá vụn văng tứ tung, một mảnh lăn đến bên chân Kỷ Hòa.
Cô đầu về phía cửa.