Một chân của nam nhân giẫm lên bụng Chu lão thái, dừng ba bốn giây. Bà lập tức cảm thấy lục phủ ngũ tạng trong , bao gồm cả khung xương như lệch . Cơn đau dữ dội khiến tròng mắt bà như lòi , miệng há hốc phát tiếng rên rỉ đau đớn.
Ba Ngô Xuân Quế, Chu Mãn Trân và Chu Mãn Phú sát , run rẩy sợ hãi cảnh tượng đó.
Nam nhân bước chân , vặn bước qua Chu lão thái, giẫm lên mu bàn tay bà dùng sức nghiền xuống. Răng rắc, răng rắc, xương tay gãy nát.
Trong suốt quá trình, hề dừng , như thể đang một con đường hết sức bình thường.
Chu lão thái thì đau đến mức kêu la oai oái, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng. Nếu lo cho con trai, trong lòng còn cố gượng thì bà sớm ngất .
Thấy nam nhân càng lúc càng xa, Ngô Xuân Quế vẫn còn sợ hãi. Bà liếc thấy Tiểu Bạch, thè lưỡi l.i.ế.m môi, cam lòng :
“Thật đáng tiếc bao nhiêu thịt như , con ch.ó trắng cũng giống con ch.ó đen của Hạ Thanh Nguyệt, g.i.ế.c ăn thì ngon !”
Chu Mãn Trân trong lòng khẽ động, con ngươi đảo một vòng, bóng lưng nam nhân và Tiểu Bạch, dường như hạ quyết tâm.
Nàng chạy về phía vài chục bước, lớn tiếng gọi nam nhân : “Ngươi quen Hạ Thanh Nguyệt ? Nàng nuôi một con ch.ó đen, cũng giống con ch.ó của ngươi.
Nếu ngươi quen nàng thì xin hãy chuyển lời, rằng nhà của nàng chuyển đến núi, bà ngoại của nàng bệnh nặng, chỉ gặp nương của nàng cuối!”
Bước chân của nam nhân dừng , như thể chẳng thấy gì.
Chờ và Tiểu Bạch xa, Chu lão thái thái tay chống xuống đất, gắng gượng gượng dậy, run rẩy. Bà nhặt một hòn đá mặt đất ném Chu Mãn Trân: “Con nha đầu c.h.ế.t tiệt lòng lang sói, lão nương còn sống sờ sờ mà dám mặt trù ẻo !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-ap-den-nong-nu-lam-ruong-trong-nui-sau/chuong-70-uy-hiep-nam-nhan-2.html.]
Chu Mãn Trân đá ném trúng chân. Nàng đau đớn nhăn mặt, tay xoa chỗ đau: “Bà nội, cháu là để dụ mấy Hạ Thanh Nguyệt mà. Nhìn nam nhân là ngay đó là một tay săn cừ khôi. Ở núi lâu như , chúng tìm mãi thấy Hạ Thanh Nguyệt, họ từng gặp hoặc quen thì ?”
Ngô Xuân Quế bước tới: “Nương, Mãn Trân sai, đây cũng là một cách tồi. Người bình thường những lời đó, chắc hẳn sẽ vì lòng mà chuyển lời .
Nếu nhị tỷ tình hình , chắc chắn sẽ vội vàng tìm đến. Nếu , đó chính là đại bất hiếu, sẽ đời chỉ trích c.h.ử.i rủa, trời đ.á.n.h sét đ.á.n.h.”
“Các ngươi thôi , còn mau đỡ dậy. Ôi, đau quá...” Chu Tam Bảo ngã đất đau khó chịu, thấy ai để ý đến liền tức giận phát cáu.
Chu lão thái thái cũng tay véo Ngô Xuân Quế và Chu Mãn Trân, trách các nàng đến giúp .
Nam nhân theo Tiểu Bạch đến sườn núi dừng chân hơn một canh giờ . Chính tại đây, họ thấy Hạ Thanh Nguyệt và Hắc Hắc bắt thỏ.
Trên sườn núi, nam nhân cánh rừng yên tĩnh bên bờ suối, đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ gợn sóng, nghiêng đầu con hươu vai.
“Tiểu Bạch, chúng đến muộn , con hươu tặng . Chúng về sớm một chút, đợi gặp nàng thì sẽ chuẩn quà để cảm tạ nàng.”
Nam nhân vác con hươu về phía , Tiểu Bạch theo sát phía .
Một một ch.ó dần dần xa, tiếng thì thầm của nam nhân theo gió vọng : “Những đó là nhà của nàng , thật kỳ lạ.”
Cùng lúc đó, trong bụi lau sậy, Hạ Thanh Nguyệt hắt một cái. Nàng đưa tay sờ mũi, thầm nghĩ nhất là cảm.
Trong giỏ rau nàng xách nửa giỏ măng lau và một ít trứng gà trứng vịt.
Mùa xuân sắp qua, măng lau cũng sắp hết .