Thiên Tai Ập Đến, Nông Nữ Làm Ruộng Trong Núi Sâu - Chương 57: Dạy dỗ hai mẹ con (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-07 19:42:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hạ Thanh Nguyệt đang lưng về phía lên tiếng. Nghe thấy giọng , động tác tay nàng bỗng khựng , nàng chau mày: “Sao giọng quen thế nhỉ?”

 

Nàng định đầu xem thì tiếng bước chân lưng càng lúc càng gần. Chẳng bao lâu , hai vòng đến mặt nàng.

 

Người đến là hai nữ nhân. Một hơn ba mươi tuổi, hình gầy gò, cao một mét sáu, khuôn mặt vàng vọt bóng dầu lấm tấm nhiều vết nám, hai má hóp , gò má nhô cao, tướng mạo thấy hung dữ và cay nghiệt.

 

Người còn mười lăm, mười sáu tuổi, chiều cao và vóc dáng tương tự . Gương mặt trái xoan da ngăm đen, lấm tấm vài nốt mụn sưng đỏ, nốt thì sưng tấy, nốt nặn vỡ để vết thâm khô quắt.

 

Hai bọn họ mắt chớp, chằm chằm những quả dâu tằm với ánh mắt rực lửa như hận thể nuốt sống luôn cả cây.

 

Vừa rõ gương mặt họ, sắc mặt Hạ Thanh Nguyệt lập tức lạnh . Sao xui xẻo thế chứ, gặp cả nhà bọn họ!

 

Tâm trạng vui vẻ tức thì tan biến.

 

Lúc , Hắc Hắc chạy tới. Nhìn thấy lạ, nó liền che chắn bên cạnh Hạ Thanh Nguyệt, nhe nanh gầm gừ với hai .

 

“Ngươi, ngươi là Hạ Thanh Nguyệt?”

 

Nữ nhân trẻ tuổi đang chính là Chu Mãn Trân, nàng chỉ ngạc nhiên liếc Hạ Thanh Nguyệt một cái đưa tay định vơ dâu tằm ăn.

 

“Chát!”

 

Một tiếng giòn tan vang lên, Hạ Thanh Nguyệt rằng, nhặt một cành cây khô quất mạnh mu bàn tay của Chu Mãn Trân. Bàn tay ngăm đen lập tức hằn lên một vệt đỏ sưng tấy.

 

“A, đau quá!” Chu Mãn Trân hét lên t.h.ả.m thiết.

 

Nữ nhân lớn tuổi hơn ngờ chuyện xảy , bà lớn tiếng chất vấn Hạ Thanh Nguyệt: “Sao tự dưng ngươi đ.á.n.h ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-ap-den-nong-nu-lam-ruong-trong-nui-sau/chuong-57-day-do-hai-me-con-1.html.]

 

là nương của Chu Mãn Trân, Ngô Xuân Quế.

 

“Sản vật núi là đồ vô chủ, ai cũng thể hái, nhưng việc gì cũng . Dâu tằm là tìm thấy , các ngươi hái ?

 

Không vấn đề, đợi hái xong các ngươi hẵng hái. Kẻ đến mà còn tranh giành mặt , đ.á.n.h một gậy là nhẹ tay !”

 

“Ngươi!” Ngô Xuân Quế tức điên, thầm nghĩ đợi ngươi hái xong thì cây còn quả chắc, bà chằm chằm mặt Hạ Thanh Nguyệt, thấy vài phần quen mắt.

 

“Ngươi đúng là Hạ Thanh Nguyệt thật. Con ranh c.h.ế.t tiệt, ngươi điên mà dám đ.á.n.h Mãn Trân? Cha nương ngươi , gọi họ đây, dạy dỗ cái thứ mất dạy, dám hỗn láo với trưởng bối mặt họ!”

 

Lông mày Ngô Xuân Quế dựng ngược, vẻ hung ác lộ rõ, đôi mắt bà chằm chằm cái gùi lưng Hạ Thanh Nguyệt: “Đừng là dâu tằm, đồ ngươi cũng nên đem đây hiếu kính trưởng bối chúng !

 

Bà ngoại của ngươi, , cả cữu cữu của ngươi nữa, cả nhà chúng dọn lên núi ở . Nhị Nương đúng là con sói mắt trắng vô ơn mà, con gái gả như bát nước đổ , mặc kệ nhà đẻ sống c.h.ế.t, tự theo nhà chồng trốn lên núi hưởng phúc.

 

Các ngươi đang ở , mau dẫn chúng qua đó xem. Nếu các ngươi hiếu kính chúng t.ử tế, chúng hẹp hòi, vẫn thể tha cho các ngươi một .”

 

Nghe cái giọng lệnh đó, Hạ Thanh Nguyệt cực kỳ khó chịu. Hơn nữa, Ngô Xuân Quế còn năng xấc xược với Nhị Nương, đây là điều tuyệt đối thể tha thứ. Nàng vung cây gậy lên, nhanh như chớp quất lia lịa mặt Ngô Xuân Quế.

 

Hạ Thanh Nguyệt cao một mét sáu sáu, cao hơn Ngô Xuân Quế nên đ.á.n.h dễ dàng.

 

“Á, a…”

 

Ngô Xuân Quế đ.á.n.h bất ngờ, mặt dính hai gậy mới nhớ đưa tay lên che. Mặt thì che nhưng mu bàn tay hứng trọn, mấy gậy, hai bàn tay sưng vù hình dạng.

 

“Hạ Thanh Nguyệt, ngươi điên , dám đ.á.n.h cả nương !” Chu Mãn Trân tức giận hét lên, giơ tay định tát Hạ Thanh Nguyệt.

 

“Gâu gâu gâu!”

 

 

Loading...