Thấy bộ dạng yếu ớt của con ch.ó trắng, nàng ở một cách an . Sau khi kiểm tra nó, nàng phát hiện hai chân của nó hai chiếc bẫy thú kẹp c.h.ặ.t. Bộ lông trắng m.á.u tươi nhuộm đỏ, chân là một vũng m.á.u, trông vô cùng đáng sợ.
Không ngờ nó thương nặng như .
Hắc Hắc dường như cảm nhận nỗi đau đớn mà đồng loại đang chịu đựng, nó cứ thò đầu ngửi vết thương của con ch.ó trắng, miệng kêu ư ử.
Còn con ch.ó trắng thì hề lơ là, nó chằm chằm Hạ Thanh Nguyệt và Hắc Hắc, nửa căng cứng như thể chỉ cần họ dám hành động gì, nó sẽ liều mạng chống trả.
Hắc Hắc chạy vòng quanh Hạ Thanh Nguyệt, cái đuôi vẫy lia lịa: “Grừ grừ grừ.”
Trong giọng của nó mang theo ý cầu xin.
Hạ Thanh Nguyệt , Hắc Hắc giúp con ch.ó trắng.
Giúp đây?
Chỉ suy nghĩ vài giây, Hạ Thanh Nguyệt xoay tìm thảo d.ư.ợ.c cầm m.á.u. Tìm một lát, nàng thấy cây ngải cứu và nhiều “huyết kiến sầu”, tức là thiến thảo. Nàng hái mỗi loại một nắm, đặt lên một phiến đá nhẵn dùng một hòn đá khác giã nát.
Nàng đặt mớ thảo d.ư.ợ.c giã nát một chiếc lá lớn, cầm lá tiến gần con ch.ó trắng: “Bạch Bạch, đến đắp t.h.u.ố.c cho ngươi đây.”
Toàn con ch.ó trắng căng cứng, nó nhe răng gầm gừ, tiếng gầm trong cổ họng ngày càng dồn dập.
“Thế nàythì…?” Nàng sợ ch.ó c.ắ.n, do dự dám tiến lên.
Hắc Hắc tiến lên phá vỡ thế giằng co, nó chạy vòng quanh con ch.ó trắng, liên tục sủa vang.
Do mất m.á.u quá nhiều, tinh thần con ch.ó trắng ngày càng sa sút, mí mắt cứ chớp lên chớp xuống.
Giằng co một lúc, đầu con ch.ó trắng gục xuống, hai mắt khép hờ.
“Gâu gâu gâu!” Hắc Hắc sủa lớn về phía Hạ Thanh Nguyệt, như thể đang thúc giục nàng nhanh tay lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-tai-ap-den-nong-nu-lam-ruong-trong-nui-sau/chuong-48-cuu-giup-cho-trang-2.html.]
“Hắc Hắc, ngươi lo lắng gấp gáp thế gì, cũng ghen tị đấy.” Hạ Thanh Nguyệt đùa nhưng tay hề chậm . Nàng đặt chiếc lá đựng t.h.u.ố.c xuống, vươn hai tay để gỡ những chiếc bẫy thú chân con ch.ó trắng.
Có lẽ khi sập bẫy, con ch.ó trắng giãy giụa kịch liệt nhiều nên những chiếc bẫy kẹp c.h.ặ.t chân nó. Nàng tốn ít sức mới gỡ một cái.
Trong lúc đó, con ch.ó trắng với đôi mắt khép hờ vẫn nàng chớp.
Nàng gỡ chiếc bẫy thứ hai ném sang một bên xé hai dải vải từ quần áo của .
Hôm nay nàng mặc đồ cũ, nếu là quần áo mới, chắc nàng sẽ thấy xót lắm.
Nàng nhanh nhẹn đắp chỗ thảo d.ư.ợ.c giã nát lên vết thương ở chân của con ch.ó trắng, đó dùng dải vải quấn thắt nút.
Xử lý xong, nàng phủi tay dậy, lặng lẽ quan sát phản ứng của con ch.ó trắng, xem vết thương còn chảy m.á.u .
May mắn là m.á.u ngừng chảy.
Hắc Hắc thấy tình hình của con ch.ó trắng khá hơn, liền ngoan ngoãn rạp xuống bên chân Hạ Thanh Nguyệt.
Nửa giờ , con ch.ó trắng thể mở mắt, trông trạng thái hơn một chút. Hẳn là thảo d.ư.ợ.c tác dụng, dịu cơn đau từ vết thương. Lúc , ánh mắt nó Hạ Thanh Nguyệt và Hắc Hắc dịu đôi chút.
Giữa trưa, ánh nắng càng lúc càng gay gắt, may mà bọn họ đang ở trong rừng trúc nên quá oi bức.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá trúc tạo thành những đốm sáng loang lổ, rọi lên khuôn mặt Hạ Thanh Nguyệt khiến làn da nàng ánh lên vẻ mịn màng, tinh tế.
“Bạch Bạch, chủ nhân của ngươi ?”
Hạ Thanh Nguyệt đang phân vân nên rời ngay đợi thêm một chút. Suy nghĩ thật sự trong lòng nàng là tùy tiện tiếp xúc khi rõ lai lịch của chủ nhân con ch.ó.
tình trạng của con ch.ó trắng đến còn nổi, nếu bỏ nó một ở đây thì chẳng khác nào dâng mồi cho thú dữ.
Đắn đo một hồi, nàng vẫn quyết định đợi thêm. Con ch.ó mà Hắc Hắc chịu kết bạn, hẳn cũng là một con ch.ó . Đã giúp thì giúp cho trót.
Ngồi cũng chán, nàng yên , bèn loanh quanh trong rừng trúc bẻ măng, tìm nấm báo mưa.