THIÊN MỆNH TRẦM LUÂN- NHÂN QUẢ ĐÀO NGUYÊN - 60
Cập nhật lúc: 2026-04-05 16:30:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 60:
Đêm Tĩnh Đào Các trận tuyết ngược mùa bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Không còn tiếng gió rít, còn tiếng xích sắt va chạm khô khốc, chỉ còn mùi hương quế tàn phai quyện cùng nóng âm ỉ từ chiếc áo choàng lông thú mà Trường An để . Vân Hi chiếc giường gấm, cơ thể nàng bao bọc trong lớp hắc y của kẻ thù, đôi mắt nhắm nghiền nhưng nhãn cầu bên mi mắt ngừng rung động.
Nàng bắt đầu mơ.
Trong giấc mơ , Kinh Thành nhuốm m.á.u, pháp trường Bộ Hình, cũng bóng dáng tàn độc của Yên Tề. Nàng thấy giữa một rừng đào rực rỡ đến mức ch.ói lòa, những cánh hoa rơi rụng vì héo úa, mà lơ lửng giữa trung như linh tính. Bầu trời màu xanh của hạ giới, mà rực lên một sắc hào quang vĩnh cửu của Thần giới.
— "Huyền Uyên..." — Nàng thấy chính giọng của vang lên, thanh khiết và trong trẻo như tiếng chuông đồng, một chút oán hận đắng cay.
Nàng thấy một nam t.ử vận hắc y gốc đào cổ thụ già nhất. Hắn đeo mặt nạ sắt, gương mặt cương nghị nhưng ánh mắt nàng chứa đựng sự dịu dàng thể tan chảy cả băng giá Bắc Minh. Hắn giơ tay , một cánh hoa đào rơi lòng bàn tay , cài nó lên tóc nàng.
"Rắc!"
Một tiếng động khô khốc từ thực tại — tiếng một cành trúc gãy sức nặng của tuyết tan — x.é to.ạc ảo mộng. Vân Hi choàng tỉnh, mồ hôi lạnh vã trán, thấm đẫm lớp lông thú của chiếc áo choàng. Nàng thở dốc, đôi mắt ngơ ngác quanh gian điện tối tăm.
Cảm giác về những cánh hoa đào rơi trời chân thực đến mức nàng vẫn còn ngửi thấy mùi hương linh khí thoang thoảng đây. Vân Hi lảo đảo bước xuống giường. Nàng tìm nến, tìm nước. Nàng tiến về phía góc bếp lò nguội lạnh từ chiều qua, dùng đôi bàn tay gầy gò nhặt lấy một mẩu than đen kịt, vỡ vụn.
Nàng bức tường đá xám xịt của Tĩnh Đào Các. Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua khe cửa sổ, Vân Hi bắt đầu vẽ.
Nàng vẽ bằng kỹ thuật của một vị quận chúa học vẽ hoa điểu, nàng vẽ bằng bản năng của một linh hồn đang tìm đường về nhà. Từng nét than đen kịt vạch lên đá hộc, khô khốc và thô ráp. Nàng vẽ những cánh hoa đào rơi xuống đất mà bay ngược lên trời, vẽ những sợi xích ánh sáng đang vây hãm một bóng hình hắc y, vẽ cả cái Đào Nguyên Cung mà nàng từng thấy ở nhân gian nhưng hiện rõ mồn một trong tâm trí.
— "Tại mơ thấy những thứ ?" — Vân Hi thì thầm, ngón tay nàng than đen kịt, m.á.u từ vết cắt đêm qua rỉ , hòa cùng than tạo thành một sắc màu tối tăm và kỳ dị tường. — "Trường An... ngươi thấy ? Trên trời hoa đào rơi... chúng từng ở đó đúng ?"
Phía bên cánh cửa niêm phong, Trường An gác trong bóng tối. Hắn thấy tiếng than cọ xát đá, thấy những lời lảm nhảm của nàng. Mỗi nét vẽ của nàng tường đá như một nhát d.a.o rạch thẳng linh đài đang rạn nứt của .
Hắn nàng bắt đầu thức tỉnh ký ức của Thần nữ. Trần Duyên Kính trong nguyên thần nàng đang phản ứng với chân khí ma lực mà truyền chiếc áo choàng.
"Vân Hi... đừng nhớ ..." — Trường An nhắm mắt, đầu dựa cánh cửa gỗ, hai hàng lệ nóng hổi chảy dài lớp mặt nạ sắt. — "Đừng nhớ sự thanh khiết của Đào Nguyên, vì hiện thực quá bẩn thỉu. Nếu nhớ chúng từng là tiên lữ, sẽ thể tay g.i.ế.c . Mà nếu g.i.ế.c , Thiên đạo sẽ bao giờ buông tha cho ."
Vân Hi vẫn ngừng vẽ. Bức tường đá vốn lạnh lẽo giờ đây phủ kín những hình thù kỳ quái nhưng đầy mê hoặc. Nàng đầu , về phía cánh cửa sổ nơi bóng dáng hắc y của Trường An vẫn lặng lẽ hiện diện.
— Trường An, ngươi bay ? — Nàng cất tiếng hỏi, giọng mang theo một sự ngây ngô đến đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-menh-tram-luan-nhan-qua-dao-nguyen/60.html.]
— Bẩm nương nương... tiểu nhân chỉ là trần mắt thịt, thể bay ? — Trường An khàn giọng đáp, cổ họng nghẹn đắng.
— Ngươi dối. — Vân Hi , một nụ rực rỡ nhưng chứa đầy sự điên dại. Nàng gần cửa sổ, ngón tay dính than chạm mặt gỗ. — Trong mơ của , ngươi đôi cánh đen lớn. Ngươi giữa lôi đình mà hề sợ hãi. Ngươi ... ánh mắt đó giống ánh mắt của kẻ đồ tể bây giờ. Tại ngươi đeo mặt nạ? Ngươi sợ thấy gương mặt của trong mơ đúng ?
Trường An siết c.h.ặ.t chuôi kiếm đến mức giáp sắt rỉ m.á.u đen. Hắn cảm nhận ma tính trong đang gào thét đòi bùng phát.
— Nương nương... đó chỉ là ảo mộng do cơ thể suy nhược mà thành. — Hắn cố giữ giọng bình thản nhất thể. — Người hãy nghỉ . Tuyết tan, ngày mai tiểu nhân sẽ mang đến cho chút t.h.u.ố.c an thần.
— Ta cần an thần! — Vân Hi thét lên, nàng dùng mẩu than đập mạnh tường khiến nó vỡ vụn. — Ta vẽ hết chúng ! Ta hỏi ngươi, cái nơi hoa đào bay trời đó gọi là gì? Tại thấy quỳ chân một vị Thần Tôn để cầu xin cho ngươi? Trường An, ngươi ! Có ngươi dùng tà thuật ma tộc để cướp ký ức của ?
Sự im lặng của Trường An kéo dài như một vạn năm. Hắn ngoài hiên, những bông tuyết cuối cùng tan chảy cành trúc. Hắn thể cho nàng đó là Đào Nguyên Cung, thể nàng chính là hy sinh mười vạn năm tu vi để cứu .
— Nương nương... nơi đó tồn tại. — Trường An khàn giọng, giọng phẳng lặng như mặt nước hồ c.h.ế.t. — Thế gian chỉ hận thù và m.á.u. Người hãy những nét vẽ tường ... chúng chỉ là than đen kịt mà thôi. Không hoa đào, thần tiên. Chỉ — kẻ g.i.ế.c cha , và — kẻ đang giam giữ.
Vân Hi khựng . Nàng đôi bàn tay đen kịt than của , bức tranh hỗn độn tường. Ánh trăng hắt , biến những cánh hoa đào nàng vẽ thành những vệt đen xú uế. Ảo mộng tan biến, thực tại tàn khốc của Tĩnh Đào Các trở , bóp nghẹt thở nàng.
Nàng lảo đảo lùi , ngã xuống sàn đá. Chiếc áo choàng của Trường An tuột khỏi vai nàng, để một trống lạnh lẽo.
— Phải... hoa đào rơi... — Vân Hi thì thầm, nước mắt nàng rơi xuống, nhòe một nét than mặt đất. — Chỉ than... chỉ bóng đêm. Trường An, ngươi quả nhiên là kẻ giỏi nhất trong việc g.i.ế.c c.h.ế.t những giấc mơ của .
Nàng gục đầu xuống gối, tiếng nức nở nhỏ dần chìm im lặng. Nàng mệt nhoài cuộc truy tìm ký ức vô vọng.
Mưu sĩ Thẩm Huyền hiện từ bóng tối, đôi mắt bạc bức tường đầy những nét vẽ của Vân Hi đầy bi mẫn.
— Nàng thấy "Cánh cửa Thiên giới" . — Thẩm Huyền thở dài, tà áo xám phất phới. — Trường An, ngươi ngăn cản nàng nhớ , nhưng chính ngươi đang cung cấp chân khí cho nàng mơ thấy chúng. Ngươi càng bảo vệ nàng, nàng càng tiến gần đến sự thật. Và sự thật ... sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t nàng sớm hơn cả Yên Tề.
— Ta sẽ xóa sạch chúng. — Trường An khàn giọng.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Chờ đến khi Vân Hi chìm giấc ngủ mê mệt, Trường An bí mật dùng ma lực len lỏi qua khe cửa. Những nét than tường đá bỗng chốc tự bốc cháy thành bụi mịn, tan biến trung như từng tồn tại. Hắn nàng thấy chúng sáng mai. Hắn nàng chỉ thấy bức tường đá lạnh lẽo, để nàng tiếp tục hận , tiếp tục mạnh mẽ mà sống tiếp.
Sáng hôm , khi Vân Hi tỉnh dậy, nàng chỉ thấy đôi bàn tay đen kịt than, còn bức tường vẫn trống trơn như cũ. Nàng tay , gốc đào lá ngoài sân, tự hỏi liệu đêm qua thực sự hóa điên. Còn Trường An vẫn đó, mặt nạ sắt vô hồn, che giấu bên là một linh hồn đang vụn vỡ vì tự tay xóa giấc mơ duy nhất về sự lương thiện của cả hai.
Trường An than còn sót ngón tay : "Vân Hi, vẽ Thiên giới bằng than đen, dùng bóng tối để xóa sạch hoa đào. Hãy cứ coi đó là ảo mộng điên cuồng, hãy cứ coi là quỷ dữ. Bởi vì khi thực sự nhớ chúng là ai, sẽ thể chịu nổi cái giá mà chúng trả để gặp ở chốn nhân gian thối nát ."