THIÊN MỆNH TRẦM LUÂN- NHÂN QUẢ ĐÀO NGUYÊN - 129

Cập nhật lúc: 2026-04-11 21:31:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 129: Chăm Sóc Vết Thương

Gian phòng trong thiền viện chìm trong gian u tịch, chỉ còn tiếng gió tuyết rít qua khe cửa gỗ và tiếng nổ lách tách của lò sưởi than tùng. Mùi hương trầm nhẹ nhàng thường ngày giờ đây lấn át bởi mùi m.á.u tanh nồng nặc và mùi khét lẹt của vết thương do thiên lôi để .

Trần Diệp sấp giường băng, nửa để trần. Gương mặt nghiêng sang một bên, đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ run rẩy theo từng nhịp thở khó nhọc. Ánh nến leo lét đổ những bóng dài chập chờn lên bức tường đá, khiến gian càng thêm phần thê lương.

Vân Hi bên cạnh, bàn tay nàng run rẩy cầm một mảnh lụa trắng mềm mại thấm đẫm nước ấm pha linh d.ư.ợ.c. Nàng tấm lưng của sư phụ, và tim nàng như bóp nghẹt.

Tấm lưng vốn dĩ trắng ngần, thẳng tắp như một thanh kiếm của vị tiên tôn cao ngạo, nay chỉ còn là một mảnh m.á.u thịt lẫn lộn. Ba đạo Hình Lôi của Thiên Quy x.é to.ạc da thịt , để những rãnh sâu hoắm, cháy sém đen kịt, rỉ thứ m.á.u đỏ tươi pha lẫn ánh tím nhạt của tàn dư lôi điện.

"Sư phụ... con xin ..."

Tiếng thì thầm của nàng vỡ vụn giữa trung. Vân Hi c.ắ.n c.h.ặ.t môi để bật tiếng , nhưng nước mắt vẫn ngừng rơi xuống, hòa lẫn chậu nước t.h.u.ố.c bên cạnh.

Nàng hít một thật sâu, cố giữ cho bàn tay bớt run, nhẹ nhàng đặt mảnh lụa lên một vết thương dài vai .

"Ư..."

Một tiếng rên rỉ trầm thấp, đau đớn thoát từ kẽ răng Trần Diệp. Dù đang trong cơn hôn mê, cơ bắp lưng vẫn theo bản năng mà co thắt khi chạm nước t.h.u.ố.c.

"Con nhẹ tay đây... Người cố chịu một chút." Vân Hi nghẹn, giọng run rẩy.

Nàng tỉ mỉ lau những vệt m.á.u khô bết quanh vết thương. Cứ mỗi lau qua, da thịt run lên một hồi. Vân Hi cảm thấy lòng như hàng vạn mũi kim đ.â.m . Nàng dùng linh lực mỏng manh của , cố gắng xoa dịu cái nóng rát của lôi điện còn sót , nhưng linh lực của nàng chạm lưng sự bài xích của Thiên Quy đ.á.n.h bật .

Hắn đỡ nàng tất cả. Hắn dùng xác phàm trần để mặc cả với quy luật của trời đất, chỉ để giữ cho nàng một linh hồn vẹn nguyên.

Khi lớp m.á.u tươi dần lau sạch, ánh nến rạng ngời hơn, Vân Hi bỗng khựng . Đôi mắt nàng mở to, thở nghẽn nơi cổ họng.

Dưới những vết thương mới do thiên lôi gây , ẩn hiện làn da trắng bệch của Trần Diệp là những đường lằn mờ nhạt, đan xen chằng chịt. Đó là vết thương mới, mà là những vết sẹo cũ lành từ lâu, nhưng giờ đây sự tác động của Hình Lôi và sự rò rỉ của ký ức tiền kiếp, chúng bắt đầu nổi rõ lên như những con rết đỏ thẫm.

Đó là những vết sẹo roi.

Từng vết, từng vết một, dài từ bả vai xuống tận thắt lưng. Chúng giống như vết thương do binh khí gây , mà là dấu vết của một cuộc hành hình tàn khốc, của những trận đòn roi mang theo ma lực c.ắ.n xé.

"Cái ... từ ?"

Vân Hi run rẩy đưa ngón tay chạm nhẹ một vết sẹo roi mờ nhạt nơi thắt lưng .

Ngay khoảnh khắc , một luồng ký ức mãnh liệt từ tách bái sư lúc sáng ùa về như thác lũ. Nàng thấy giữa Ma điện đen tối, tay cầm thanh "Huyết Long Ti", đôi mắt đỏ rực điên cuồng. Còn đang quỳ chân nàng, chịu đựng từng nhát roi xé da nát thịt mà một tiếng kêu ca, chính là nam t.ử mang gương mặt của Trần Diệp.

Trong ký ức , nàng điên cuồng gào thét: "Ngươi và Ma đội trời chung! Vậy tại g.i.ế.c ? Tại cam tâm chịu khổ hình vì một con ma như ?"

Người chỉ ngẩng đầu, m.á.u chảy dài mặt nhưng ánh mắt vẫn chứa đầy sự dịu dàng dung túng: "Vì ngươi là đồ của . Lỗi của ngươi, sư phụ gánh."

Vân Hi buông mảnh lụa xuống chậu nước, đôi bàn tay quấn băng gạc bưng lấy mặt, nức nở thành tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-menh-tram-luan-nhan-qua-dao-nguyen/129.html.]

Nàng hiểu . Nàng hiểu tại kiếp lạnh lùng với nàng như thế, tại ép nàng thề đoạn tuyệt tình ái. Hắn ghét nàng, mà là sợ. Hắn sợ nếu tình cảm lặp , sẽ một nữa nàng hành hạ, một nữa vì nàng mà bại danh liệt, c.h.ế.t thây.

Những vết sẹo chính là minh chứng cho sự hy sinh mù quáng và tàn khốc của từ kiếp kéo dài đến tận kiếp .

"Sư phụ... tại ngốc như ?"

Nàng run rẩy cúi xuống, áp gương mặt đẫm lệ của da thịt còn nguyên vẹn hiếm hoi vai . Hơi lạnh của cơ thể thấm da thịt nàng, nhưng trái tim nàng nóng rực như thiêu đốt.

Trần Diệp dường như cảm nhận ấm và tiếng của nàng. Hắn khó nhọc mở mắt, đồng t.ử đục ngầu vì đau đớn dần lấy một chút tiêu cự. Thấy Vân Hi đang áp mặt lưng , khẽ động đậy, đẩy nàng theo thói quen, nhưng một cơn đau thấu xương từ những vết thương mới khiến tê liệt.

"Vân... Hi..." Giọng nhỏ như thở, khàn đặc và đứt quãng.

"Sư phụ! Người tỉnh ?" Vân Hi vội vàng ngẩng đầu, lau nước mắt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Con đang lau vết thương cho . Người đừng cử động."

Trần Diệp hít một khó nhọc, cảm nhận ấm từ bàn tay nàng lưng . Hắn liếc những vết sẹo roi đang hiện rõ ánh nến, thấy ấn ký khế ước cổ tay nàng. Một sự chua xót dâng lên, nhắm mắt , giọng chứa đầy sự mệt mỏi:

"Ngươi thấy ?"

"Con thấy ." Vân Hi nghẹn ngào. "Vết sẹo ... là do con gây đúng ? Ở kiếp ..."

Trần Diệp im lặng. Sự im lặng của chính là câu trả lời đau đớn nhất.

"Đã là chuyện cũ... đừng nhắc nữa." Hắn thào thào. "Kiếp cứu ngươi... để ngươi dằn vặt vì quá khứ."

" vì con mà nát tan thế !" Vân Hi gào lên trong nước mắt. "Kiếp chịu roi vì con, kiếp chịu thiên lôi vì con. Trần Diệp, rốt cuộc nợ con cái gì, là con nợ quá nhiều mà bao giờ trả nổi?"

Trần Diệp khẽ thở dài, thở của nhuốm mùi m.á.u. Hắn dùng chút sức lực cuối cùng, xoay nhẹ , đôi mắt đang đỏ rực vì ma tính và lệ thủy của nàng.

"Ta cần ngươi trả." Hắn đưa bàn tay run rẩy, khẽ chạm gò má nàng, lau một giọt nước mắt. "Ta chỉ cần ngươi... giữ đúng lời thề. Đừng động tình... đừng để thấy ngươi thiên đạo hủy diệt."

Bàn tay lạnh ngắt, nhưng cái chạm như một nhát d.a.o khía lòng Vân Hi. Nàng nắm lấy tay , áp c.h.ặ.t mặt , thành tiếng.

"Con thề ... con sẽ động tình..." Nàng dối. Làm thể động tình khi thấy những vết sẹo ? Làm thể yêu khi đàn ông dùng cả hai kiếp để bao dung cho sự tồn tại của nàng?

Trần Diệp nàng, ánh mắt phức tạp vô cùng. Hắn nàng đang dối, cũng trái tim đang rạn nứt. Những vết thương lưng đang rỉ m.á.u, nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn gấp bội.

"Lau t.h.u.ố.c ." Hắn thu tay về, mặt chỗ khác để che giấu sự yếu đuối. "Nếu ... vết thương sẽ nhiễm trùng... c.h.ế.t vì vài tia sét."

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Vân Hi lau nước mắt, cầm lấy hũ linh d.ư.ợ.c cao cấp nhất, bắt đầu bôi lên những vết thương đỏ hỏn. Nàng cực kỳ nhẹ nhàng, như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ nhất thế gian.

Dưới ánh nến, một chịu đau, một lặng lẽ lau m.á.u. Những vết sẹo roi của kiếp và vết thương thiên lôi của kiếp đan xen , dệt nên một tấm lưới nhân quả lối thoát.

"Sư phụ, ... con sẽ bảo vệ ." Vân Hi thầm thì khi đang băng bó cho .

Trần Diệp đáp, nhưng bàn tay lớp chăn đang nắm c.h.ặ.t đến mức bật m.á.u. Hắn , lời hứa của một "vật chứa ma tính" là thứ nguy hiểm nhất đời, nhưng lúc , tin nó, dù chỉ là một chút thôi.

Đêm dài đằng đẵng, Tuyết Vân Phong vẫn lạnh lẽo như thường lệ, nhưng trong gian phòng nhỏ , m.á.u và nước mắt hòa quyện, tạo nên một sự gắn kết tàn khốc và bền c.h.ặ.t hơn bất kỳ lời thề nào khác.

Loading...