Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C7

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:35:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 7: VẬN MỆNH THAY ĐỔI

Trong khoảnh khắc cánh hoa mệnh tan chảy sợi tơ của Huyền Uyên, một sự biến đổi kinh tâm động phách diễn ngay lòng bàn tay của Vân Hi. Thứ sắc tím đen u ám, đặc quánh t.ử khí vốn đang gặm nhấm sợi tơ như một loài độc trùng, nay một luồng linh khí thuần khiết đẩy lùi một cách quyết liệt. Chúng gào thét, vùng vẫy trong vô vọng dần dần thanh lọc, tan biến như sương mù gặp nắng gắt.

Ánh sáng sợi tơ từ màu đen tuyền c.h.ế.t ch.óc, bắt đầu chuyển . Ban đầu là một sắc xám nhạt, dần dần rực sáng lên, cuối cùng định hình thành một màu vàng kim lẫm liệt. Màu vàng giống với thứ ánh sáng le lói ban đầu, mà nó mang theo sự uy nghiêm của một vị thần từ cõi c.h.ế.t trở về, mạnh mẽ và rực rỡ đến mức khiến gian xung quanh Đào Mệnh Uyển như bóp méo.

Vân Hi trân trân cuộn trục Mệnh Trình, đôi mắt nàng phản chiếu thứ ánh sáng hoàng kim . Nàng hiểu rõ điều nghĩa là gì. Dấu ấn t.ử vong xóa bỏ, quỹ đạo cũ kỹ của định mệnh chệch hướng. Huyền Uyên – vị chiến thần cô độc của biên thùy – sẽ còn ngã xuống ngọn thương hắc ám trong hai ngày tới. Hắn sẽ sống, và với sự tồn tại của , phòng tuyến thiên giới sẽ sụp đổ, hàng vạn sinh linh sẽ tránh khỏi cảnh lầm than.

Nàng . Nàng dùng chính linh hồn để đ.á.n.h cược với trời xanh, và chiến thắng. Một nụ mệt mỏi nhưng thanh thản thoáng hiện môi Vân Hi. Nàng cảm nhận một sự giải thoát kỳ lạ, như thể gánh nặng ngàn năm canh giữ những quy tắc vô hồn trút bỏ.

Thế nhưng, sự thanh thản chỉ tồn tại trong vài nhịp thở ngắn ngủi.

Ngay khoảnh khắc sợi tơ đổi màu, một cơn địa chấn khủng khiếp từng bất ngờ nổ . Không là sự rung chuyển của mặt đất Bất Chu Sơn, mà là sự rung động của chính tầng gian tam giới. Bầu trời thiên giới vốn dĩ luôn mang một màu xanh ngọc bích yên bình, nay đột ngột biến đổi. Những đám mây trắng muốt cuộn điên cuồng, chuyển sang màu xám xịt như chì, x.é to.ạc bởi những tia sét màu đỏ tía rạch ngang trời.

Đào Mệnh Uyển, nơi vốn dĩ tách biệt với sóng gió của thế gian, nay là tâm điểm của cơn thịnh nộ. Cây đào mệnh khổng lồ rùng dữ dội, hàng vạn cánh hoa đào rụng xuống như một cơn mưa m.á.u rực rỡ. Những sợi tơ mệnh xung quanh bắt đầu rung động hỗn loạn, tạo nên những tiếng "ong ong" nhức óc, như thể chúng đang cảm nhận sự sụp đổ của một trật tự vĩnh hằng.

Vân Hi cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c thắt , một áp lực vô hình từ cao giáng xuống khiến nàng ngã quỵ. Nàng , Thiên Đạo đ.á.n.h thức. Ý chí tối thượng của thế giới cho phép bất kỳ sự phản nghịch nào tồn tại, nhất là khi sự phản nghịch đó đến từ chính canh giữ – kẻ đáng lẽ trung thành nhất.

Thiên Luật Bi ở góc vườn bỗng nhiên nổ tung thành trăm mảnh. Những dòng chữ cổ tự từng khắc ghi quy tắc sắt đá nay hóa thành những đốm lửa xanh, bay lơ lửng giữa trung tụ hội phía đỉnh đầu Vân Hi. Mỗi đốm lửa đều mang theo một lời nguyền rủa, một sự trừng phạt đang chờ đợi thực thi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-menh-tram-luan-dao-hoa-nhan-qua/c7.html.]

Xoèn xoẹt! Một tia sét màu đỏ tía từ tầng mây cao nhất giáng thẳng xuống ngay bên cạnh Vân Hi, để một vết nứt sâu hoắm mặt đất ngọc thạch. Không khí bắt đầu đặc quánh , mang theo mùi của sấm sét và sự diệt vong. Toàn bộ thiên giới lúc đều chấn động. Những vị thần quan trong các cung điện nguy nga đều kinh hoàng chạy ngoài, họ thấy bầu trời đang vỡ nát, họ cảm nhận một quyền năng cổ xưa và tàn khốc đang bao trùm lấy tất cả.

Thái Mệnh Quân, quản lý Thiên Thư, sững ở điện Mệnh Lâu. Ông về hướng Đào Mệnh Uyển với đôi mắt tràn đầy vẻ sợ hãi và tiếc nuối. Ông thầm thì trong thở đứt quãng:

"Con bé... cuối cùng nó điều thể . Thiên Đạo thể dung thứ, tam giới sẽ đại loạn mất!"

Trong khi đó, tại trung tâm của cơn cuồng phong, Vân Hi vẫn cố chấp ôm c.h.ặ.t lấy cuộn Mệnh Trình lòng. Máu từ khóe miệng nàng chảy xuống, nhuộm đỏ một mảng y phục trắng tinh khôi. Nàng lên bầu trời đang sụp đổ, nơi những tầng mây đang xoáy thành một con mắt khổng lồ con ngươi, lạnh lẽo và tàn nhẫn xuống sinh linh bé nhỏ chân.

Nàng hối hận. Nếu c.h.ế.t để đổi lấy sự thật, để cứu lấy một hùng đáng hy sinh, nàng sẵn sàng tan thành cát bụi. Nàng thà một kẻ phản nghịch của trời xanh còn hơn một con rối của một định mệnh thao túng.

Cơn gió bỗng nhiên ngừng một cách đột ngột. Sự tĩnh lặng bao trùm lấy gian, nhưng đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ hơn cả bão tố. Một luồng áp lực nặng nề đến mức thể nghiền nát nguyên thần của một vị thượng thần bắt đầu lan tỏa từ con mắt bầu trời.

Từ trong hư vô, một giọng trầm đục, uy nghiêm và lạnh lẽo đến thấu tận tâm can vang lên. Giọng phát từ miệng của bất kỳ ai, mà nó vang vọng từ chính vách đá, từ từng ngọn cỏ, từ thở của vạn vật. Nó chứa đựng quyền năng tối thượng của Thiên Đạo, khiến tất cả thần tiên từ thiên đình cho đến nhân gian đều quỳ sụp xuống vì kinh hãi.

Mỗi tiếng phát đều kèm theo một luồng sóng xung kích chấn động cả chín tầng trời:

"AI... DÁM... SỬA... MỆNH?"

Tiếng gầm vang vọng khắp thiên giới, rung chuyển cả những cung điện kiên cố nhất. Vân Hi cảm thấy linh hồn như vỡ tan sức ép của giọng đó. Nàng ngước lên cao, nơi ánh sáng đỏ tía của thiên phạt đang tụ hội , chuẩn giáng xuống đòn trừng phạt cuối cùng để xóa sổ sự tồn tại của nàng.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Đào Mệnh Uyển, nơi nên khởi đầu của vạn vật, nay dường như sắp trở thành mồ chôn của canh giữ nó.

Loading...