Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C4
Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:33:49
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 4: CHIẾN THẦN
Ngày hôm , khi những tia nắng đầu tiên của thiên giới còn kịp xuyên qua lớp mây mù bao phủ đỉnh Bất Chu, Đào Mệnh Uyển vốn dĩ cô tịch bỗng đón nhận một vị khách mời.
Tiếng kim loại va chạm lanh lảnh phá vỡ bầu khí tĩnh mịch của khu vườn. Từ trong màn sương trắng, một đàn ông hiên ngang bước tới. Hắn mặc bộ chiến giáp bạc rực rỡ, mỗi bước chân đều mang theo sự trầm và uy quyền của một kẻ đầu vạn quân. Những cánh hoa đào vốn bay lơ lửng, khi chạm sát khí vô hình tỏa từ , bỗng nhiên tạt sang hai bên như thể đang nhường lối cho một vị vua.
Đó chính là Huyền Uyên.
Hắn dừng bước cây đào mệnh khổng lồ, đưa mắt quanh khu vườn một lượt. Đôi mắt chứa đựng sự thành kính sợ hãi như những thần quan khác, mà chỉ một sự tò mò điềm nhiên.
"Thì , đây chính là nơi khởi nguồn của vận mệnh tam giới, nơi mà chúng thần hằng khao khát thấu một ."
Giọng của trầm thấp, vang vọng giữa những gốc đào già cỗi. Vân Hi tán cây, lặng lẽ quan sát đàn ông . Đây là đầu tiên nàng trực tiếp đối diện với vị chiến thần lẫy lừng khắp lục đạo. Huyền Uyên trông trẻ hơn nàng tưởng tượng nhiều, gương mặt góc cạnh như tạc từ đá tảng, đôi lông mày kiếm sắc sảo che ngang đôi mắt sáng quắc như những vì tinh tú. Thế nhưng, bao trùm lên vẻ trẻ trung là một loại bình tĩnh đến đáng sợ – loại bình tĩnh của một bước giữa ranh giới sống c.h.ế.t quá nhiều , đến mức coi t.ử thần như một bạn cũ.
Hắn bước tới gần hơn, dừng cách Vân Hi chỉ vài bước chân. Một luồng lạnh từ chiến giáp của phả gian thanh khiết của khu vườn.
"Nghe , nàng là canh giữ những sợi tơ mệnh của chúng sinh?"
Vân Hi sâu đôi mắt , giọng của nàng vẫn giữ vẻ thanh tao thoát tục như thường lệ:
"Ta giữ gì cả. Ta chỉ là một quan sát, một kẻ ghi chép những gì vốn dĩ xảy ."
Huyền Uyên bèn khẽ nhếch môi , một nụ phóng khoáng nhưng mang theo chút vị đắng cay. Hắn khoanh tay n.g.ự.c, thẳng đôi mắt mang chứa ngân hà của Vân Hi.
"Vậy, kẻ quan sát vĩ đại, nàng chắc hẳn thấy đoạn kết của ? Ngươi vận mệnh của ?"
Vân Hi im lặng. Một sự im lặng kéo dài đến mức tiếng gió xào xạc tán lá cũng trở nên rõ mồn một. Trong đầu nàng hiện lên hình ảnh sợi tơ đỏ rực đang cháy xém, hiện lên cảnh tượng gục ngã ngọn thương đen chiến trường đẫm m.á.u. Nàng , tiết lộ thiên cơ là điều cấm kỵ, nhưng khi sự thẳng thắn của đàn ông , nàng cảm thấy những lời dối đều trở nên thừa thãi.
"Ngươi sẽ c.h.ế.t." – Nàng , giọng phẳng lặng một chút gợn sóng.
Huyền Uyên hề ngạc nhiên, cũng hề run sợ. Hắn chỉ khẽ gật đầu, như thể thấy một dự báo thời tiết tầm thường. Hắn hỏi tiếp, giọng thản nhiên:
"Khi nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-menh-tram-luan-dao-hoa-nhan-qua/c4.html.]
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Hai ngày nữa. Khi mặt trời lặn ngày thứ hai, sợi tơ của ngươi sẽ đứt."
Vị chiến thần ngước đầu lên bầu trời cao vời vợi, nơi những đám mây thiên giới vẫn đang trôi một cách lười biếng. Một lúc , bật thành tiếng. Tiếng của hào sảng, vang vọng khắp Đào Mệnh Uyển, rung động cả những cánh hoa đang ngủ yên cành.
"Vậy cũng . Chiến thần vốn sinh từ m.á.u lửa, nếu kết thúc chiến trường, giữa vòng vây quân thù, thì đó là một kết cục tệ. Ít nhất, già trong sự mục nát của những buổi yến tiệc thiên đình."
Vân Hi , trong lòng bỗng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Hắn chấp nhận cái c.h.ế.t một cách hiên ngang, vì tin rằng sự hy sinh của là ý nghĩa, là để bảo vệ công lý và bình yên. , cái c.h.ế.t của là một sự hy sinh tự nhiên.
"Ngươi thực sự nghĩ như ?" – Vân Hi bước tới một bước, đôi mắt nàng xoáy sâu tâm trí . "Nếu cái c.h.ế.t của ngươi là để bảo vệ thiên giới, mà trái , nó là cái chìa khóa để ma tộc tràn phá hủy tất cả? Nếu cái c.h.ế.t của ngươi khiến bộ biên giới sụp đổ, khiến hàng vạn thiên binh mà ngươi yêu quý chôn thây vô ích... thì ngươi vẫn thấy đó là một kết cục ?"
Lần đầu tiên kể từ khi bước khu vườn, nụ môi Huyền Uyên vụt tắt. Ánh mắt trùng xuống, đôi bàn tay đang khoanh n.g.ự.c siết c.h.ặ.t lấy bả vai giáp bạc. Sự tĩnh lặng bao trùm lên cả hai. Những sợi ma khí đen kịt trong ảo ảnh về tương lai dường như đang hiện hữu ngay lúc , bóp nghẹt bầu khí xung quanh.
Hắn im lặng lâu, đôi mắt chằm chằm vết nứt cây đào mệnh. Những đường vân sáng nhạt cây như đang chế nhạo sự bất lực của kẻ phàm trần ý chí của trời xanh.
"Nếu điều đó xảy ..." – Giọng Huyền Uyên trở nên khàn đặc, "Thì đó là thất bại của , của định mệnh."
Vân Hi lắc đầu, mái tóc đen dài bay theo gió:
"Không, đó là sự thao túng. Có kẻ sửa sợi tơ của ngươi. Cái c.h.ế.t của ngươi là một nước cờ ép buộc."
Huyền Uyên nàng, ánh mắt giờ đây còn sự hiếu kỳ mà đó là một vẻ kiên định đến cứng nhắc. Hắn tiến gần Vân Hi hơn, khí thế từ một vị chiến thần khiến nàng cảm thấy áp lực nặng nề.
"Vân Hi, nàng là giữ mệnh, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Nếu vận mệnh xuống bằng mực của Thiên Đạo, thì dù là do ai , dù là công bằng bất công, thì một ai thể đổi nó."
Hắn dừng một chút, giọng trở nên lạnh lẽo như băng tuyết đỉnh Bất Chu:
"Ngay cả nàng, cạnh cây Đào Mệnh mỗi ngày, cũng chẳng thể gì khác ngoài việc tan biến."
Nói , Huyền Uyên xoay , tà áo choàng bạc tung bay trong gió. Hắn bước , một ngoảnh , để Vân Hi bơ vơ gốc đào cổ thụ.
Trong cuộn trục mệnh tay nàng, sợi tơ mang tên Huyền Uyên đột ngột bùng lên một ngọn lửa màu tím đen tà mị. Dấu ấn t.ử vong còn dừng nữa, nó bắt đầu tan , nhuộm đen bộ sợi tơ từ gốc đến ngọn.
Thời gian còn là hai ngày nữa. Hai ngày đang rút ngắn thành những giờ, những khắc ngắn ngủi.