Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C3
Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:33:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 3: SỐ PHẬN ĐÃ VIẾT
Sau khi cuộn tơ mệnh khép một cách nặng nề, Vân Hi vẫn chôn chân gốc đào cổ thụ. Trong Đào Mệnh Uyển, thời gian trôi chậm hơn bên ngoài nhiều, mỗi nhịp thở của nàng dường như dài bằng cả một canh giờ nơi nhân thế. Những cánh hoa đào vẫn thản nhiên rơi rụng, phủ lên vai áo trắng của nàng một lớp sắc hồng thanh khiết, nhưng ấm từ chúng thể xua tan cái lạnh lẽo đang thấm sâu tận cốt tủy nàng.
Gió thổi qua từng cành đào cổ thụ, mang theo mùi hương thanh nhạt, thoát tục. Thế nhưng, tâm trí Vân Hi lúc như một mặt hồ ném tảng đá lớn, gợn sóng thôi.
Hai ngày.
Chỉ còn vỏn vẹn hai ngày. Theo sự biến chuyển quỷ dị của tơ mệnh, Huyền Uyên chỉ còn đúng chừng thời gian để hít thở bầu khí của tam giới. Nàng run rẩy mở cuộn trục một nữa, đôi mắt tràn đầy vẻ cam lòng. Sợi tơ mang tên vẫn đang phát sáng, nhưng thứ ánh sáng còn vẻ uy nghiêm, lẫm liệt vốn của một vị chiến thần. Nó lay lắt, chập chờn như một ngọn đèn dầu cạn kiệt đang cơn cuồng phong của định mệnh vây hãm.
Vân Hi chậm rãi đưa ngón tay chạm sợi tơ, tâm thức nàng một nữa kéo tuột dòng thời gian vị lai.
Lần , cảnh tượng hiện rõ ràng và tàn khốc hơn gấp bội. Đó là chiến trường tại biên giới cực Bắc của thiên giới, nơi những rặng núi băng nghìn năm đang tan chảy sức nóng của ma hỏa. Bầu trời còn một mảnh xanh trong, chỉ còn một màu đỏ quạch như m.á.u đặc, đặc quánh mùi t.ử khí.
Giữa vòng vây trùng điệp của hàng vạn ma tộc hung hãn, Huyền Uyên đó. Một .
Thanh kiếm trong tay sứt mẻ, hào quang thần thánh che lấp bởi lớp lớp hắc khí của kẻ thù. Hắn vẫn đang chiến đấu, mỗi đường kiếm vung đều mang theo uy lực xé rách gian, c.h.é.m gục hàng loạt ma binh. , xung quanh … còn lấy một bóng dáng đồng đội.
Tất cả thiên binh thiên tướng theo đều xuống, xác họ ma thú xé toạc, linh hồn tan biến hư . Giữa vũng m.á.u lênh láng rực màu hoàng kim của thần tộc, chỉ còn vị chiến thần trẻ tuổi cô độc chống chọi với cả thế giới.
Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ trong đám mây đen đặc quánh, một ma tướng khổng lồ, cao bằng cả một ngọn núi, bước với thở mang theo kịch độc. Hắn cầm trong tay thanh thương đen kịt, tỏa sát ý ngút trời. Trong một khoảnh khắc khi Huyền Uyên kiệt sức, thanh thương x.é to.ạc gian, đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c .
Máu b.ắ.n lên trời xanh, rực rỡ và bi t.h.ả.m. Chiến thần thiên giới – niềm hy vọng cuối cùng của biên thùy – ngã xuống như một vì rụng khỏi bầu trời.
Hình ảnh kết thúc đột ngột, trả cho Vân Hi sự im lặng đến đáng sợ của Đào Mệnh Uyển. Nàng khẽ siết c.h.ặ.t bàn tay, những sợi tơ mệnh cọ lòng bàn tay đau rát. Nàng thể hiểu nổi, và cũng tin. Nếu Huyền Uyên là chiến thần mạnh nhất thiên đình, là mang trọng trách bảo vệ sự tồn vong của thần tộc, tại Thiên giới để điều xảy ? Tại Thiên Đạo cho phép một cái c.h.ế.t vô nghĩa và cô độc đến thế trở thành định mệnh?
Ngay lúc đó, một giọng già nua, khàn đục như tiếng gỗ mục va vang lên từ phía :
"Ngươi đang xem vận mệnh của ai mà tâm thần xao động đến ?"
Vân Hi giật , vội vàng thu hồi những sợi tơ ánh sáng cuộn trục. Một vị lão thần đang chậm rãi bước khu vườn. Ông mặc một bộ trường bào xám tro, dáng khom, tay chống một chiếc gậy bằng gỗ đào già cỗi. Đó là Thái Mệnh Quân, vị thần linh kỳ cựu quản lý Thiên Thư, duy nhất quyền hạn tương đương với nàng trong việc tiếp cận các bí mật của vận mệnh.
Thái Mệnh Quân dừng bước, đôi mắt mờ đục nhưng dường như thấu tâm tư của đối diện. Ông cuộn tơ mệnh vẫn còn đang tỏa dư vị chiến hỏa trong tay Vân Hi, ánh mắt nheo đầy ẩn ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-menh-tram-luan-dao-hoa-nhan-qua/c3.html.]
"Ngươi đang xem vận mệnh của Huyền Uyên, ?"
Vân Hi im lặng một thoáng, khẽ gật đầu, giọng thấp xuống:
"Vâng."
Thái Mệnh Quân buông một tiếng thở dài thườn thượt, tiếng thở dài mang theo sức nặng của hàng vạn năm quan sát thế gian.
"Ta cũng từng xem qua đoạn vận mệnh đó trong Thiên Thư. Chiến thần sẽ c.h.ế.t trận, m.á.u sẽ nhuộm đỏ biên giới, và linh hồn sẽ trở về với hỗn độn. Đó là thiên mệnh định sẵn từ khi cầm lên thanh kiếm đầu tiên."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Vân Hi ngước mắt vị lão thần, đôi mắt nàng chứa đựng một sự hoài nghi mãnh liệt:
"Thiên mệnh… bao giờ sai ? Liệu khi nào những gì chúng thấy chỉ là một trò lừa dối của tà ma, một sự nhầm lẫn của chính bánh xe vận hành vũ trụ?"
Thái Mệnh Quân im lặng một lúc lâu, ánh của ông dời về phía cây đào khổng lồ đang tỏa sáng. Một cơn gió mạnh thổi qua râu tóc ông bay lòa xòa. Cuối cùng, ông chậm rãi lắc đầu, lời thốt nặng nề như sấm sét:
"Không. Thiên mệnh bao giờ sai. Vì kẻ đặt b.út nên nó là , ngươi, cũng Thiên Đế. Người nó… chính là Thiên Đạo. Mà Thiên Đạo chính là sự thật duy nhất của thế giới . Nghi ngờ thiên mệnh, cũng chính là nghi ngờ sự tồn tại của chính ."
Vân Hi lặng, cảm thấy như đóng băng lời khẳng định tuyệt đối . Nàng về bàn tay đen kịt mà nàng thấy trong ảo ảnh, về sự dịch chuyển bất thường của dấu ấn t.ử vong, nhưng cổ họng nàng như ai đó bóp nghẹt. Có một linh cảm báo cho nàng rằng, nếu nàng những điều đó ngay lúc , thứ chờ đợi nàng là câu trả lời, mà là sự diệt vong.
Thái Mệnh Quân lưng , chuẩn rời . Bóng dáng già nua của ông nhạt nhòa dần trong màn sương mù của Đào Mệnh Uyển. Thế nhưng, khi biến mất, ông dừng , ngoảnh đầu mà một câu khiến trái tim Vân Hi khựng :
"Vân Hi, đừng tơ mệnh quá lâu. Có những vận mệnh sinh là để thực thi, chứ để nghi ngờ. Kẻ cố gắng thấu hiểu bí mật đằng ánh sáng, thường sẽ chính ánh sáng thiêu rụi."
Lời của Thái Mệnh Quân như một lời cảnh cáo, cũng như một lời tiên tri đầy ám ảnh.
Vân Hi một giữa khu vườn vắng lặng. Đột nhiên, cuộn tơ mệnh trong tay nàng bỗng bùng phát một luồng nhiệt lượng rát bỏng. Nàng hốt hoảng mở nó nữa. Sợi tơ mang tên Huyền Uyên giờ đây còn rung động nữa, mà nó đang cháy sáng lên một cách điên cuồng, biến từ màu vàng kim sang một màu đỏ rực như m.á.u.
Ở cuối sợi tơ, dấu ấn t.ử vong còn di chuyển chậm chạp nữa. Nó lao nhanh như một mũi tên.
Ba ngày biến thành hai ngày. Và bây giờ, con đang mờ , chuẩn chuyển sang một con khác ngắn ngủi hơn, tàn khốc hơn.
Thời gian của Huyền Uyên, đang tước đoạt một cách trắng trợn ngay mắt giữ mệnh.