Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:32:53
Lượt xem: 3

CHƯƠNG 1: VƯỜN ĐÀO MỆNH

Trên đỉnh Bất Chu Sơn quanh năm mây mù bao phủ, một khu vườn mà ngay cả các vị thần quan cao quý nhất của thiên giới cũng hiếm khi đặt chân tới. Nơi đó tiếng chim hót, dòng suối chảy rì rào, chỉ một sự tĩnh lặng đến rợn ngợp, như thể thời gian ngưng đọng từ thuở hồng hoang.

Người gọi nơi đó là Đào Mệnh Uyển.

Tương truyền rằng từ khi thiên giới lập , khu vườn tồn tại như một phần thở của tạo hóa. Không ai nó xuất hiện từ bao giờ, cũng ai rõ cây đào khổng lồ ở trung tâm khu vườn trải qua bao nhiêu luân hồi. Người chỉ rằng, vận mệnh của tam giới, từ vị thiên đế uy nghiêm đến ngọn cỏ ven đường ở nhân gian, đều bắt đầu và kết thúc tại chính nơi .

Cây đào cao đến mức tán cây rộng lớn dường như ôm trọn lấy cả tầng mây. Thân cây mang màu nâu sần sùi của gỗ mục mà trắng muốt, trong trẻo như ngọc cổ quý giá. Trên lớp vỏ cây, từng vết nứt li ti tỏa ánh sáng nhàn nhạt, chảy trôi nhịp nhàng như những mạch m.á.u đang mang trong sinh khí của vạn vật.

Mỗi khi gió từ hư thổi qua, hàng vạn cánh hoa đào lìa cành, chao nghiêng giữa trung. những cánh hoa đó mang sắc thắm của hoa cỏ bình thường. Mỗi cánh hoa rụng xuống tương ứng với một phận định đoạt ở nhân gian.

Khi hoa rơi, một sinh mệnh mới cất tiếng chào đời. Khi hoa tàn, một kiếp khép , tan cát bụi.

Bởi , chúng thần vẫn thường gọi nó bằng cái tên đầy uy quyền và sợ hãi: Cây Đào Mệnh.

Người duy nhất quyền bước và canh giữ sự tĩnh lặng của khu vườn là một thần nữ trẻ tuổi mang tên Vân Hi. Nàng mặc bộ y phục màu trắng nhạt mỏng manh như sương sớm, mái tóc đen dài buông xõa như dòng suối đổ từ đỉnh núi cao. Trong tay nàng luôn cầm một cuộn trục mỏng, tỏa những sợi tơ ánh sáng đan xen chằng chịt . Những sợi tơ đó nối thẳng từ tán cây đào cao v.út, xuyên qua các tầng mây để xuống tận cõi trần thế xa xôi.

Chúng gọi là tơ mệnh. Mỗi sợi tơ đại diện cho một cuộc đời, một hành trình hỉ nộ ái ố của chúng sinh.

Vân Hi gốc đào khổng lồ, lặng lẽ ngẩng đầu lên tán cây đại thụ. Ánh sáng từ những cánh hoa phản chiếu đôi mắt nàng, khiến chúng sâu thẳm và lấp lánh như chứa đựng cả bầu trời đêm rực rỡ. Công việc của nàng qua thật đơn giản, nhưng là gánh nặng khủng khiếp mà ai dám gánh vác.

Nhiệm vụ của nàng chỉ một: Quan sát vận mệnh.

Thiên Đạo đặt những luật lệ sắt đá mà ngay cả thần tiên cũng thể trái: Không can thiệp. Không sửa đổi. Không chạm . Mọi thứ diễn theo đúng quỹ đạo định sẵn, dù đó là một cuộc đời bình yên một tấn bi kịch đẫm m.á.u.

Gió thổi qua khu vườn, mang theo cái lạnh lẽo của sự vô thường. Một cánh hoa đào khẽ khàng rơi xuống, Vân Hi vô thức giơ tay đón lấy. Ngay khi cánh hoa chạm lòng bàn tay nàng, nó lập tức tan biến, hóa thành một sợi ánh sáng nhỏ xíu bay thẳng cuộn tơ mệnh tay.

Nàng cúi xuống cuộn trục. Trên đó là hàng vạn, hàng triệu sợi tơ đang lay động. Có những sợi tơ mang cái tên bình dị của một nông dân, cũng những sợi tơ rực rỡ khiến cả thiên giới run sợ mỗi khi nhắc đến.

Vân Hi khẽ thở dài, thở mỏng manh tan gian. Công việc của nàng ngày nào cũng lặp lặp như một vòng xe điểm dừng. Nhìn. Ghi chép. Quan sát. Những sinh mệnh sinh c.h.ế.t giống như những đợt sóng biển xô bờ cát tan biến. Nàng từng nghĩ rằng quen với sự tàn nhẫn của thời gian, quen với việc ngoài cuộc đời của vạn vật.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-menh-tram-luan-dao-hoa-nhan-qua/c1.html.]

Cho đến khi một sợi tơ bỗng nhiên rung lên bần bật.

Ánh sáng cuộn trục đột ngột trở nên hỗn loạn, những sợi tơ xung quanh bắt đầu mờ nhạt để nhường chỗ cho một sự xáo trộn lạ lùng. Vân Hi khựng , đôi chân nàng khẽ lùi một bước. Giữa hàng vạn sợi tơ mệnh đang bình thản chảy trôi, một sợi đang phát sáng mãnh liệt, rực rỡ đến mức khiến mắt đau nhức.

Cái tên khắc sợi tơ đó hiện lên rõ mồn một: Huyền Uyên.

Vân Hi nhíu mày, trái tim vốn tĩnh lặng như mặt hồ bỗng gợn sóng. Nàng cái tên . Không một ai trong thiên giới, từ những tiểu tiên cấp thấp nhất đến các đại thần quan, đến Huyền Uyên. Hắn là chiến thần trẻ tuổi nhất, là thanh kiếm sắc bén nhất của thiên đình. Trong suốt ba trăm năm qua, một trấn giữ biên giới, đ.á.n.h bại vô yêu tộc và ma tộc hung hãn, giữ cho thiên giới một sự bình yên tuyệt đối. Thậm chí, còn rỉ tai rằng, nếu cứ tiếp tục trưởng thành, sẽ trở thành vị chiến thần mạnh mẽ nhất trong lịch sử từ đến nay.

Vân Hi đưa những ngón tay thon dài chạm nhẹ vầng hào quang xung quanh sợi tơ. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng ch.ói lòa ập tới, mở những hình ảnh về tương lai mắt nàng.

Đó là một chiến trường hoang tàn, nơi bầu trời còn màu xanh mà đỏ quạch như m.á.u. Hàng vạn t.h.i t.h.ể la liệt mặt đất lạnh lẽo, m.á.u chảy thành sông, thấm đẫm từng tấc đất. Ở giữa trung tâm chiến trường , Huyền Uyên một giữa vòng vây trùng điệp của kẻ thù.

Thanh kiếm thần trong tay gãy đôi, áo giáp bạc vỡ nát thành từng mảnh nhỏ. Máu từ trán chảy xuống, che mờ cả tầm mắt, nhưng tư thế của vẫn hiên ngang như một vị thần bất t.ử. Thế nhưng, xung quanh là vô ma tộc đang gào thét lao tới.

Cuối cùng, một thanh thương đen kịt từ phía đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c . Huyền Uyên đổ gục xuống giữa chiến trường lạnh lẽo. Vị chiến thần lừng lẫy của thiên giới... c.h.ế.t trận.

Hình ảnh tan biến, trả cho Đào Mệnh Uyển sự yên tĩnh đến đáng sợ. Vân Hi lặng , đôi bàn tay nàng vẫn còn run rẩy. Nàng sợi tơ mệnh của Huyền Uyên, ở phần cuối của nó xuất hiện một dấu ấn màu đen đậm đặc. Điều đó nghĩa là, chỉ ba ngày nữa thôi, sinh mạng của sẽ chấm dứt.

Gió trong khu vườn đột nhiên trở nên lạnh buốt, lùa lớp áo mỏng khiến Vân Hi rùng . Nàng im lặng lâu, những cánh hoa vẫn vô tư rơi rụng. Trong lòng nàng lúc bỗng xuất hiện một cảm giác kỳ lạ, một thứ cảm xúc mà một giữ mệnh bao giờ phép .

Đó hẳn là sự thương hại, cũng nỗi đau buồn sâu sắc. Đó là một câu hỏi đầy trăn trở: Nếu Huyền Uyên c.h.ế.t, ai sẽ bảo vệ biên giới thiên giới? Nếu một vị thần như cũng thể chống định mệnh, thì công lý của thiên đạo ?

Vân Hi từ từ khép cuộn trục , tiếng lụa ma sát thật khô khốc. Nàng ngẩng đầu cây đào mệnh nữa. Những cánh hoa vẫn rơi xuống như một cơn mưa hồng rực rỡ mà tàn nhẫn. Trong khu vườn rộng lớn , chỉ còn thấy tiếng gió rít qua những kẽ lá và một câu mà nàng học thuộc lòng từ khi mới tiếp nhận sứ mệnh. Một câu khắc sâu tâm trí nàng như một lời nguyền:

"Thiên mệnh , đổi."

Vân Hi khẽ nhắm mắt, cố gắng xua sự xao động trong lòng. Thế nhưng, đầu tiên trong hàng trăm năm qua, nàng cảm thấy câu đó gì đó thật vô lý, thật bất công.

lúc đó, trong cuộn tơ mệnh mà nàng khép , sợi tơ mang tên Huyền Uyên rung lên nữa. Ánh sáng đó những lịm mà còn rực cháy lên một cách bất , như thể chính chủ nhân của nó đang cố gắng vùng vẫy để x.é to.ạc tấm màn định mệnh đang bao phủ lấy .

Vân Hi mở trừng mắt, nàng cảm nhận một luồng linh khí mạnh mẽ phát từ cuộn trục. Có điều gì đó đang đổi, một điều gì đó từng trong lịch sử của Đào Mệnh Uyển.

Lần đầu tiên, thiên mệnh bắt đầu rạn nứt.

Loading...