“… Lau .”
Ngô Lục Lục yên lặng nhận lấy, lau miệng, vạt áo mới đầu về phía Ngô Thẩm Văn với giọng đầy trách móc: “Anh cả, cố tình đúng ?”
“Hả? Cố ý cái gì cơ?” Ngô Thẩm Văn vuốt nắp , mặt mày vô tội Ngô Lục Lục, vẻ mặt khó hiểu.
Hỡi em trai yêu của , em cảm thấy trai em cố ý . Anh trai em mà, chắc chắn, khẳng định luôn là chuyện vì hành vi len lén của em mà “ghi hận trong lòng” tới tận bây giờ .
——
Tại vì Tô Tái Tái sắp xếp từ cho nên Chu Phổ ngay dạo gần đây sẽ khách mời mà tới.
ông thể nào tưởng tượng nổi khách mời là Phụng Hồng Bác!
“Thầy ơi!” Thẩm An vội vã xông trong sân nhà họ Nghiêm, còn kịp chào hỏi Ôn Liễu vội vã mở miệng : “Ông ba Phụng tới.” “Ai cơ?”
Cả Chu Phổ lẫn Ôn Liễu đều vô cùng ngạc nhiên.
Một khác cũng vội vã chạy về ai khác chính là chị Thịnh.
Chị tới nhà, thấy Tô Hồng Bảo với Trình Hồng Huy ở ngay đó thì “Ai nha” một tiếng, nôn nóng mở miệng: “Tiểu sư phụ Tô, mau xem ạ. Cái ở chỗ nhà kính của thầy Chu trông vẻ giống là .”
Tô Hồng Bảo xong thì vội chạy ngoài.
Trình Hồng Huy cũng chậm rãi dậy, mở miệng: “Chị Thịnh, chị cầm cây gậy đây, chúng cùng xem.”
“Vâng!” Chị Thịnh gật đầu, bỏ giỏ rau qua một bên mà lấy cây gậy.
Cùng lúc đó, ở nhà họ Mễ.
“Cái gì?” Mễ Ông Thành phắt dậy, trừng mắt con trai: “Ông ba Phụng đích tới chỗ Chu Phổ á?”
Mễ Nghĩa Văn gật đầu, cau mày: “Ba ơi, giờ chúng đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-300.html.]
Mễ Ông Thành c.ắ.n răng: “Đi! Đi tới chỗ Chu Phổ thôi!”
“Ôi chao, giáo sư Chu khách khí quá.” Chu Phổ tự bưng lên, còn đến nơi thì Phụng Hồng Bác bật khanh khách phắt dậy, vươn tay nhận lấy khay , đó thiết nắm lấy tay ông , hiệu cho ông xuống cạnh .
Chu Phổ mỉm , lịch sự đáp: “Nào .” Vì tiện giằng tay khỏi tay Phụng Hồng Bác, ông chỉ đành xuống.
Lúc , Thẩm An cũng bưng ly nước trái cây tới, để nó xuống bàn, ngay mặt Phụng Cảnh: “Cậu Cảnh, nước của đây.” “... Hừ!” Phụng Cảnh lườm Thẩm An, khịt mũi hừ một tiếng, sang phía Phụng Hồng Bác nũng: “Ông ba ơi, chỗ chẳng gì thú vị cả, chúng về nhà ông.”
Dứt lời, bé dè bỉu bùn đất dính đế giày, giậm mạnh.
Bẩn ơi là bẩn, gì thú vị , T.ử Ngang thích tới mấy chỗ thế chơi chứ.
Nghe , Phụng Hồng Bác đầu , cau mày quát khẽ: “Ngồi yên, ngoan nào.”
Giọng ông trầm, khiến Phụng Cảnh giật , vội vàng ngậm miệng, thậm chí là hoảng sợ Phụng Hồng Bác.
Kế tiếp, bé sang trừng Thẩm An, trông dữ tợn thâm độc, hề giống một đứa trẻ mới bảy, tám tuổi chút nào.
Nghe đồn đứa bé là do một tay ông ba Phụng nuôi dạy từ nhỏ đến lớn, xem tình hình thì…
Thẩm An cụp mắt xuống.
Về phần Phụng Hồng Bác, khi mắng Phụng Cảnh thì vội sang Chu Phổ, mỉm xin : “Thật ngại quá, thằng bé chiều hư .”
Nói đoạn, ông dời mắt qua Thẩm An, gật đầu tán thưởng : “Đây là… Tiểu An nhà họ Thẩm đúng ? Bác cháu, bác từng thấy cháu vài trong mấy bữa tiệc. Có thể theo bên cạnh giáo sư Chu học tập, tương lai ắt hẳn vô cùng tươi sáng, đoán .”
“Làm gì , bác quá khen .” Thẩm An bình tĩnh đối diện với ông , mỉm khiêm tốn đáp lời, đặng lui về ngay phía Chu Phổ, tỏ ý lớn chuyện, dám xen .
Thấy , Phụng Hồng Bác gật gù, với Chu Phổ: “Là một đứa trẻ .”
Vừa khen, ông vỗ nhẹ mu bàn tay Chu Phổ.
Chu Phổ cong môi, ngay lúc định gì đó thì vô tình thấy sợi dây nơi cổ tay Phụng Hồng Bác, chờ tới khi xem rõ hình dạng của sợi dây xong, ông ngạc nhiên ngẩng đầu, hỏi Phụng Hồng Bác: “Ông ba Phụng, sợi dây tay ông là…”
Phụng Hồng Bác liếc sợi dây mà cố tình đeo để tới gặp Chu Phổ, lòng thầm đắc ý vì quá thông minh, cũng thấy tự hào với sự hiểu của về , đồng thời chút xem thường Chu Phổ, bao nhiêu năm , thế mà vẫn dại khờ như .