「Thế thì cũng ngờ là hai đứa nó bắt cóc cơ chứ!... Bà xã bà đừng cuống, gom tiền ngay đây...」
Anh trai im lặng một lát, đột nhiên :
「Hay là đừng cứu nữa ... Dù thì cả hai đứa trông đều chẳng giống nhà gì cả...」
Lâm phụ Lâm mẫu đồng thanh quát: 「Đồ bất nhân!!」
Mấy họ mải mê cãi vã, tên bắt cóc mất hết kiên nhẫn:
「 vẫn xong , chỉ thả một đứa thôi, đứa còn sẽ dìm xuống sông! Ha ha, ai bảo thích thế nào thế nấy chứ? Mọi nghĩ kỹ ? Muốn thả đứa nào?」
Ba nhà họ Lâm vẫn cứ tự cãi chí t.ử, chẳng thèm đoái hoài gì đến .
「Mọi tôn trọng nghề bắt cóc một chút chứ!!」
Tên bắt cóc suy sụp!
Cảnh tượng khiến khỏi thở dài.
Nhân loại quả nhiên là dựa dẫm , cuối cùng vẫn để Beagle đây tay cứu thế!
âm thầm tích tụ sức lực.
từ khe hở của chiếc ghế "xoẹt" một cái chui tọt ngoài!
Ha ha, ngờ tới đúng !
Thủ pháp trói của các đối với ch.ó là vô dụng nhé!
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
「Đại ca! Đại ca!! Đừng gọi điện nữa, con tin chạy mất !!」
Mấy tên đàn em bắt cóc hình tập, từng thấy cảnh tượng nào quái dị đến thế!
Một con bằng xương bằng thịt thế mà chui từ khe ghế!
Đó là khe ghế đấy!!
「Á á á! Cố Oánh!! Cô rốt cuộc là là quỷ !!」
Lâm Minh Châu run bần bật, nhưng cô trói quá c.h.ặ.t, thể nhúc nhích nổi.
Tên bắt cóc đầu , cảm giác như trời sập.
「Cái quái gì thế ?! Chuyện gì đang xảy ?!」
chẳng thèm quan tâm bọn chúng nghĩ gì.
Beagle hiểu thấu một đạo lý:
bắt giặc bắt vua !!
lao về phía , tung một cú phi cước đầy uy phong lẫm liệt ( tự thấy thế) ngay xương ống chân tên cầm đầu, cả con ch.ó va mạnh .
「Ối giời ơi——」
Tên cầm đầu kịp đề phòng, vì quá đau nên nhảy lò cò ngã rầm xuống.
tiếp đất, , lấy đà, phát lực một nữa!
Thế là--
「Cái quái gì thế, đ.á.n.h lén, thật chẳng võ đức gì cả!」
「Chuyện gì , chẳng lẽ cô tát một cái , chân đau thế !」
「 mới là t.h.ả.m đây ! Cô chẳng đ.ấ.m một quả ? Tại gây đòn chí mạng 'chú chim' của thế !! Chim ơi mày còn ??」
Xem buff của Cục Xuyên Sách vẫn chút tác dụng đấy.
Tiểu Beagle thả like .jp g.
Trong nhà kho gà bay ch.ó chạy, mấy tên bắt cóc đ.á.n.h cho bò lăn bò càng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-that-la-cho/chuong-05.html.]
Không ai báo cảnh sát trong lúc hỗn loạn, tóm là khi sực tỉnh thì cảnh sát bao vây kín mít! Viên cảnh sát cầm đầu hét lớn về phía .
「Đứng im, cô bao vây, mau ch.óng thả tám con tin ngay!」
: ?
Có gì đó sai sai ở đây?
「Gâu gâu!! ( là con tin, bọn họ mới là bắt cóc!!)」
Tên cầm đầu đám bắt cóc thấy cảnh sát thì cứ như thấy cứu tinh:
「Anh cảnh sát ơi! Cứu mạng! Tiền chúng kiếm nữa ! Các mau đưa cô !」
「Cái phụ nữ , cô là quái vật... đúng, là xác sống đấy!! Bắt cô ! Không thì nhân loại sẽ hủy diệt mất!」
「 đúng đúng! Tiền đều là do phụ nữ bắt cóc đưa đấy, chính cô bảo chúng bắt cóc hai chị em họ, đây là một âm mưu, cả nhà bọn họ đều là xác sống!」
Đám bắt cóc thần trí bất minh, bắt đầu năng lảm nhảm.
Cảnh sát nhỏ tiếng xì xào:
「Đưa bọn chúng về , phen khéo lập công đầu cũng nên.」
Mấy tên bắt cóc đưa , cảnh sát cởi trói cho Lâm Minh Châu và tiến hành giáo huấn một trận.
Ở một góc ai chú ý, từ chiếc điện thoại của tên bắt cóc cũng phát một tiếng thở dài thườn thượt.
「Minh Châu, những lời bọn bắt cóc là thật ?」
Sắc mặt Lâm Minh Châu trắng bệch, mồ hôi vã như tắm.
Gia đình họ Lâm trở về nhà ngay ngày hôm .
Lâm Minh Châu sụt sùi nức nở, ôm lấy tay Lâm mẫu vẫn còn đang biện bạch.
「Bố, , con , tin con chứ! Nhất định là hãm hại con, đúng... là chị, là chị đấy!!」
Lâm mẫu gạt tay cô .
「Chị con đến cả tài khoản ngân hàng còn , nó lấy tiền?」
Lâm Minh Châu bao giờ thấy một lý do nào thể phản bác hơn thế, cô đờ .
Ngay đó liền lăn ăn vạ:
「Mẹ ơi, con chỉ là nhất thời hồ đồ thôi, con sợ yêu chị mà yêu con, con từng nghĩ sẽ hại chị mà...」
Cô lóc đầy vẻ chân thành, định tiến tới nắm tay Lâm phụ.
「Vậy ?」
Sắc mặt Lâm phụ xanh mét, vung tay hất cô lấy một xấp tài liệu.
「Đám bắt cóc cô tìm là những kẻ nổi danh thủ đoạn độc ác, cô là lấy mạng chị đấy! Nếu thực sự là đùa giỡn, cô mời bọn chúng ?!」
Anh trai còn trực tiếp hơn:
「Mấy chúng đều giơ cao đ.á.n.h khẽ, tuy những nguyên nhân phức tạp hơn... nhưng chúng tự nhận đối đãi với cô vô cùng ưu ái . Hành vi hiện tại của cô chạm tới ranh giới cuối cùng của chúng , Lâm gia chúng ... cần một kẻ độc ác.」
Lâm mẫu xuống cô với vẻ bề .
「Minh Châu, con dọn ngoài , chúng chuẩn cho con một căn nhà, từ nay về con còn là của Lâm gia nữa, Lâm gia đối xử với con nhân chí nghĩa tận .」
Lâm Minh Châu như sét đ.á.n.h ngang tai, bệt xuống đất.
Cô hiểu tại chuyện thành thế .
Cô chỉ lấy tất cả những gì thuộc về , bố chỉ yêu thương một cô như thôi mà!