Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 69: Hắc Hắc Hắc, Muốn Cùng Chơi Xích Đu Không?
Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:36:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh tượng đó quá mức kinh khủng.
Chỉ thấy xích sắt trong tay gã xích sắt, phân liệt thành vô sợi lơ lửng giữa trung, giống như mạng nhện vây Khương Chúc thành một vòng tròn, một trong những sợi xích sắt đó, quấn lấy cổ cô, treo cô lơ lửng giữa trung.
Lắc la lắc lư, vạt váy bay lượn.
Đôi chân buông thõng bên , giống như nữ quỷ, càng thêm kinh khủng dọa !
“Không !”
“Đại lão đ.á.n.h lén !”
“Cứ treo như nữa, đại lão sẽ c.h.ế.t mất!”
đám Điền Điềm chỉ thể sốt ruột suông, căn bản dám tiến lên nửa bước.
“Quái vật, dừng tay!”
Thiên Nhất đạo trưởng nắm lấy kiếm đào mộc xông lên.
Nam Phong đạo trưởng bám sát theo .
Gã xích sắt hề bận tâm.
“Kiệt kiệt kiệt ——”
“Không tự lượng sức ——”
Gã xích sắt còn động thủ, mấy sợi xích sắt lơ lửng giữa trung đó, tấn công về phía Thiên Nhất đạo trưởng và Nam Phong đạo trưởng.
Hai vốn thương, vài chiêu bại trận.
Xích sắt quấn c.h.ặ.t lấy cơ thể hai , cũng đồng loạt treo bọn họ lên giữa trung.
Thiên Nhất đạo trưởng định giãy giụa, sợi xích sắt đó lập tức phóng gai nhọn, đ.â.m phập cơ thể ông .
“Ưm ——!”
Rất nhanh thấy m.á.u.
“Đạo trưởng, đừng giãy giụa!” Tần Thiên bò dậy từ đất, vô cùng yếu ớt, “Một khi giãy giụa, xích sắt sẽ phóng gai nhọn, càng giãy giụa, gai nhọn đ.â.m càng sâu.”
Nghe thấy lời , Thiên Nhất đạo trưởng và Nam Phong đạo trưởng mới giãy giụa nữa.
Bọn họ đầu hét lên với đám Điền Điềm:
“Các mau ! Chạy xuống tầng một!”
“Quản lý viên ở đây, tầng một tạm thời sẽ an !”
“Cửa ở tầng một!”
“Các mau !”
Mọi đều khựng , ranh giới sinh t.ử, đều đỏ hoe hốc mắt.
“Chúng , các ?”
Thiên Nhất đạo trưởng thở dài một : “Đây đều là mệnh, nếu các thể sống sót, cũng coi như là cơ duyên, , đừng quản chúng .”
Mọi , , cuối cùng vẫn cắm đầu chạy xuống lầu.
“Đã Thế giới Quỷ Dị ——”
“Ai cũng thể ——”
“Kiệt kiệt kiệt ——”
Gã xích sắt quỷ dị, xoay một cái, xích sắt liền điên cuồng lao bắt .
Chẳng mấy chốc, tất cả đều trói xích sắt.
Khoảnh khắc trói, con theo bản năng sẽ giãy giụa.
Thế là, gần như phần lớn , đều nổi gai nhọn, chảy m.á.u.
Đau đến mức bọn họ lóc t.h.ả.m thiết.
Tần Thiên ngược giãy giụa, chỉ bi thương Khương Chúc đang treo cổ.
“Đau quá!”
“Làm đây, chúng lẽ đều c.h.ế.t ở đây ?”
“Ngay cả đại lão và các đạo trưởng cũng hết cách, chúng còn cách gì nữa?”
“Thôi, nhận mệnh .”
Gã xích sắt đầy hứng thú quanh một vòng.
“Đều bắt ——”
“Ăn ai đây ——”
“Còn tưởng hôm nay sẽ thú vị lắm chứ ——”
“Không ngờ, dễ dàng như bắt hết ——”
“Nhàm chán ——”
Lúc đó, Khương Chúc vẫn còn đang lắc la lắc lư giữa trung.
Gã xích sắt dán mắt cô:
“Ăn cô ——”
“Nếu lát nữa c.h.ế.t , sẽ ngon nữa ——”
Hắn thu xích sắt về phía , vốn tưởng sẽ thấy, khuôn mặt dở sống dở c.h.ế.t của Khương Chúc.
.
Đợi ngước mắt lên , thấy Khương Chúc đang lắc la lắc lư xích sắt, đột nhiên mở mắt , toét miệng lộ tám cái răng cửa với .
“Này, đại ca.”
“Anh cũng thích chơi xích đu ?”
Gã xích sắt: “?”
Mọi : “?”
Chơi… chơi xích đu?
Kiểu treo cổ đó hả?
Điền Điềm phản ứng đầu tiên, mừng rỡ phát : “Đại lão !”
“ đại lão thể nào dễ dàng xảy chuyện như mà!”
“Xem đại lão chỉ luyện Thiết thủ công, mà còn luyện cả Thiết cược công nữa!”
“Quá lợi hại !”
“Hu hu hu, đại lão cứu mạng!”
Khương Chúc lúc mới thấy, tất cả đều trói .
Gã xích sắt , cũng ban phát ân huệ đồng đều phết!
“Sao cô vẫn còn sống ——”
“Thú vị đấy ——”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-that-bi-van-nguoi-ghet-khong-lam-nu-phu-doc-ac/chuong-69-hac-hac-hac-muon-cung-choi-xich-du-khong.html.]
“ mà, cho dù cô luyện Thiết cược công cũng vô dụng thôi ——”
“Sợi xích sắt , cô thể nào thoát ——”
“Kiệt kiệt kiệt ——”
Ai ngờ dứt lời, Khương Chúc giơ tay bẻ một cái, sợi xích sắt đó ‘rắc’ một tiếng, thế mà cô bẻ gãy sống.
Gã xích sắt: “?”
Mọi : “!”
Thiết thủ công ngầu bá cháy!
Còn đợi gã xích sắt phản ứng , Khương Chúc đạp lên vũng m.á.u, lạch cạch lạch cạch đến mặt .
Cô vô cùng:
“Cùng chơi xích đu .”
Còn đợi gã xích sắt phản ứng , Khương Chúc tiện tay tóm lấy một sợi xích sắt, trói c.h.ặ.t cổ , ném lên trời, vung vẩy.
Xoay tròn như máy giặt.
“Sợi xích sắt cũng nhốt ——”
“Trò ——”
Gã xích sắt vốn còn để tâm, kết quả giây tiếp theo liền phát hiện, bản khống chế xích sắt nữa.
Chỉ thể ép vung vẩy giữa trung.
Gã xích sắt: “?”
Mọi : “?”
Cái đệt mợ, vẫn là cái tên quản lý viên ngầu lòi đó ?
“Chuyện gì xảy ?”
“Cứ thế, bay lên ?”
“Thế cũng thể phản sát ?”
“Đại lão cũng quá mạnh !”
Đơn giản như chốn a!
Mà khoảnh khắc quản lý viên treo lên, những khác cũng xích sắt thả xuống.
Bọn họ mừng rỡ khôn xiết.
còn đợi bọn họ gì với Khương Chúc, thấy quản lý viên treo giữa trung, cả khuôn mặt vặn vẹo quỷ dị.
“Không thể tha thứ ——”
“Không thể tha thứ ——”
“Các , đừng hòng trở thành hộ gia đình nữa ——”
“Ta các , sống bằng c.h.ế.t ——”
Giây tiếp theo, cơ thể gã xích sắt, bắt đầu phình to với tốc độ ch.óng mặt.
“Rầm ——!”
Xích sắt chịu nổi, vỡ vụn .
Gã xích sắt rơi xuống đất, khom như dã thú, quần áo xích sắt rách bươm, da dẻ nứt nẻ, trào từng cục mụn như cóc ghẻ.
Cực kỳ buồn nôn.
“Không !”
“Hắn sắp biến hình !”
“Mọi mau chạy !”
“Tiểu hữu, mau thôi!”
“Chỉ cần bây giờ thể xuống tầng một, chúng đều thể sống sót trở về!”
Nam Phong và Thiên Nhất đạo trưởng đều chơi khô m.á.u với gã xích sắt, chỉ huy chạy trốn, còn nhân lúc biến hình, kéo cánh tay Khương Chúc chạy về phía cầu thang.
Tần Thiên ánh mắt phức tạp liếc Khương Chúc một cái, lặng lẽ bám theo.
Mọi chạy một mạch đến đầu cầu thang.
Lại ngờ, đúng lúc , một con quái vật khổng lồ như cóc ghẻ, với tốc độ đáng sợ trơn tuột lao tới.
Mọi căn bản kịp né tránh.
“Mau chạy !”
Sắc mặt biến đổi, đều tăng tốc chạy về phía , ngặt nỗi vẫn đuổi kịp.
Khương Chúc và các đạo trưởng chạy ở cuối cùng, mũi chịu sào.
, trong mắt gã xích sắt chỉ Khương Chúc.
“Đi c.h.ế.t ——”
“Đi c.h.ế.t ——”
“Đã đây , còn rời ——”
“Làm gì chuyện dễ dàng như ——”
Mắt Khương Chúc sáng rực!
Hắn nỡ xa cô!
Hắn cùng cô chơi xích đu!
Hắn cũng phết đấy chứ!
Gã xích sắt vươn móng vuốt buồn nôn sắc nhọn , vồ mạnh về phía Khương Chúc.
“Tiểu hữu cẩn thận!”
Thiên Nhất đạo trưởng và Nam Phong đạo trưởng định cứu giúp, một luồng quỷ khí đ.á.n.h bay ngoài.
Mắt thấy móng vuốt đó sắp xẹt qua cổ Khương Chúc.
Tần Thiên trừng lớn mắt: “Đừng ——!”
Khoảnh khắc tiếp theo, với tốc độ cực nhanh lao về phía Khương Chúc, bảo vệ cô ở phía .
Khương Chúc: “?”
Ngay khi Tần Thiên tưởng rằng, bản chắc chắn c.h.ế.t, ngờ, đau đớn hề ập đến.
Đợi mở mắt , thấy Khương Chúc mặt , một nắm đ.ấ.m chặn móng vuốt.
Giây tiếp theo, cô xoay tung một cước.
Con quái vật đó liền đá bay ngoài.
Cô vững vàng đáp xuống đất, mái tóc dài bay lượn.
Giữa một vùng m.á.u me, cô tựa như thần linh.
Toát lên vẻ duy mỹ như t.ử khí.
Tần Thiên hít thở thông.