Mí mắt Ngu Tịch nhếch lên chút nào, vẫn tiếp tục chuyên tâm ăn cơm.
Ngu Ý Phi bên cạnh cô kinh ngạc ngước lên. Cậu ngày gia đình của chị giàu, nhưng cụ thể giàu đến mức nào thì rõ. Hôm nay so sánh mới cảm thấy đúng là giàu. Ngay cả chủ nhà họ Bạch giàu nhất khu của họ cũng gọi chị một tiếng cô chủ.
Mọi đưa mắt , hiểu Bạch Hà đang gì. Tuy nhiên, vì chỉ một cô gái ở bàn, họ thể hiểu đại khái rằng Bạch Hà đang chế giễu chị gái của Ngu Ý Phi.
“Không chứ, Bạch Hà. Mày chọc tao thì thôi . Sao dám kiếm chuyện với chị gái của Ngu Ý Phi gì?” Uông Nam Hành với vẻ mặt ‘Mày lên cơn điên gì ?’
“Mày đừng xía .” Bạch Hà đáp trả Uông Nam Hành.
Ban nãy Uông Nam Hành chọc tức bao nhiêu thì trả bấy nhiêu cho Ngu Tịch. Dù thì cô cũng chỉ là một con bé nhà quê, may mắn lắm mới hưởng lợi từ gia sản nhà họ Bạch nhiều năm như . Gia chủ bên cũng giữ Ngu Tịch ở , chứng tỏ cần cô nữa, thì Bạch Hà sợ đếch gì nữa?
Bạch Hà tiếp tục với Ngu Tịch: “Cũng đúng thôi. Thứ nhà quê thì mãi mãi chỉ là nhà quê thôi, biến thành phượng hoàng ? Cô chủ, , cô Bạch, nhầm . Cô Ngu , dạo cô vẫn sống chứ?”
Ngu Tịch ăn xong miếng thịt bò cuối cùng đĩa mới bình tĩnh đáp một câu: “Ừ, , cảm ơn quan tâm.”
Cảnh tượng Ngu Tịch lóc om sòm trong trí tưởng tượng của Bạch Hà hề xuất hiện, những gì như thể tay đ.ấ.m bông, hề chút sát thương nào.
Ngu Tịch đầu với Ngu Ý Phi: “Ý Phi, em ăn xong ?”
“Em ăn xong chị.”
“Chúng thôi”
“Dạ.”
Bạch Hà hai càng lúc càng xa, lòng buồn bực nên lời, tủi đến mức chỉ một góc tự kỷ.
Uông Nam Hành Bạch Hà, vẻ mặt khó xử : “Mày nãy trông mày giống cái gì ? Giống hệt mấy tên phản diện hy sinh cho nhân vật chính Long Ngạo Thiên lội ngược dòng, loại nhân vật xóa sổ ngay khi nhân vật chính tay. Bạch Hà, từ bao giờ mà mày thiểu năng đến ?”
Bạch Hà c.h.ế.t lặng.
Mắt lập tức đỏ hoe, nức nở chạy .
“Cái tên mít ướt .” Uông Nam Hành bất đắc dĩ đỡ trán.
“Bạch Hà, đợi tao với.”
Dù cũng chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi. Ôn Xuân rút tay, vốn định dạy cho Bạch Hà một bài học nhỏ, nhưng bây giờ xem cần thiết nữa.
“Chị, nhà họ Bạch giàu ?” Ngu Ý Phi theo Ngu Tịch hỏi. Cậu còn nhỏ nên vẫn hiểu lắm về những thứ , suy nghĩ phức tạp. Đây là đầu tiên nghĩ đến sự khác biệt giữa chị cả và chị . Lúc đầu còn thấy xót xa, thấy thương cho chị gái lâu nay hưởng cuộc sống sung túc, ăn ngon mặc , chớp mắt công việc đồng áng như họ.
Ngu Ý Phi nghĩ nếu trở thành một chủ nhỏ như Bạch Hà, bắt sống như thì khi còn khó hơn là g.i.ế.c Bạch Hà. tất cả những thứ nên thuộc về chị cả, chị cả ở bên gần mười bốn năm trong ký ức. Có những thứ Ngu Ý Phi nghĩ tới, càng nghĩ càng thấy rối bời.
Ngu Tịch đưa tay xoa lên cặp lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của : “Đừng nghĩ nhiều quá. Nhà họ Bạch quan hệ gì với nhà chúng . Nói thì, chị còn nợ Bạch Lê mười tám năm cuộc sống sung túc đây.”
Ngu Ý Phi an ủi Ngu Tịch, nhưng nên bắt đầu từ , chỉ thể tức giận mắng: “Không y tá nào bất cẩn như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-gia-noi-tieng-nho-livestream-huyen-hoc/chuong-27-sau-nui-1.html.]
Ôn Xuân đang bay chầm chậm đường bỗng hắt xì một cái, ai đang c.h.ử.i ?
Ngu Tịch mỉm nhưng gì.
Hai tạm biệt ký túc xá nữ. Ngu Ý Phi là học sinh cấp 2, ký túc xá của ở khu phía nam, Ngu Tịch học cấp 3, ký túc xá của cô ở khu phía Bắc. Sau khi đưa Ngu Tịch về, tính ngủ trưa mà đến sân bóng đá luôn.
“Đi đường cẩn thận nhé.” Ngu Tịch quan tâm dặn dò Ngu Ý Phi.
“Biết , chị. Chị .” Ngu Ý Phi ôm quả bóng, vẫy tay chào tạm biệt Ngu Tịch.
Ngu Tịch ký túc xá, tất cả bên trong đều cô.
Đây là một căn phòng sáu , Ngu Tịch đến cuối cùng nên ở chiếc giường gần nhà vệ sinh. Giường của bọn họ thiết kế ở , phía bên là bàn học, đều để đồ đạc cá nhân ở phía .
Ngu Tịch nhấc chân cửa thấy một giọng nữ.
“Bọn tớ mới đoán xem ai sẽ đến phòng ký túc của , tớ chắc chắn là . Chào bạn cùng lớp, tớ tên là Trương Bình Bình.” Một cô gái với mái tóc ngắn gọn gàng, cao mét bảy đưa tay chào hỏi Ngu Tịch.
Ngu Tịch lịch sự bắt tay: “Xin chào, tớ tên là Ngu Tịch.”
“Mấy chị em giới thiệu bản với bạn học Ngu .” Trương Bình Bình gọi bốn khác trong phòng ký túc.
Cô gái khuôn mặt b.úp bê với mái tóc dài ngang lưng đang phơi quần áo ban công là đầu tiên trả lời: “Xin chào Ngu Tịch, tớ tên là Hồ Tâm.”
Một cô gái mũm mĩm với mái tóc ngắn màu đỏ, đang ghế cạnh giường một, xem chương trình truyền hình và ăn hạt hướng dương, thản nhiên vẫy tay : “Lãnh Băng.”
Cô gái đeo kính đen, đang mải mê bài tập về nhà giường ba, lúc mới sực tỉnh, nhỏ giọng với Ngu Tịch: “Tớ là Lâm Mai Mai, bạn cùng bàn của .”
Ngu Tịch gật đầu, hiệu nhận cô .
“Còn một nữa, cô là sinh viên ngoại trú, thỉnh thoảng mới tới đây ở mấy ngày, giường thứ tư là của cô .” Trương Bình Bình với Ngu Tịch.
Ngu Tịch thuận thế qua, thấy chiếc giường thứ tư chỉ một bộ chăn đệm đơn giản, nghĩ chắc cô cũng ít khi tới đây ở.
Ở miền Nam nhiều muỗi, vì đều giăng màn chống muỗi. Tuy nhiên, chỉ dùng loại màn trong suốt để tránh nghịch điện thoại trong chăn.
Ngu Tịch giường, đan các ngón tay bụng và nhắm mắt . Hôm nay quả thực cô mệt. cô đột nhiên mở mắt , chằm chằm m.á.u rỉ từ các vết nứt trần nhà.
Vẻ mặt thường ngày điềm tĩnh của cô thoáng chốc biến đổi, ánh mắt lạnh lùng càng thêm sắc bén.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])