Thiên kim giả nổi tiếng nhờ livestream huyền học - Chương 25: Tìm con (4)

Cập nhật lúc: 2026-03-12 19:01:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nơi thật sự nhiều ma quỷ. Lâu lắm mới thấy nhiều ma quỷ như , nhớ là ở quỷ giới.” Ôn Xuân phe phẩy quạt xếp mà cảm thán.

Ngu Tịch bình tĩnh thu dọn đồ đạc, : “Bây giờ linh khí thưa thớt, tu hành ngày càng ít. Ác quỷ hoành hành ngang ngược, bệnh dịch cũng tràn lan khắp nơi.”

Còn những lý do khác mà cả hai đều đề cập đến. Diêm phủ sắp sụp đổ, chứa nổi nhiều ma quỷ như .

Ngu Tịch thu dọn xong thì đến gặp giáo viên chủ nhiệm để báo cáo.

“Ngu Tịch đúng ? Đây là thẻ ăn và thẻ nước của em, hai ngày mới thể lấy thẻ học sinh. Em theo cô đến kho tư liệu nhận sách giáo khoa .”

Giáo viên chủ nhiệm của cô, Yến Mạt Lỵ, là một phụ nữ trung niên hiền lành, mũm mĩm, trông dễ gần với cặp kính gọng vàng.

Ngu Tịch thoáng qua liền phúc trạch, ngày thường cũng thích việc thiện nên cô thiện cảm với vị giáo viên chủ nhiệm .

“Tiểu Tịch, cô hiệu trưởng thành tích học tập của em . Em đến đây học cũng đừng để áp lực tâm lý quá lớn, chỉ cần em nghiêm túc học, bổ sung kiến thức còn thiếu sót thì nhất định thể thi đậu đại học mà em mong .” Yến Mạt Lỵ đang phía với Ngu Tịch, mỗi năm bà đều dẫn dắt bao học sinh của lớp lưu ban, chứng kiến quá nhiều đứa nhỏ bởi vì áp lực tâm lý quá lớn mà nhảy lầu tự sát.

Thấy tính cách trầm lặng của Ngu Tịch, bà cảm thấy bản quan tâm đến cô nhiều hơn. Đứa trẻ càng ít thì càng dễ xảy chuyện.

Ngu Tịch cảm nhận ý từ Yến Mạt Lỵ, cô gật đầu đáp: “Vâng ạ.”

“Ông Lý, đến lấy sách.” Yến Mạt Lỵ chào hỏi với trong thư viện.

Ông Lý lạnh lùng đối phương, cầm tờ báo của lên , uể oải : “Sách ở phía , chất đống mặt đất đấy, các cô tự lấy .”

vốn luôn là hoạt bát và sống hòa đồng với , để ý đến bộ mặt khó ưa của ông Lý.

“Ha ha ha, .” Yến Mạt Lỵ đáp.

kéo Ngu Tịch đang đó trong.

Ngu Tịch đàn ông mặt. Người lông mày nhô , cằm gầy nhỏ, thấy là tướng mạo của đại gian đại ác, quỷ hồn c.ắ.n xé da thịt ông nhưng một tràng hạt Phật ở cổ chặn .

Một tia sáng vàng lóe lên đ.á.n.h nát Phật châu. Ác linh lập tức vồ đến gặm c.ắ.n linh hồn đen đỏ của ông Lý, ông Lý run rẩy ngã xuống đất.

“Ông Lý, ông chứ?” Yến Mạt Lỵ sốt ruột hét lên, bà gọi 120, bảo Ngu Tịch về , còn đợi nhân viên y tế đến.

“Nhân gian thật đúng là yên .” Ôn Xuân lơ lửng bên cạnh Ngu Tịch .

Sự biếng của vị Sơn Thần đạt đến một tầm cao mới .

Ngu Tịch đôi khi nghĩ rằng lý do khiến Thần giới sụp đổ thể là do những vị thần tiên lười biếng .

Ngu Tịch ôm chồng sách mới bước lớp, tan học nên lớp học ồn ào náo nhiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-gia-noi-tieng-nho-livestream-huyen-hoc/chuong-25-tim-con-4.html.]

Lớp lưu ban hàng năm nhiều , lớp gần 70, 80 học sinh chen chúc trong một phòng học, khí tương đối ngột ngạt.

Chỉ một khe hẹp cho qua giữa các hàng ghế ba .

Ngu Tịch cố gắng mới tìm một vị trí còn trống, lẽ Yến Mạt Lỵ sắp xếp riêng cho cô.

Ngu Tịch bước qua đám đông, ôm sách về vị trí đó.

“Đm, kìa, đó!”

Sự xuất hiện của Ngu Tịch gây một chút xôn xao trong lớp, bởi vì cô thật sự quá xinh .

Người càng thu hút sự chú ý của nhiều .

Mặc kệ đám đông ồn ào, Ngu Tịch đến vị trí của , chỗ, yên tĩnh sách mới.

Mặc dù cô tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, nhưng dù kiến thức trong đầu cũng của chính , cô cần sắp xếp và củng cố kiến thức.

Ôn Xuân lơ lửng giữa trung, khoanh tay n.g.ự.c, nhíu mày đám nhóc con líu lo , khí ở đây quá ngột ngạt.

Ngu Tịch giải thích: “Đây là trường học tư thục. Bây giờ học sinh quá nhiều, giáo viên đủ, giáo viên chỉ thể dạy nhiều .”

Ngu Tịch thoáng thấy Ôn Xuân cau mày, ngẫm một chút liền hiểu nguyên nhân. Là một Sơn Thần nắm quyền một phương, thích những nơi non xanh nước biếc hơn.

Ngu Tịch nghĩ bèn dẫn một luồng gió từ bên ngoài thổi phòng học, thổi bay bầu khí ngột ngạt.

Lông mày vốn dĩ nhíu c.h.ặ.t của Ôn Xuân giãn , đôi mắt xanh biếc trong vắt về phía Ngu Tịch, mở lời: “Cảm ơn.”

Ngu Tịch lắc đầu: “Không gì.”

Một cảm giác kỳ lạ nhanh ch.óng thoáng qua tim Ôn Xuân, cũng quá để ý, lẽ là ơn chăng.

Cơn gió mùa hè mát rượi thổi qua phòng học, phả mặt một thiếu niên.

Cậu thiếu niên mặc một chiếc áo khoác dài tay màu đen, đội mũ, ngủ bàn. Trên trán đeo một dải băng đen thêu họa tiết màu sắc chậm rãi mở mắt, con ngươi đen nhánh giống như giếng cổ, nhúc nhích mà chằm chằm Ngu Tịch.

Ngu Tịch đầu , bốn mắt , chỉ thấy nhếch môi lên: “Đạo sĩ?”

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...