Trương Tiểu Hổ tò mò đưa tay cầm lấy vật , nhưng mà nó chôn vùi trong bùn đất.
Vì Trương Tiểu Hổ đành cẩn thận đào bùn đất, cuối cùng cũng thấy rõ thứ , đây là một quyển sách cổ. Anh lấy nó , đó bốn chữ phồn thể lớn. Anh cẩn thận quan sát, nhận là bốn chữ “Quỳ Hoa Bảo Điển”.
Khóe miệng Trương Tiểu Hổ giật giật, đang định than vãn chẳng nhẽ tất cả võ công bí tịch thế giới đều gọi là “Quỳ Hoa Bảo Điển” ?
Một giọng già nua, mạnh mẽ truyền đến: “Không ngờ tìm bí kíp võ công của . Nhóc con, hứng thú bái sư phụ ?”
Chỉ thấy ông lão quần áo tả tơi phấn khởi , để lộ một phần cánh tay màu đồng, thể thấy cơ bắp hiện lên rõ ràng.
Trương Tiểu Hổ chỉ cảm thấy chút khó hiểu. Chẳng đang ở trong một chiều gian khác ? Sao đột nhiên đến bái sư ?
Ông lão thấy tin thì nhặt một cành cây khô mặt đất và tùy ý phất tay. Một tia sáng trắng lóe lên, bức tường bùn cuối cùng còn sót tách đôi, vỡ vụn thành từng mảnh và rơi xuống đất.
Trương Tiểu Hổ trợn mắt há hốc mồm, lập tức quỳ xuống, ôm lấy đùi ông lão.
“Nghiệt súc!” Một giọng nữ vang lên như sấm nổ vang bầu trời.
Trương Tiểu Hổ ngước về hướng phát giọng , bầu trời bắt đầu xuất hiện khe nứt, ngôi làng bắt đầu từ từ sụp đổ, biến thành những đốm sáng lấp lánh. Ông lão còn hăng hái vung kiếm, giờ đây hung dữ chằm chằm , giống như ăn tươi nuốt sống đối phương.
Trương Tiểu Hổ sợ tới mức liên tục lui về phía , vô tình giẫm thứ gì đó mềm, khi cúi đầu thì thấy là bé . Trương Tiểu Hổ nhanh ch.óng cúi xuống nhặt đứa trẻ lên, nhưng ánh mắt căm hận và đầy thù hận của bé ngăn .
Đôi mắt màu hổ phách từng ngây thơ của bé giờ lóe lên vẻ hung dữ, một nụ dữ tợn lan rộng khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt. Cậu bé vươn tay và nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay của Trương Tiểu Hổ, há cái miệng đỏ như m.á.u, bên trong phủ đầy những chiếc răng xoắn ốc sắc nhọn, giống như một cái máy xay thịt , chỉ cần c.ắ.n một cái, nửa miếng thịt sẽ xé toạc.
Trương Tiểu Hổ thấy bé c.ắ.n thì tuyệt vọng nhắm hai mắt , nghĩ rằng chỉ c.ắ.n một cái sẽ đến nỗi c.h.ế.t, mất một cánh tay cũng chẳng .
Cơn đau trong tưởng tượng truyền đến, tò mò mở mắt, ngờ một tia sét sáng như ban ngày đ.á.n.h thẳng về phía bọn họ. Không , mà là tiểu quỷ giấy chân . Đây quả thực là họa vô đơn chí, xui xẻo thì uống nước lạnh cũng gặp chuyện.
Tiểu quỷ c.ắ.n một miếng thì còn thể sống sót, nhưng tia sét lớn như bổ xuống, ước chừng cũng thành tro bụi luôn .
Sau cảm giác tê dại mãnh liệt, Trương Tiểu Hổ kiểm tra , mà c.h.ế.t, đúng là tổ tiên phù hộ.
Lúc mới tỉnh táo , thứ xung quanh đều đổi, trở về nơi bắt đầu.
Hiện tại đang ở một con đường cao tốc, hai bên hàng rào bảo vệ màu xám, hai bên trái là rừng cây rậm rạp, khung cảnh quen thuộc mà thấy đường đến đây, chỉ khác là lớp sương mù trắng khó chịu biến mất.
Trương Tiểu Hổ vỗ mạnh trán. Tất cả chỉ là một giấc mơ ?
Anh giơ điện thoại lên. Dưới ánh nắng mùa hè, màn hình tối, vẫn thể rõ những dòng bình luận đó, khỏi toát mồ hôi lạnh.
[Anh trai, trai. Anh đang gì ? Chúng thấy đó cả phút .]
[Streamer gọi mà cũng để ý tới.]
[Này! Sao sương mù tan . Vừa sương dày đặc quá, chẳng thấy gì cả.]
Trương Tiểu Hổ khó hiểu véo má. Đau, cũng rõ tình huống hiện tại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-gia-noi-tieng-nho-livestream-huyen-hoc/chuong-23-duong-cao-toc-suong-mu-5.html.]
Chuyện quái gì đang xảy ?
Giọng nữ , lầm chính là giọng của streamer.
Thấy vẻ mặt khó hiểu của , Ngu Tịch kiên nhẫn giải thích: “Anh trúng ảo giác.”
Trương Tiểu Hổ kinh ngạc mở to hai mắt: “Khi nào?”
Ngu Tịch nhấp ngụm , bình tĩnh : “Ngay lúc chúng chào .”
Trương Tiểu Hổ vẫn thể tin , Ngu Tịch khó hiểu : “Chẳng cô mở thiên nhãn cho ? Còn bảo một chuỗi chú ngữ dài dằng dặc nữa?”
[Anh trai, đang gì ? Chủ phòng thế ?]
Trương Tiểu Hổ càng thêm bối rối. Anh với xem: “Lúc còn đáng sợ quá, chúng còn cùng thấy giấy mà!”
[Người giấy gì? Anh trai, chứ?]
[Anh vấn đề gì cũng thể hỏi chủ phòng, chủ phòng chuyên giải quyết những gì liên quan đến huyền học.]
[ thấy nên khám khoa thần kinh . Sao năng lảm nhảm thế.]
Trương Tiểu Hổ càng dùng sức véo mặt , đau quá.
Anh xung quanh, những hàng thông xanh mướt và con đường xi măng bằng phẳng. Tất cả cứ như một giấc mơ.
Ngu Tịch trấn an : “Chuyện qua thì để nó qua thôi. Coi như đây là một cơn ác mộng .”
Trương Tiểu Hổ gật đầu nửa hiểu nửa .
[Cảm ơn chủ phòng.]
Trương Tiểu Hổ đang nhấc chân định rời , ngờ đụng một vật gì mềm mại.
Trong nháy mắt, thể lập tức cứng đờ, cũng giẫm thứ gì đó tương tự trong ảo ảnh.
Anh cúi đầu và thấy một khối đen kịt.
Trương Tiểu Hổ xổm xuống và cẩn thận quan sát. Thứ đó đang nhấp nhô lên xuống, xem là vật sống. Nó bao phủ bởi lớp lông trắng dài, chỉ tiếc là phần lớn lông lưng cháy rụi, chỉ còn bốn chân là vẫn còn lông bám , bộ lông cực kỳ mượt mà, một sợi lông tạp nào. Xem cuộc sống đây của nó thoải mái. Phần đuôi của nó chỉ một cái đuôi màu xám đen. Xung quanh còn một đống tro tàn đen kịt.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])