Ngu Tịch kể hết những điều cho Trương Tiểu Hổ . Cô sẽ cố gắng hết sức cứu ngoài, dù giữa bọn họ cũng ngăn cách bởi một cái màn hình, bà con xa bằng láng giềng gần. Vì mà bây giờ chỉ thể dựa chính thôi.
Trương Tiểu Hổ hiểu rõ điểm , còn rối loạn nữa, hít sâu một , ép bình tĩnh .
Anh quyết định thử hỏi thông tin từ đứa bé .
Trương Tiểu Hổ cố gắng nặn một nụ hiền lành, tới gần đứa bé, mật xoa xoa cái đầu nhỏ của bé, nếu tay run rẩy thì cảnh tượng quả thực ấm áp và thiện.
Trương Tiểu Hổ cúi , nhẹ giọng hỏi: “Cháu là đứa bé giấy lúc nãy ?”
Cậu bé Trương Tiểu Hổ , nhận nên lập tức toe toét, vui vẻ đáp: “ chú ạ.”
Trương Tiểu Hổ thì ánh mắt sáng lên. Ồ, hy vọng . Anh tiếp tục hỏi tiếp: “Cháu cháu nhờ chú đưa cháu ngoài là ý gì ?”
Ánh mắt bé tối sầm , lắc đầu, buồn bã : “Không . Mẹ cho cháu. Cháu rời xa , cháu nhớ .”
Cậu bé xong bắt đầu gào , những giọt nước mắt lớn chảy dài gò má đỏ bừng, trông vô cùng đáng thương.
“Trời ơi cháu ơi, tổ tông của ơi, cháu đừng gào lên thế chứ!” Trương Tiểu Hổ luống cuống tay chân an ủi bé, vốn chẳng dỗ trẻ con, bên cạnh lo lắng sốt ruột . Đứa nhỏ gào lớn tiếng như , nếu may thu hút trong làng kéo đến thì ?
Vừa nghĩ , về phía ngôi làng, ngôi làng vốn dĩ còn cách xa cả trăm mét, mà bỗng nhiên ở ngay mắt Trương Tiểu Hổ sợ tới mức loạng choạng ngã nhào xuống đất. Trời ơi, chắc chắn mất mạng ở đây . Nơi quá quỷ dị.
“Nếu như dậy, những mất mạng, mà còn vĩnh viễn siêu sinh, đời đời kiếp kiếp đều mắc kẹt trong gian .” Lời của Ngu Tịch đ.á.n.h thức Trương Tiểu Hổ đang ngây dại.
“Cmn, hôm nay ông đây nhất định rời khỏi đây!” Trương Tiểu Hổ lấy hết can đảm, tự trấn an , hạ quyết tâm chuẩn . Anh đầu định bế đứa trẻ cùng thì phát hiện tảng đá ai. Lạ thật, đứa trẻ ?
Trong lúc đang suy nghĩ, giây tiếp theo, đứa bé xuất hiện, vẫn đang sấp tảng đá lóc om sòm, đến mức thở .
Thấy , Trương Tiểu Hổ bế đứa trẻ lên và chuẩn đưa làng. Mọi chuyện đến nước , thêm một bớt một cũng chẳng khác gì. Có một đứa bé ở bên cạnh sẽ giúp cảm thấy cô đơn, lỡ bà giấy của bé tìm đến đòi con mà thấy thì gánh nổi hậu quả.
Trương Tiểu Hổ ngẩng đầu, chỉ thấy ba chữ lớn “làng Tây Thủy”, lẽ là tên ngôi làng.
Trương Tiểu Hổ hạ quyết tâm, ánh mắt kiên định, nhấc chân rảo bước tiến làng.
Cảnh tượng mắt đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-gia-noi-tieng-nho-livestream-huyen-hoc/chuong-22-duong-cao-toc-suong-mu-4.html.]
Thời tiết trong xanh, ánh nắng rạng rỡ.
Chính giữa là một con đường bùn đất rộng rãi, hai bên là những cánh đồng lúa trồng trong vụ mùa . Mạ non xanh mướt, phát triển . Một ông lão con mương nhỏ, ông lão mặc áo vải thô, qua giống như bác nông dân trong phim truyền hình, chiếc mũ rơm che kín mặt, đang ngủ say.
Ở phía xa là những ngôi nhà mái tranh, hàng rào tre bao quanh nhà tranh. Những cánh cửa gỗ mở toang, bên trong , mỗi đều bận rộn chuyện của , phụ nữ đang vo gạo nấu cơm, đàn ông ruộng, trẻ con tụ cùng một chỗ chơi trốn tìm tạo nên một khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
Trương Tiểu Hổ chỉ thấy sống lưng lạnh toát, trải qua quá nhiều chuyện quỷ dị, hiện tại năng lực chịu đựng của thể là thật phi thường. Anh nuốt một ngụm nước miếng, tiến lên hỏi ông lão: “Cháu chào bác, bác ơi, đây là ạ!”
“Hả? Cậu gì?” Ông lão chỉ chỉ lỗ tai, tỏ vẻ thấy , Trương Tiểu Hổ đành vất vả khoa tay múa chân nửa ngày.
Cuối cùng ông lão cũng hiểu ý Trương Tiểu Hổ: “À, trai, tìm chỗ ở ? Đi theo , nhà phòng.”
Trương Tiểu Hổ định ý đó, định ngăn ông lão , nhưng thôi, hiện tại đúng là đang thiếu chỗ ở.
Trương Tiểu Hổ theo ông lão đến một căn nhà tranh đổ nát tồi tàn. Anh thật ngờ ở nơi đều ở nhà tranh lành lặn còn căn nhà nhỏ rách nát như .
“Bác ơi, đây là nhà của bác ?” Trương Tiểu Hổ chỉ đất trống chỉ mấy cây cột gỗ mặt.
Ông lão gật đầu, cảm thấy hổ chút nào: “ , đây là nhà của . Chàng trai trẻ, đừng ghét bỏ nhà của , ở tạm thì vẫn mà.”
Trương Tiểu Hổ cây cột mặt : “Thế thì ở kiểu gì ạ?”
“Cậu chỉ cần trải rơm khô xuống đất, bên lợp thêm một lớp rơm khô nữa chẳng là ở ?” Ông lão giải thích, bắt tay thật. Chẳng mấy chốc, ông lão mặt đất ngủ , tiếng ngáy như sấm, đinh tai nhức óc.
Khóe miệng Trương Tiểu Hổ giật giật, cách đáng tin chút nào. Anh đầu và thấy bé cuộn tròn ngủ say.
Trương Tiểu Hổ cẩn thận trải một lớp rơm dày cho bé, thậm chí còn cởi quần áo của xuống để đắp cho bé. Lúc lấy cỏ khô, thấy một thứ màu trắng.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])