“Ôn Chúc Ảnh kéo chạy một mạch đến nơi hẻo lánh, hai xổm ở góc tường trốn.”
Cô trái , xác định ai, lúc mới yên tâm, an ủi chị Cam:
“Không cần sợ nữa, ai .”
Quay đầu , đối diện với đôi mắt đẫm lệ của chị Cam đang cô.
Bên trong chứa đựng cảm xúc vô cùng phức tạp, ánh mắt kinh hỉ mà luyến tiếc, tựa như tìm thấy bảo vật quý hiếm thất lạc từ lâu.
Chị Cam nghẹn ngào mở miệng:
“Ly Ly……”
Ôn Chúc Ảnh gãi gãi gáy, chắc chắn bổ sung nửa câu :
“Nguyên thượng thảo?” (Cỏ đồng nội).
Ly ly nguyên thượng thảo.
Cô thật thông minh, lập tức nghĩ ngay đến bài thơ , chị Cam chắc khen cô nhỉ?
Không khí buồn bã , cô phá hỏng sạch bách.
Chị Cam dở dở , dùng đầu ngón tay lau vệt nước mắt nơi khóe mắt, hỏi:
“Cô bé, năm nay cháu bao nhiêu tuổi ?”
Ôn Chúc Ảnh cứ gần gũi với cô, cô hỏi một câu, Ôn Chúc Ảnh thể đáp nhiều câu, chuyện liên quan liên quan, đều tuôn như đậu rang:
“Cháu tên là Ôn Chúc Ảnh, cháu cũng bao nhiêu tuổi, lúc cháu ở nhà bố nuôi, họ bao giờ tổ chức sinh nhật cho cháu, hại cháu tưởng đứa trẻ nào cũng cần tổ chức sinh nhật.
Trên chứng minh thư của cháu cháu 24 tuổi, nhưng cháu cũng chắc thực sự lớn chừng đó , cứ coi như lớn chừng đó .
Chị bao nhiêu tuổi?
Sao che mặt ạ, kỹ thì, mắt chị khá giống cháu, , là mắt cháu giống chị, chúng thật duyên……”
Cô một nhiều như , vốn tưởng chị Cam sẽ nhớ hết, nào ngờ chị Cam đều nhớ hết, từng câu từng câu trả lời cô:
“Chị bốn mươi mấy tuổi , cháu cứ gọi chị là dì Cam (橙姨) .
Che mặt là vì chị tỉnh táo , tìm kẻ báo thù, nhưng khác đều tưởng kẻ đó là , nên chị thể để nhận .
Mắt chúng giống , là…… là…… là……”
Nói nửa ngày, cô cũng là vì .
Ôn Chúc Ảnh nghiêng , cánh tay chạm chị, đôi mắt đen trắng rõ ràng cứ chị như , đầy vẻ cấp thiết:
“Là vì ạ?”
Là vì con là con gái của .
Không nào, mà nhận con của .
Không cần bất kỳ bằng chứng nào, càng cần tốn tâm tư để chứng minh, chỉ cần một cái , cô .
Khi gặp t.a.i n.ạ.n xe, ai cũng nghĩ rằng, con gái và chồng cô, đều ch-ết trong vụ t.a.i n.ạ.n đó.
Chỉ cô cố chấp cho rằng, con gái ch-ết, cô cảm giác, và thỉnh thoảng khi tỉnh táo, cô cầu xin giúp cô tìm con gái.
Vô về tay , biến thành vô “ô long" (nhầm lẫn).
Tất cả đều tâm mệt mỏi, bảo cô từ bỏ, cũng bảo cô chấp nhận sự thật tàn khốc.
Chỉ cô trong lòng luôn tin rằng, con gái , vẫn còn sống thế giới , đợi cô tìm về.
Lần chạy khỏi bệnh viện, cô chỉ tính sổ với một kẻ trong lúc tỉnh táo, mà còn để tự tìm con gái.
Ông trời thật tàn nhẫn, cũng thật nhân từ.
Vừa ngoài, mà để cô tìm thấy con gái!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-gia-lay-loi-duoc-cung-chieu-sau-khi-bung-xoa-lien-bao-hong/chuong-154.html.]
Ôn Chúc Ảnh, chính là con gái của Mạnh Thanh Cam cô.
Mạnh Thanh Cam quá vui mừng, vui mừng đến mức run rẩy, trìu mến gương mặt của Ôn Chúc Ảnh, ngón tay nhẹ nhàng chạm khuôn mặt mềm mại của cô, , nhưng nhịn , giọng định:
“Cháu thấy nhà họ Mạnh thế nào?”
“Không cả!
Ghét ch-ết !”
Biểu cảm mềm mại của Ôn Chúc Ảnh trong nháy mắt trở nên lạnh lùng, xa cách lạnh nhạt :
“Cái gọi là thế gia đại tộc, cũng chỉ đến thế mà thôi, thật là đáng ghét!”
Rõ ràng là bọn họ tự gây chuyện nhầm lẫn, kết quả như cô ý đồ xa , còn cố tình tới cảnh cáo cô!
Cô thực sự ghét nhà họ Mạnh!
Và cô bây giờ còn liên lụy, cứ hễ ai họ Mạnh, cô đều mắt!
Nụ của Mạnh Thanh Cam chợt tắt ngóm, niềm vui tìm , mờ một chút, trong lòng cô trào dâng sự chua xót cô đơn, nhịn đau , dám nhắc đến chuyện nhà họ Mạnh nữa.
Nếu để Ôn Chúc Ảnh cô là nhà họ Mạnh, sợ là đến cũng cô lấy một cái.
“Được , nhà họ Mạnh cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Mạnh Thanh Cam phụ họa theo một câu, như vô tình hỏi:
“Nghe cháu về bố nuôi gì đó, bố ruột của cháu thì , tìm ?”
Mí mắt Ôn Chúc Ảnh rung rung, hàng lông mi dài và rậm rạp thất vọng rủ xuống, giống như sự buông bỏ vô đau khổ, vô vị, :
“Không tìm thấy, tìm nữa.
Dù tìm thấy, chừng cũng giống bố nuôi ghét bỏ cháu.
Dù ghét bỏ cháu cũng , cháu thấy nữa, bố cháu, ngay mặt cháu, đem tất cả tình yêu, cho một khác, cảm giác đó, quá đau đớn.
Cháu thà bố , còn hơn là nếm trải cảm giác đau đớn đó nữa.”
Con gái của cô, ở bên ngoài rốt cuộc chịu những nỗi khổ gì, mới thể những lời như ?
Mạnh Thanh Cam đau lòng đến mức thể kiềm chế, thấy Ôn Chúc Ảnh lộ nụ vô vị, nước mắt cô thể kiểm soát mà rơi xuống.
Ôn Chúc Ảnh thấy chị , thì hoảng loạn , dùng tay lau nước mắt cho chị.
Nước mắt lau mãi càng nhiều, tay cô đều nước mắt nóng hổi ướt đẫm, nhiệt độ nóng bỏng đó, trực tiếp bỏng trong tim cô.
Cô cũng , trong lúc cấp bách, tay chân luống cuống ôm c.h.ặ.t Mạnh Thanh Cam lòng.
“Chị…… chị………
đừng nữa, cháu trộm cơm hộp cho chị ăn, cơm hộp của đoàn phim ngon lắm, cháu trộm cho chị ăn ?”
Nếu cô đem tất cả tiền đưa cho dì Phó , cô chắc chắn sẽ dùng tiền mời Mạnh Thanh Cam ăn đại tiệc.
Không còn cách nào, tiền thì dùng cách của tiền, tiền chỉ thể dùng cách của tiền.
Những lời lầm bầm đều Mạnh Thanh Cam thấy, nhịn mà phá lệ nín mỉm .
Cô rời khỏi vòng tay của Ôn Chúc Ảnh, tay nắm lấy tay đối phương, dỗ dành :
“Chị tiền, nhiều nhiều tiền, chị mời cháu ăn đại tiệc, cũng giống thôi!”
Giọng điệu , giống hệt kẻ dỗ dành trẻ con.
Ôn Chúc Ảnh thấy , chị như thế liền hớn hở, đôi mắt sáng lấp lánh, vội vàng gật đầu:
“Được ạ ạ!
Cháu dẫn dì Phó cùng ăn, ạ?”