Thiên Kim Giả Hài Hước Như Vậy Sao Có Thể Là Phản Diện? - Chương 73: Đó là âm thanh của hình tượng bị sụp đổ
Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:22:46
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Kể từ khi uống thuốc G, mỗi đêm cháu đều trở nên như thế ." Hàn Tuyết Nhu tủi oán trách.
Vì ghế sofa đủ chỗ, cô bé chỉ thể xổm đất, ngón tay cứ chọc chọc xuống sàn, mỗi chọc là thủng một lỗ.
Cố Quyên Nhĩ cau mày, rõ ràng đây là tác dụng phụ của thuốc thử G. Khi cơ thể biến đổi thì sức mạnh cũng tăng vọt.
Đáng tiếc là, cô bé chỉ còn sống nửa năm nữa. Nếu , dựa thứ năng lực , thể nhiều việc.
"Ngày mai cô giải quyết việc rắc rối cho , con cùng ?" Cố Quyên Nhĩ sợ Hàn Tuyết Nhu ở nhà một sẽ buồn chán.
Nghe A Ngọc kể, trong thời gian cô vắng, Hàn Tuyết Nhu bao giờ khỏi nhà. Người mà cô đơn quá lâu, dễ thành tự kỷ.
Hàn Tuyết Nhu đang định từ chối thì Cố Quyên Nhĩ : "Là chuyện ma quỷ đấy."
Mắt cô bé lập tức sáng lên. So với con , Hàn Tuyết Nhu thích ở với ma quỷ hơn: "Được ạ!"
Nghe Hàn Tuyết Nhu ngoài, A Ngọc và Cao Nhạc còn vui hơn cả cô bé. Ngay trong đêm, hai chuẩn những chiếc áo phông, quần đùi, kính râm và mũ giống hệt của Cố Quyên Nhĩ cho Hàn Tuyết Nhu.
Sáng hôm , khi Sở Thiên Khuyết đến đón cả hai, c.h.ế.t trân.
Biểu cảm của Lý Chính còn khoa trương hơn, hai xổm ven đường ăn mặc giống hệt , thốt lên kinh ngạc: "Cái... cái , mới mấy ngày gặp thôi mà Cố đại sư con gái lớn thế ? Còn mặc cả đồ đôi nữa chứ?"
Sở Thiên Khuyết liếc xéo Lý Chính, ánh mắt lạnh như băng: "Cô mới hai mươi tuổi, lấy con gái?"
Lý Chính rụt cổ , hổ , sang chào hỏi: "Chào Cố đại sư, ... chào tiểu fan hâm mộ của Cố đại sư."
Cố Quyên Nhĩ và Hàn Tuyết Nhu mỗi đang bưng một bát tào phớ, húp tranh cãi kịch liệt về việc tào phớ ăn ngọt ăn mặn.
Đến khi lên xe, cuộc tranh luận vẫn kết quả. Lý Chính chen , nhưng . Vài há miệng, mãi mới tìm cơ hội hỏi một câu: "Cố đại sư đổi phong cách ? Trời nóng thế còn đội mũ nữa..."
là chạm nỗi đau mà!
Cố Quyên Nhĩ trừng mắt : "Cứ lái xe của , đừng nhiều chuyện!"
Mái tóc rụng một vòng quanh đỉnh đầu đến giờ vẫn mọc . Mà đến tận bây giờ, cô vẫn tìm nguyên nhân rụng tóc.
Cố Quyên Nhĩ để ý, nhưng Hàn Tuyết Nhu bên cạnh thì chột , nép sang bên cạnh, ánh mắt lảng tránh.
Chuyện đó liên quan đến cô bé ! Tuyết Cơ Bắp gặm tóc, liên quan đến Hàn Tuyết Nhu !
"Thôi chuyện chính . Nói xem, rốt cuộc là chuyện gì." Cố Quyên Nhĩ thời gian để chuyện phiếm với họ, chuyện chính quan trọng hơn.
Vẻ mặt Lý Chính ngay lập tức trở nên nghiêm túc, còn lộ chút lo lắng: "Người xảy chuyện là em họ , Mộc Gia Nhi."
Cố Quyên Nhĩ qua cái tên : "Thành viên của nhóm nhạc nữ CR mới mắt năm nay ?"
Cô ấn tượng với cái tên . A Ngọc thích xem chương trình tuyển chọn thành viên nhóm nhạc nữ, ngày nào cũng bỏ phiếu cho cô gái thích. Thế mà loại ngay vòng hai, khiến tức tối chửi "vấn đề trong khâu sắp xếp".
" ." Lý Chính gật đầu, bất lực : "Bố của Gia Nhi đều là nghệ sĩ, luôn con gái học vẽ, nhưng Gia Nhi thích ca hát, nhảy múa. Cách đây một thời gian, mua về một bức tranh, để trong phòng Gia Nhi. Không lâu đó, con bé đổi."
"Ồ? Thay đổi như thế nào?" Cố Quyên Nhĩ lập tức hứng thú.
"Giống như biến thành một khác !" Lý Chính mô tả: "Gia Nhi vốn tính tình hoạt bát, tự tin, mà tiếp xúc với bức tranh xong, con bé trở nên đa nghi, buồn bã và kích động. Điều lạ nhất là khả năng hội họa của con bé tăng vọt, ngay cả phong cách vẽ cũng đổi hẳn!"
Hàn Tuyết Nhu cũng say mê, giọng non nớt hỏi: "Có khi nào là đa nhân cách ?"
"Con nít mà mấy thứ hả?" Cố Quyên Nhĩ nghi ngờ.
Hàn Tuyết Nhu đầy tự hào: "Cháu xem TV học ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-gia-hai-huoc-nhu-vay-sao-co-the-la-phan-dien/chuong-73-do-la-am-thanh-cua-hinh-tuong-bi-sup-do.html.]
"Ban đầu cũng nghĩ ." Lý Chính gật gù, nhưng sắc mặt càng thêm nghiêm trọng: " cho đến khi vô tình thấy bức tranh trong phòng Gia Nhi, một chuyện khiến khó hiểu."
"Là tranh gì?" Cố Quyên Nhĩ hỏi dồn.
Lý Chính lấy điện thoại , đưa cho Cố Quyên Nhĩ xem.
Đây là một bức tranh sơn dầu phong cách Trung Cổ, tông màu chủ đạo là vàng và đen. Trên đó vẽ một phụ nữ phương Đông mặc lễ phục quý tộc châu Âu. Nét vẽ tinh tế, nhưng bối cảnh âm u. Dưới một vườn hoa hướng dương héo úa chôn vùi hài cốt.
Trên nền tranh u ám, phụ nữ phương Đông nở nụ , nhưng ánh mắt buồn bã. Chi tiết , cùng với hình ảnh hoa hướng dương rực rỡ bên cạnh những cây héo tàn và xương cốt, tạo nên một bức tranh đầy sự tương phản.
Cực kỳ gây chấn động thị giác.
Chỉ qua ảnh chụp, Cố Quyên Nhĩ thấy vấn đề gì. Cô ngẩng đầu hỏi Lý Chính: "Anh thấy bức tranh vấn đề gì?"
Lý Chính đưa tay, lướt sang bức ảnh tiếp theo: "Đây là ảnh em họ ."
Cô gái rạng rỡ trong bức ảnh, giống hệt phụ nữ trong bức tranh sơn dầu!
Cố Quyên Nhĩ khẽ nhướn mày, điều đáng suy ngẫm.
Lý Chính tiếp tục: "Cậu , bức tranh đó là đồ cổ, lịch sử hàng trăm năm. thật sự hiểu, đây là sự trùng hợp, là hiện tượng ma quái."
"Anh còn một chuyện nữa khó hiểu, là chuyện gì?" Cố Quyên Nhĩ tiếp tục hỏi.
Ánh mắt Lý Chính lộ vẻ hoảng sợ, dường như chút sợ hãi: " cũng rõ là thật chỉ là ác mộng như Gia Nhi . Hai hôm tìm con bé, tận mắt thấy gương mặt em họ ... thò trong bức tranh! Đến khi hồn thì phát hiện đang ngủ gật ở vườn nhà cô , lưng dựa ghế."
Gia Nhi , từ lúc tới ngủ ở đó. nhớ rõ ràng, còn chuyện với và dì nữa cơ.
Lý Chính nghĩ mãi, cũng thể nhớ đến chiếc ghế đó bằng cách nào.
"Thú vị đấy." Cố Quyên Nhĩ cong môi, háo hức : "Bây giờ thể đến nhà em họ xem ? tận mắt thấy bức tranh đó, cả em họ nữa."
"Được." Lý Chính gật đầu, sang dặn tài xế đầu xe đến nhà em họ .
Trong suốt quá trình, Sở Thiên Khuyết vẫn luôn im lặng lắng . Anh chuyện với Cố Quyên Nhĩ, nhưng cô sang chuyện gì đó với Hàn Tuyết Nhu.
Cô bé ngạc nhiên tròn mắt, hai ríu rít như hai con sóc nhỏ, rúc chuyện thì thầm.
Sở Thiên Khuyết cảm thấy bỏ rơi, trong lòng chút vui.
Hình như từ lúc gặp mặt, Cố Quyên Nhĩ hề chào một tiếng.
Cô chuyện với , Sở Thiên Khuyết đành chủ động hơn một chút. nhất thời gì.
Nhìn chằm chằm Cố Quyên Nhĩ một lúc lâu, mới tìm một điểm để bắt chuyện: "Mũ của cô sợi chỉ thừa, để giúp cô giật ."
Lời còn dứt, Sở Thiên Khuyết đưa tay qua.
Cố Quyên Nhĩ kinh hãi, vội vàng rụt : "Không cần, cần!"
cô né quá chậm, Sở Thiên Khuyết túm sợi chỉ thừa dài. Cố Quyên Nhĩ chỉ cảm thấy đỉnh đầu mát lạnh, chiếc mũ giật cả .
Vùng đầu trọc lốc hình tròn , phòng , lộ trong tầm mắt của Sở Thiên Khuyết và Lý Chính.
Không khí lúc , đông cứng .
Cố Quyên Nhĩ dường như thấy một tiếng "rắc".
Đó là âm thanh của hình tượng sụp đổ.