Thiên Kim Đã Trở Về - Chương 447

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:05:27
Lượt xem: 24

Cho dù đội họ có đội sổ, phải đến trước mặt các vị lãnh đạo để “lĩnh tội”, có Lục Chính Tây đứng trước mặt, các vị lãnh đạo làm sao còn chú ý đến họ nữa?

Tóm lại, dù nói thế nào thì Lục Chính Tây vẫn là lựa chọn tốt nhất, là “cây đa, cây đề” tốt nhất!

Anh ta nhất định phải bám chặt lấy!

Phản ứng chậm hơn Trịnh Văn Hoa một nhịp, Tiêu Phong cũng kéo Trần Tuệ Viên và Hoàng Minh Hàn cùng xuất thân từ khoa Máy tính của Đại học Hoa đến: “Đội trưởng Lục, chúng tôi theo anh!”

Đến khi những người khác kịp phản ứng, muốn đến ôm “đùi” Lục Chính Tây thì bên cạnh anh đã chật kín người.

“Chúng tôi đủ người rồi, đủ người rồi, mọi người tìm người khác mà lập nhóm đi!”

Lục Chính Tây còn chưa kịp lên tiếng, Tiêu Phong đã xăng xái lên tiếng, sợ có người chen anh ra khỏi “bờ đùi” Lục Chính Tây.

Tiêu Phong chen qua đám đông, chạy đến bên cạnh Giang Thiên Ca, cười hì hì nói: “Huấn luyện viên, nhóm chúng tôi đã đủ người rồi, cô ghi danh nhanh đi!”

“Nhóm chúng tôi, đồng chí Lục Chính Tây làm nhóm trưởng, các thành viên bao gồm Trịnh Văn Hoa, Liêu Siêu, Trần Tuệ Viên, Hoàng Minh Hàn và tôi!”

Giang Thiên Ca liếc nhìn Tiêu Phong, nói: “Không được, cậu, Trần Tuệ Viên, Trịnh Văn Hoa, ba người tìm người khác mà lập nhóm.”

Mấy người này đều là những người mà cô để mắt đến, muốn đào tạo thành nòng cốt cho đội của mình, nếu họ đều tập trung lại một chỗ thì chẳng phải là công sức của cô đổ sông đổ bể sao.

Tiêu Phong trợn tròn mắt, vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Tại sao?”

Lúc trước khi quân huấn, cậu ấy cũng rất sùng bái Lục Chính Tây, sau đó quen thuộc với Lục Tự Văn, nghe Lục Tự Văn nói không ít chuyện về Lục Chính Tây, cậu ấy càng thêm kính nể Lục Chính Tây.

Với điểm này, cậu ấy nhất định phải tranh giành cơ hội vào đội Lục Chính Tây.

Hơn nữa vừa rồi nghe Giang Thiên Ca giảng bài, trong đó có cậu ấy và Trần Tuệ Viên, trước đó đều đã học qua kiến thức máy tính. Nhưng bởi vì nội dung Giang Thiên Ca giảng quá mức vượt quá chương trình nên có không ít chỗ mơ hồ.

Cậu ấy và những người khác gần như đều lên tiếng nhắc ý kiến, để cho Giang Thiên Ca giảng chậm lại. Nhưng chỉ có Lục Chính Tây, toàn bộ quá trình đều im lặng nghe giảng bài, ghi chép.

Lục Chính Tây, đây rõ ràng chính là đại học bá mà Giang Thiên Ca nói lúc trước!

Chỉ cần có Lục Chính Tây, nhóm của cậu ấy, chính là Vương Bạo!

Có Lục Chính Tây dẫn dắt, cậu ấy đâu còn lo lắng phải đi nói với các vị lãnh đạo chuyện mình thi được hạng bét nữa chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-da-tro-ve/chuong-447.html.]

Tiêu Phong càng nghĩ trong lòng lại càng bất bình. Cậu ta không thể tin trừng mắt nhìn Giang Thiên Ca, suýt chút nữa đã hoài nghi. Giang Thiên Ca có phải bởi vì chuyện vừa rồi cậu ta hại cô ngã, nên trả thù cậu ta hay không.

Nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Tiêu Phong, Giang Thiên Ca mỉm cười, nói: “Vì tôi thấy cậu rất xuất sắc, vô cùng xuất sắc! Đồng chí Tiêu Phong, tôi cảm thấy cậu và đồng chí Lục Chính Tây đều xuất sắc, hơn người!”

Tiêu Phong: “...”

Giang Thiên Ca cười: “Cậu xuất sắc như vậy, tại sao lại chịu đứng dưới Lục Chính Tây, làm một tổ viên bình thường chứ?”

Dỗ dành Tiêu Phong một trận, khiến cậu ta mơ hồ. Giang Thiên Ca dựa theo tình huống mình nắm được, nhanh chóng phân công mười người đội trưởng, phòng ngừa bọn họ lại xuất hiện tình huống tập hợp theo nhóm.

“Những người khác, dựa theo tình huống của mình, thì lựa chọn theo đội trưởng nào nhé.”

Theo lý thuyết, những người được chỉ định làm đội trưởng, đều là tương đối xuất sắc, được Giang Thiên Ca công nhận.

Nhưng nghĩ đến trách nhiệm mà đội trưởng phải gánh vác, mọi người đều không muốn nhận lấy sự công nhận này.

Người bị gọi đến tên, vẻ mặt phức tạp, những người chưa được gọi đến tên, thì đều vui mừng, sau đó lại nhao nhao muốn chạy đến bên cạnh Lục Chính Tây.

Bọn họ cũng giống như Trịnh Văn Hoa vừa rồi, cảm thấy Lục Chính Tây là cái đùi to nhất, phải ôm chặt lấy.

Lục Chính Tây đã đoán được dụng ý của Giang Thiên Ca, anh dựa theo tình hình quan sát được vừa rồi, chọn ra năm người trong số những người vây quanh mình.

Vân Mộng Hạ Vũ

Năm người này có người lúc nãy biểu hiện tương đối tốt. Có người biểu hiện trung bình, cũng có người phản ứng tương đối chậm chạp.

Dù sao anh cũng không muốn đứng bét.

Anh cũng không cảm thấy Giang Thiên Ca bởi vì là anh mà nương tay.

Thậm chí, anh cảm thấy, nếu ngày nào đó đội anh đứng bét, muốn anh dẫn mọi người đến văn phòng lãnh đạo báo cáo tình hình, Giang Thiên Ca sẽ đích thân đi theo sau xem kịch.

Giang Thiên Ca dường như phát hiện ra Lục Chính Tây đang bĩu môi, ánh mắt lườm anh một cái.

...

Phân chia xong xuôi, ánh mắt Giang Thiên Ca nhìn quanh phòng huấn luyện trống trơn một vòng, trong lòng lại nảy ra một ý tưởng.

Tìm một tờ giấy viết xoạt xoạt một hồi, rồi đi tìm trợ lý của Trương Kiếm Ba là Vu Minh Kiến, nhờ anh ta giúp đi mua những thứ cô cần.

Nhìn thấy nội dung trên giấy, Vu Minh Kiến sững sốt một hồi lâu, không chắc chắn hỏi: “Thật sự muốn làm theo những thứ ghi trên này sao?”

Loading...