Thiên Chi Kiêu Tử Nhà Hào Môn Thích Tôi - Chương 12: Hỗn Chiến Tại Quán Bar

Cập nhật lúc: 2026-01-25 18:44:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chia sẻ vị trí cho tớ .” Cô gái quấn khăn quàng cổ dày cộm xuống xe taxi gọi điện thoại, một tay áp điện thoại tai, tay thọc sâu túi xách.

 

Cô bước nhanh qua đám đông, theo chỉ dẫn của bản đồ đến một quán bar nhỏ.

 

“Giữ máy nhé, đừng cúp, nhất là nên tỉnh táo một chút cho tớ.”

 

Cẩn Sinh Hoa ba cuộc điện thoại đ.á.n.h thức từ sáng sớm. Tối qua uống t.h.u.ố.c xong cô ngủ say, nếu điện thoại đặt ngay cạnh tai thì chắc cô tỉnh nổi.

 

Điện thoại truyền đến tiếng ồn ào hòa cùng tiếng nhạc xập xình. Cô nhíu mày, sải bước lên. Trên lan can hành lang tầng hai, đủ loại đang đó uống rượu và hút t.h.u.ố.c.

 

Phòng 4006 tiếng nhạc đập thình thịch. Giữa chiếc sofa da đen là một đàn ông tóc dài mặc áo len cao cổ đen, đôi môi mỏng đang mơn trớn đôi môi hồng mềm mại.

 

Sở Gia Lê thần trí tỉnh táo, mắt như pháo hoa nổ tung. Cô cảm thấy đàn ông tuấn tú và yêu mị mặt đang liều mạng hút tinh khí của . Tiếng môi lưỡi chạm chùn chụt vang lên đầy ám . Những xung quanh điên cuồng hò hét, tiếng nhạc lên đến cao trào.

 

Cô cảm thấy khó thở, bắt đầu đẩy cơ thể nặng nề .

 

“Rầm rầm rầm ——”

 

Vị khách mời mà đến sắc mặt lạnh lùng vô cùng. Ánh đèn neon xanh lam vặn chiếu lên cửa, khiến khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành phủ một lớp sương lạnh.

 

Cẩn Sinh Hoa hai đang hôn mà tức đến váng đầu. Cô bước tới hai ba bước, nắm lấy cánh tay mảnh khảnh, một tay kéo phắt cô bạn đang say khướt dậy.

 

Khi tách , giữa hai vẫn còn vương sợi chỉ bạc.

 

Mùi rượu nồng nặc lập tức ập mặt. Cơ thể mềm nhũn như bùn nhão của Sở Gia Lê suýt chút nữa thì ngã xuống, Cẩn Sinh Hoa nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô.

 

Người đàn ông tóc dài sofa lau môi, nhướng mày .

 

Cẩn Sinh Hoa rút khăn giấy lau lung tung cho bạn, mặt vô biểu tình: “Đừng để nước miếng của khác dính lên tớ, bẩn lắm.”

 

“Mặc áo .” Cô lấy chiếc áo lông vũ khoác lên cô bạn đang say bí tỉ.

 

Sở Gia Lê ngoan ngoãn lời, bảo đưa tay là đưa tay. Lưỡi cô líu rõ chữ: “Đưa tớ... về... cái... cái hồ ly tinh... c.ắ.n tớ... ợ...”

 

“...” Cẩn Sinh Hoa cạn lời.

 

Người đàn ông tóc dài vắt chéo đôi chân dài, chậm rãi dậy. Đuôi mắt xếch lên đầy phong tình, đúng thật là chẳng khác gì một con hồ ly tinh.

 

Nụ hôn gián đoạn nhưng hề nổi giận.

 

“Cô là bạn của Gia Lê ?” Anh hỏi.

 

đến đón , ngay đây.” Cẩn Sinh Hoa ghét thái độ tùy tiện của .

 

“Đến đây đều là khách, trò chơi mới chơi vài ván, ngại thì chơi thêm hai ván cho mặt chứ?” Ánh đèn neon ngũ sắc biến ảo khuôn mặt tà khí chút che giấu của .

 

Xung quanh là những khuôn mặt xa lạ. Cẩn Sinh Hoa , lạnh một tiếng: “Cậu say , cũng say theo ?”

 

cũng uống ít rượu, hôn cô chẳng qua là yêu cầu của trò chơi thôi. Anh em khó khăn lắm mới tụ tập một bữa, nếu chơi nổi thì mất vui lắm.” Thẩm Nhật nhún vai : “Vị tiểu thư , cô hiểu lầm , hề cưỡng ép Gia Lê, đều là bạn học cả. Nếu cô , sẽ hôn .”

 

Hai một cao một thấp đối diện . Ánh mắt Cẩn Sinh Hoa sắc lạnh như T.ử Thần. Bàn tay đang ôm lấy cánh tay bạn vô thức siết c.h.ặ.t. Một giọng mơ hồ bỗng lọt tai cô.

 

“Anh là Thẩm Nhật mà... Anh về ...”

 

Cẩn Sinh Hoa nhịn nổi nữa, cô hung hăng véo cánh tay bạn một cái. Sở Gia Lê đau đến mức kêu oai oái, lầm bầm xin tha.

 

“Anh đúng là một gã ngụy quân t.ử. Rõ ràng là chiếm tiện nghi mà còn giả vờ như gì hết.” Cẩn Sinh Hoa nhẹ nhàng : “Nếu , hy vọng lát nữa sẽ đàn ông nào đó hôn , mong đừng từ chối để mất hứng của .”

 

Thẩm Nhật bất cần: “Chỉ là một nụ hôn ngoài da thôi, ai mà thèm để ý?”

 

“Nếu bây giờ cô , cũng sẵn lòng thôi, dù cô cũng thế mà.” Thẩm Nhật hôn lên hai ngón tay thổi một cái về phía cô.

 

Cẩn Sinh Hoa ghê tởm mặt : “Đồ rẻ tiền.”

 

Đám nam thanh nữ tú xung quanh trố mắt phụ nữ xinh lạ mặt vội vã đến .

 

“Người đó chuyện khó thế nhỉ?” “Chẳng chỉ là hôn một cái thôi , như ngủ bằng.” “Cô trông quen mắt nhỉ...” “Có giống cô gái đang hot mạng ?” “Chính là cô đấy! Trên tài khoản của Sở Gia Lê đăng !”

 

...

 

Trong nhà vệ sinh, tiếng nôn mửa dứt thu hút sự chú ý của vài qua đường.

 

Sở Gia Lê nôn đến trời đất cuồng. Cẩn Sinh Hoa vỗ lưng cho bạn, đầu ho khụ khụ.

 

“Oẹ ——”

 

Tiếng nước bồn cầu xả trôi bãi nôn. Cẩn Sinh Hoa xốc vai bạn hỏi: “Đỡ hơn ?”

 

“Ừ...” Tửu lượng của Sở Gia Lê , khi nôn thì đầu óc cũng tỉnh táo hơn một chút.

 

“Cậu uống bao nhiêu thế hả?” Cẩn Sinh Hoa đỡ lấy bạn.

 

“Không nhiều , chỉ một chai thôi.” Sở Gia Lê mặt đỏ bừng vì say, giơ ngón trỏ hiệu: “Bảy phần tỉnh táo, ba phần men say.”

 

Vẫn còn nhớ gọi điện bảo đến đón, đầu óc đúng là chút tỉnh táo, nhưng nhiều.

 

“Kỹ năng diễn xuất khá đấy.” Không là mỉa mai khen ngợi, Cẩn Sinh Hoa câu khiến Sở Gia Lê cứng đờ .

 

“Lúc đó... tớ thật sự say mà.” Sở Gia Lê ôm chầm lấy bạn , vùi mặt thật sâu: “Tớ... tớ cũng thấy hết ...”

 

Cẩn Sinh Hoa ngẩn một lát, cô lập tức đoán câu đầu đuôi là ám chỉ những lời Thẩm Nhật .

 

“Tớ tình nguyện nhận nụ hôn đó vì tớ thích . rõ ràng tớ toại nguyện , tại tớ vẫn thấy đau lòng thế ?” Sở Gia Lê thành tiếng. Chất cồn tê liệt lý trí, cô nức nở màng hình tượng.

 

“Sở Gia Lê...” Cẩn Sinh Hoa ôm bạn: “Bởi vì thích , nên mới thấy đau. Khi nỗi đau vượt quá niềm hạnh phúc, thì đừng thích nữa.”

 

“Vậy thấy đau ?” Giọng yếu ớt vùi n.g.ự.c cô.

 

Thích một xa vời thể chạm tới, khiến thấy thống khổ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-chi-kieu-tu-nha-hao-mon-thich-toi/chuong-12-hon-chien-tai-quan-bar.html.]

 

“Có.”

 

Hồi lâu Cẩn Sinh Hoa mới thốt một chữ.

 

việc thích Phó Quan Lan tự bản là một niềm hạnh phúc, vì thế cô mới thể một một quãng đường thật xa, thật xa.

 

Nước mắt của Sở Gia Lê nhanh ch.óng ngừng rơi. Cẩn Sinh Hoa cảm nhận nhịp thở của bạn dần bình , cô thở phào nhẹ nhõm.

 

liên lạc với tài xế dìu bạn . Bước chân nặng nề, khó khăn lắm mới đến thang máy. Lúc nhấn tầng, điện thoại "cạch" một cái rơi xuống đất.

 

Nhặt lên xem, màn hình vỡ nát. Cẩn Sinh Hoa nhấn nút nguồn nhiều nhưng điện thoại vẫn đen thui, thèm nể mặt cô chút nào.

 

là họa vô đơn chí.” Cô bực bội ném điện thoại túi, định tìm điện thoại của Sở Gia Lê.

 

Kết quả là tìm mãi thấy.

 

“...”

 

Thang máy dừng .

 

Cẩn Sinh Hoa đành bỏ cuộc, dìu bạn ngoài.

 

Vài gã đàn ông nhuộm tóc quan sát một lúc, tay kẹp điếu t.h.u.ố.c, tiến gần hỏi: “Cần giúp gì ?”

 

Cẩn Sinh Hoa âm thầm quan sát họ. Mùi rượu hỗn tạp ngừng bao vây lấy cô, phân biệt là của ai.

 

“Không cần.” Cô , “Làm phiền các tránh đường cho.”

 

Mấy gã đàn ông chắn mặt cô, ánh mắt thèm thuồng cứ dán c.h.ặ.t mặt cô.

 

“Thật hiểu nổi tại đến cái quán bar loại để tiêu khiển. Cô nơi xem, đúng là môi trường thật 'cảm động' mà.” Trên tầng hai, trai tóc đỏ chán ghét giơ tay chỉ xuống cảnh hỗn loạn bên .

 

“Chu Tùng Thư, thấy thế nào?” Người đàn ông ngậm điếu t.h.u.ố.c mảnh khảnh phun một ngụm khói.

 

“Cái gì cơ?” Chu Tùng Thư hoảng hốt : “Cậu hỏi câu á?”

 

Cái gã chắc chắn là vấn đề , nhất là cái đầu.

 

Phó Quan Lan một cái đầy thâm trầm.

 

Chu Tùng Thư lập tức nhận điều gì đó, thể tin nổi : “Chẳng lẽ ... chẳng lẽ trong lòng ?”

 

Lại còn là kiểu mà vị thiên chi kiêu t.ử tán tỉnh nổi nữa chứ.

 

Phó Quan Lan đáp, tiếp tục hút t.h.u.ố.c.

 

Ôi trời ơi, cái bộ dạng suy sụp . Chu Tùng Thư chút hả hê, đáp nghĩa là phủ nhận.

 

“Sao thế hả?” Cậu bày vẻ mặt quan tâm: “Không nịnh , nhưng Phó thiếu của chúng chính là trai bảnh nhất Bắc Kinh . Có tiền, vóc dáng, nhan sắc, cô gái nào thấy mà chẳng đổ rầm rầm!”

 

Phó Quan Lan "hừ" một tiếng tự giễu: “ thích , cô yêu .”

 

“Hả...?” Chu Tùng Thư phản ứng kịp.

 

“Là một gã đàn ông vô dụng, một thằng nhóc con trắng tay, thứ đều bằng .”

 

“Anh bạn, ...”

 

“Họ kết hôn, sẽ chia tay thôi.”

 

“Đợi , bạn...”

 

đang theo đuổi cô . Cô sống khổ quá, cho cô thật nhiều tiền, nhưng cô sẽ nhận.”

 

“???”

 

chỉ thể mời cô gia sư, trả cho cô chút tiền lương ít ỏi.”

 

“...”

 

Sắc mặt Chu Tùng Thư đổi liên tục, từ kinh ngạc tột độ đến suy nghĩ điên cuồng, cuối cùng là c.h.ế.t lặng chấp nhận sự thật đáng sợ .

 

Cậu run rẩy hỏi: “Vị gia sư đó... lẽ là cô nhân viên phục vụ họ Cẩn chứ?”

 

Không thấy gì, điếu t.h.u.ố.c kẹp giữa hai ngón tay Phó Quan Lan run lên. Anh lập tức giật lấy ly rượu trong tay Chu Tùng Thư, đổ lên n.g.ự.c . Cả từ trong ngoài như ngâm trong mùi rượu, che bớt một nửa mùi t.h.u.ố.c lá.

 

“Này! Cậu thế?!”

 

Chu Tùng Thư đuổi theo, hét lớn phía .

 

Xoảng một cái, chai rượu vỡ tan tành, rượu b.ắ.n tung tóe, mảnh vỡ văng đầy đất!

 

“Đừng đẩy chứ, lẽ định uống với em vài ly ?” Gã tóc vàng đầu đinh tiến gần, định đưa tay túm lấy cô gái mặt.

 

Cẩn Sinh Hoa dìu bạn, nhíu mày lùi . Cách đó xa một chỗ trống, sức nặng hạn chế hành động của cô, cô đặt Sở Gia Lê xuống .

 

đám đàn ông đang vây quanh đợi , những bàn tay xa bắt đầu vươn về phía cô.

 

“Đừng khách sáo, để em giúp cô một tay.” “Mấy chai rượu vỡ cần cô đền .” “Cô chỉ cần uống với em vài ly là .”

 

Những gã đàn ông hì hì, mở miệng là mùi hôi thối của rượu xộc thẳng mặt.

 

“Á ——!!!”

 

Tiếng kêu đau đớn vang vọng khắp quán bar, át cả tiếng nhạc xập xình. Mọi ánh mắt bỗng chốc đổ dồn tâm điểm của vụ hỗn loạn.

 

Chiếc ghế cao đá bay, gã tóc vàng đầu đinh ngã nhào, lưng đập mạnh quầy bar. Những ly rượu bày đó lung lay đổ xuống. Một trận tiếng vỡ loảng xoảng vang lên, rượu chảy lê láng, mảnh vỡ văng khắp nơi. Ngực gã tóc vàng đầu đinh là một mảnh hỗn độn!

 

 

Loading...