Thế Tử Nhà Ta Có Chút Ồn Ào - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:51:57
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phu nhân mờ mịt chớp mắt: “Con hiệu nhanh quá, nương xem hiểu…”

“Thế là con đồng ý ?”

“!!!”

Đầu Chu Tế Xuyên lắc thành cái trống bỏi, mặt tràn ngập vẻ kháng cự từ chối.

Ta từ thuở lọt lòng vứt bỏ trong miếu hoang, là Chu Tế Xuyên mang về.

Hắn lớn hơn bốn tuổi, Hầu phủ cũng chỉ mỗi một mụn con là , cho nên vẫn luôn tâm niệm mong mỏi một đứa em gái.

Thế nhưng Hầu gia xót thương phu nhân sinh nở hung hiểm, gì cũng chịu để bà chịu đựng nỗi khổ m.a.n.g t.h.a.i sinh nở thêm nào nữa.

Tiểu Chu Tế Xuyên nhặt về xong, kích động đến mức đem bộ món bánh ngọt thích nhất một mạch nhét hết cho , suýt chút nữa là nghẹn c.h.ế.t .

Hắn còn hung dữ đe dọa cho bất cứ kẻ nào gần cục cưng của .

Cho đến tận lúc phu nhân tin vội vã chạy tới, bực buồn đ.á.n.h cắp cái mạng nhỏ thoi thóp của đem , cuống cuồng tìm nhũ mẫu đút sữa, mới coi như vớt vát một mạng.

Chu Tế Xuyên cũng chính lúc mới lờ mờ hiểu , thì em bé sơ sinh ăn bánh ngọt, mà uống sữa.

Từ dạo , bèn định cư trong phủ Định Nam Hầu.

Trên danh nghĩa là nha của Chu Tế Xuyên, song phu nhân đối đãi tựa như nữ nhi ruột.

Địa vị của trong phủ thực chất khá đặc biệt, là nửa chủ t.ử cũng ngoa.

Thi thoảng bà xui Chu Tế Xuyên gọi một tiếng .

cứ mỗi đến hai chữ , liền xù lông nhím.

Trước còn thể bùm bụp cãi vài câu, cái gì mà nàng là do con nhặt về, hiển nhiên là do con cai quản.

Gọi xa lạ thế nào .

Nàng rõ ràng chính là của con.

Ngụy biện cứ gọi là liên miên một tràng.

Cho đến tận năm ngoái, Chu Tế Xuyên ngoài ý ngã ngựa.

Dẫu may mắn nhặt về một mạng, nhưng tổn thương cổ họng, từ đó mắc bệnh câm, vĩnh viễn thể cất lời nữa.

9

Phu nhân lầm bầm: “Còn bướng bỉnh…”

“Cứ tiếp tục thế , khỏe mạnh cũng con khắc cho sứt mẻ.”

“Mấy chậu hoa trong viện con, mấy ngày vẫn còn tươi , thế mà hôm nay héo rũ hết cả .”

“Theo thấy, nhất định là nữ quỷ đeo bám !”

“Ta mời đạo trưởng của Bạch Vân Quan về phép, tống tiễn tà ma xui xẻo!”

Nửa tháng tiếp theo, Chu Tế Xuyên đè trong phòng tĩnh dưỡng.

Hắn đại khái là dọa cho hết hồn, hiếm khi thấy chịu yên ắng nhường .

Hắn còn điều Thanh Phong mà đó phái ngoài trở về nữa.

Bình luận:

【Mấy tên lưu manh mạo phạm nữ chính ngày hôm , ngay tối đó đ.á.n.h gãy tay gãy chân vứt cửa nha môn .】

【Thủ pháp vô cùng sạch sẽ gọn gàng, tra cũng đường mà tra.】

【Nào chỉ thế!】

【Cha của nữ chính, hai ngày ngã từ lưng ngựa xuống, gãy cả hai chân, ít nhất liệt giường nửa năm.】

【Tai nạn ngoài ý nỗi gì?】

【Đó là lời cảnh cáo đấy.】

【Không lấy mạng lão , đều là nể mặt… khụ, ai hiểu thì tự hiểu.】

Nể mặt ai cơ?

Cũng thể nào là nể mặt Hứa Liên Y chứ?

Ta cảm thấy bọn họ suy nghĩ quá nhiều , Chu Tế Xuyên ngay cả cái tên của nàng còn nhớ nổi nữa là.

Sau khi vết thương lành lặn, may cho Thanh Phong một bộ y phục.

Vừa may xong đặt lên bàn, nhân lúc ngoài lấy đồ, đến lúc trở về thấy Chu Tế Xuyên đang tròng .

Ta ngây cửa.

【Hắc hắc, coi như con nha đầu còn chút lương tâm, nhớ tới ân tình của , lén lút may y phục mới cho !】

【Chậc, canh kích cỡ sai thì , phần chật chội …】

mà nha!】

【Tấm lòng mới là điều đáng quý!】

【Chỉ là cái màu sắc là màu đen?】

【Thật ngột ngạt quá , thích màu xanh trúc, màu xanh lá thông, hoặc là màu trắng trăng cũng mà.】

【Lần nhắc nàng mới .】

Ta: “…”

“Thế t.ử…” Ta gian nan lên tiếng.

“Đây là y phục cho Thanh Phong.”

“Ngài mặc nứt chỉ hết kìa, mau cởi nhanh lên.”

Chu Tế Xuyên sửng sốt ngớ , chỉ chỉ bộ y phục .

【Nàng cái gì?】

【Làm cho Thanh Phong á?】

Ta gật đầu: “Ta đều cả , Thanh Phong chỉ dạy dỗ đám lưu manh đó một trận, mà còn giúp báo thù nữa.”

【Thanh Phong… giúp nàng báo thù?】

【Rõ ràng là !】

【Là cơ mà!!!】

Hắn bực dọc túm lấy cây b.út, xoẹt xoẹt xoẹt rồng bay phượng múa: “Là bảo Thanh Phong dạy dỗ bọn chúng!”

“Chủ ý là nghĩ , mệnh lệnh cũng là ban xuống!”

“Tại ngươi chỉ nhớ mỗi ân tình của ?!”

Ta suy nghĩ một chút: “Vậy cũng đa tạ thế t.ử nha.”

“Chỉ cảm tạ suông thế thôi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/the-tu-nha-ta-co-chut-on-ao/chuong-4.html.]

Hắn đường đường là thế t.ử, cần cái gì mà đòi quà tạ ơn từ chứ?

Nhất thời gãi tai vò đầu, thực sự chẳng nghĩ nên tặng thứ gì.

Căn bản là mấy hôm chịu thiệt.

Ta lén lút cho một đôi hài tạ lễ, kết quả là còn kịp mở miệng, đến nghiêng ngả ngửa nghiêng, nhấc b.út lên : “Ha ha ha ha ai thế ?”

“Là nương của ?”

“Làm cho thành chân cao chân thấp luôn .”

May mà đó là đôi hài tốn ròng rã ba ngày ba đêm để khâu tay.

Trông thấy sắc mặt sầm xuống, ánh mắt đầy oán thán mịt mờ, nhanh trí nảy một kế, bèn giật phắt chiếc hà bao bên hông xuống, đưa qua cho .

“Cái …”

“Biếu thế t.ử .”

“Dù chẳng đáng giá là bao, nhưng… là một mảnh tâm ý của .”

Chu Tế Xuyên lật qua lật ngắm nghía chiếc hà bao, giấu tịt trong tay áo.

【Cái hà bao thoạt hao tốn tâm tư, xem xem từng đường kim mũi chỉ tỉ mỉ , hoa văn tinh tế xinh bao.】

【Bỏ bỏ , nể tình nàng cũng thật sự để tâm…】

【Ta tha thứ cho nàng .】

Câu “Đây là mua đấy” nghẹn bứ trong cổ họng , đành nuốt ngược trở .

Hắn cam lòng tình nguyện cởi y phục xuống, khi còn bồi thêm một câu: “Bộ y phục may thật là xí, Thanh Phong chắc cũng chẳng thích .”

“Đừng phí công uổng sức gì.”

Ta…

Thế nhưng Thanh Phong thích lắm đấy.

Thanh Phong ngay luôn.

Chu Tế Xuyên ở bên cạnh chòng chọc, mắt nổ đom đóm, mũi phì khói.

Bình luận:

【Sao cứ cảm giác, hình như đang ghen tị với tên thị vệ nhỉ?】

【Có mỗi cái hà bao thôi mà cũng vui vẻ cả nửa ngày trời, ngày nào cũng nâng niu tay, hệt như từng thấy qua sự đời .】

10

Chẳng bao lâu , Hứa Liên Y tới tận cửa bồi lễ tạ .

Chu Tế Xuyên thấy nàng thì mặt sầm , giơ tay lên định đuổi khách.

Ta nhanh mắt lẹ tay kéo tay về, bình luận nàng phương pháp chữa khỏi bệnh câm cho mà.

Đuổi , chẳng lẽ chuẩn câm cả đời luôn ?

Bình luận:

【Nữ chính lòng tới thăm nam chính, đuổi ngoài thế ?】

【Bây giờ đuổi , e là truy thê hỏa táng tràng .】

nam chính cứu nàng , hình như căn bản chẳng thèm để tâm chứ.】

Chu Tế Xuyên kéo tới, vung b.út loẹt xoẹt lên giấy: “Nàng là đồ chổi, hai gặp nàng đều chẳng chuyện gì lành, ngươi cần mạng nữa ?”

Hứa Liên Y ho khan một tiếng: “Cái đó…”

“Thế t.ử, thể thấy.”

Chữ của to như quả đ.ấ.m, mù thì ai cũng thấy rành rành.

Hứa Liên Y ân cần hỏi thăm thương thế của .

Chu Tế Xuyên giật lấy cây b.út, : “Bả vai chọc thủng một lỗ, gió lùa vù vù!”

“Ngươi thấy khỏe nổi ?”

Nàng lộ vẻ bối rối lúng túng: “Là do …”

Chu Tế Xuyên : “Bồi lễ tạ , thế lễ ?”

Hứa Liên Y ngượng ngùng lấy một chiếc hộp gỗ, bên trong là một bộ b.út nghiên.

Chu Tế Xuyên: “Tiểu Kiều thích chữ.”

Bình luận lướt ngang:

【Cái rõ ràng là tặng cho nam chính mà, nữ chính chủ động tỏ ý hòa hảo , đang cái trò gì thế?】

Hứa Liên Y rụt rè e ngại : “Cái …”

“Là tặng cho thế t.ử.”

“Tiểu Kiều cô nương…”

“Ta cô nương thích cái gì…”

Vừa , nàng lấy từ trong tay áo một xấp ngân phiếu, hai tay dâng lên đưa cho .

“Nương của cô nương cứu mạng , bà đặc biệt bán một cửa tiệm hồi môn, dặn dò nhất định cảm tạ cô nương thật chu đáo.”

Trước mắt chợt sáng bừng lên.

Ta nhận lấy xấp ngân phiếu, ngón tay miết miết.

Chà, cái độ dày !

“Chính là thứ !”

Ta mặt mày rạng rỡ, hớn hở tươi: “Ta kén chọn , thật đấy!”

Hắc hắc, đúng là ít nha.

Chu Tế Xuyên liếc một cái, trong lòng bắt đầu lẩm bẩm oán trách.

【Nhìn cái con nhóc tham tài sướng kìa, ngày thường cũng cho nàng ít.】

【Trong chiếc hộp bạc giấu gầm giường, thêm cho nàng mấy tờ ngân phiếu .】

【Đến khi nào thì nàng mới phát hiện đây?】

Hửm?

Hộp bạc của giấu kỹ như , thế mà phát hiện ?

Lại còn lén bỏ thêm ngân phiếu nữa chứ?

Hắc hắc hắc!

Phát tài phát tài !

Lát nữa về xem thử bao nhiêu tiền!

Loading...