Thế Tử Nhà Ta Có Chút Ồn Ào - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:51:44
Lượt xem: 102
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn lao tới túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo , vội vàng chấm mực :
“Ta hỏi .”
Thật ?
Ta thấy tiếc nuối, nhưng cũng .
Dù gì thì bình luận cũng , sớm muộn gì cũng là phu quân của , cứ đợi Chu Tế Xuyên đem ban cho là xong việc.
Bình luận:
【Nữ phụ dám chủ động đòi gả cho thị vệ ?】
【 nàng thích nam chính ?】
【Cốt truyện đúng !】
【Sao cảm giác nam chính hình như sợ nàng rời nhỉ?】
Đâu chỉ là sợ chứ?
Bởi lẽ cõi đời , gì ai thấu hiểu bằng .
6
Hắn thật sự điều Thanh Phong .
Không đổ thùng nước gạo, mà là phái công cán, một lèo hơn nửa tháng trời.
Chu Tế Xuyên bây giờ khỏi cửa ắt đeo mặt nạ, chỉ sợ nhận chính là cái vị thế t.ử bất lực .
đeo cơ chứ.
Ai mà là nha của Chu Tế Xuyên?
Đây chẳng lạy ông ở bụi ?
Hôm nay, mang lên phố, là dùng thử món ở t.ửu lâu mới mở.
Một bàn đầy đồ ăn, bộ đều là những món thích.
Ta sửng sốt: “Sao thế t.ử hôm nay là sinh thần của ?”
Hắn nhấc b.út : “Ta nha.”
“Để cho ngươi nếm thử xem ngon , ngon thì mới ăn.”
Ta: “…”
【Hắc hắc hắc, nàng chắc chắn cảm động lắm nhỉ?】
【Cái tay thối !】
【Tại báo cho nàng là cố ý dẫn nàng ngoài đón sinh thần cơ chứ?】
【Ta còn đặt một cây trâm ở cửa tiệm trang sức mà vẫn lấy nữa !】
Ta lắng nội tâm tự nhẩm, cõi lòng thật phức tạp.
Hắn đang mua chuộc ?
Hay là thấy phong thanh tin tức gì ?
Mấy ngày phu nhân lén lút rỉ tai , là mời pháp sư phép trừ tà cho Chu Tế Xuyên.
Có một vị đạo sĩ , bên cạnh một con quỷ cái bám lấy, hút hết dương khí của , thế nên mới dẫn tới chứng bất lực.
Phu nhân bảo giấu nhẹm , lát nữa về cứ trực tiếp bỏ t.h.u.ố.c mê cho gục, để đạo sĩ tới phép.
Ta gắp một đũa thức ăn, chột đến mức dám .
Lý trí cứ d.a.o động điên cuồng giữa ranh giới và .
Bình luận:
【Còn ăn nữa!】
【Nữ chính đám lưu manh chặn đường lầu kìa!】
【Màn hùng cứu mỹ nhân sắp tới .】
【Nam chính sẽ vì nữ chính mà chịu thương tích, nữ chính sẽ cảm động đến mức nhào lòng ôm ấp.】
Hửm?
Dưới lầu đ.á.n.h ?
7
Ta định thò đầu xem, cánh cửa bỗng nhiên bạo lực đẩy bật .
Hứa Liên Y loạng choạng lảo đảo xông , b.úi tóc tán loạn, hốc mắt đỏ hoe, trông thấy Chu Tế Xuyên liền như vớ cọng rơm cứu mạng mà nhào tới.
“Chu thế t.ử!”
“Cầu ngài cứu !”
Chu Tế Xuyên hoảng hồn trực tiếp nảy bật khỏi ghế, trốn tịt phía lưng .
Ta: “…”
Bình luận:
【???】
【Nam chính sợ cái gì thế?】
【Ngươi xông lên chứ!】
Hứa Liên Y cũng ngây , lệ rơi lã chã Chu Tế Xuyên đang co rúm nấp lưng .
“Chu thế t.ử…”
“Có kẻ bắt …”
Chu Tế Xuyên thò nửa cái đầu từ phía , huơ tay múa chân hiệu lui với nàng .
【Lui!】
【Lui!】
【Lui!】
【Cút nhanh lên!】
【Đừng hòng phá hỏng khoảnh khắc riêng tư giữa và Tiểu Kiều!】
Ta tính mở miệng hòa giải, mấy tên lưu manh xông thẳng .
Tên mặt sẹo đầu quét mắt một vòng quanh phòng, ánh mắt dừng Hứa Liên Y, khằng khặc gở.
“Ô dô, Hứa tiểu thư chạy cũng nhanh thật đấy, trong còn giấu một tên tiểu bạch kiểm cơ ?”
Ta tiến lên một bước: “Láo xược!”
“Đây là Chu thế t.ử của phủ Định Nam Hầu.”
Tên mặt sẹo khựng một thoáng, đưa mắt đ.á.n.h giá Chu Tế Xuyên từ xuống một lượt, ngay đó càng rống lên càn rỡ hơn: “Thì là cái tên thái giám .”
Răng của Chu Tế Xuyên nghiến ken két.
【Thái giám?】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/the-tu-nha-ta-co-chut-on-ao/chuong-3.html.]
【Hắn dám mắng là thái giám?】
【Ta để Thanh Phong đ.á.n.h phế chúng nó thành thái giám!】
【Thanh Phong ?】
【Thanh Phong ?】
【Ồ, Thanh Phong điều công cán mất …】
Ta…
“Nếu là thế t.ử nhà , các ngươi còn dám ngông cuồng?”
Tên mặt sẹo chỉ tay về phía Hứa Liên Y: “Bọn chỉ lấy nàng .”
“Cha của nàng mượn tiền vay nặng lãi của bọn , rõ mười ngày trả sẽ lấy nữ nhi để trừ nợ.”
Thứ cha rác rưởi gì ?
Lại dám mang nữ nhi gán nợ?
Hứa Liên Y đến thở : “Ta… tiền trả.”
“Tiền đều khóa kín trong khố phòng của cha hết …”
“Hay là…”
Nàng bỗng nhiên xoay hướng về Chu Tế Xuyên, trong mắt bùng lên một tia hy vọng: “Thế t.ử, cầu ngài cho mượn một chút ngân lượng, nhất định sẽ trả cho ngài!”
Chu Tế Xuyên:
【Nàng mượn tiền ?】
【Ta với nàng quen lắm ?】
【Khóc lóc nước mũi tèm lem chảy cả thế , gần đến thế, là cọ hả?】
Hắn dứt khoát lắc đầu, lôi tuột xoay định bước .
Bình luận:
【Chuyện gì thế ?】
【Sao nam chính bủn xỉn thế?】
【Không bủn xỉn, mà là do cha của nữ chính là đồ vắt cổ chày nước, nhà kho chất đầy vàng bạc nhưng một cắc cũng nhả.】
【 !】
【Lão rõ ràng tiền, mà chạy vay tiền nặng lãi để đ.á.n.h bạc, thắng thì giả thua, thua thì vờ c.h.ế.t.】
【Thậm chí còn nghi ngờ nữ chính con ruột của .】
【Bây giờ còn tuyệt tình hơn, sư t.ử ngoạm há đòi Nhiếp chính vương nạp sính lễ trời, Nhiếp chính vương bèn trực tiếp treo lơ lửng lão luôn.】
【Nạp hả?】
【Cứ đợi đấy nhé.】
Tên mặt sẹo gằn tiến lên, một tay túm lấy Hứa Liên Y.
Nàng giãy dụa thoát, trong lúc hoảng loạn liền rút một con d.a.o găm từ trong tay áo , nhắm mắt nhắm mũi mà đ.â.m bừa.
“Ta bảo là tiền cơ mà!”
“Tại các dồn ép !”
Giữa ánh lửa chớp điện xẹt, tên mặt sẹo lách né tránh, thuận tay đẩy mạnh một cái.
Mũi đao hung hăng đ.â.m phập bả vai .
Ta cúi đầu chuôi đao găm bả vai, trong đầu vang lên tiếng ong ong.
???
Ông trời ơi xuống đây mà chủ phân xử!
Ta là bia đỡ đạn bằng xương bằng thịt ?!
Chu Tế Xuyên tung một cước đá văng tên mặt sẹo, vững vàng đỡ lấy hình mềm nhũn của , hốc mắt đỏ sọng.
【Tiểu Kiều!】
【Ta g.i.ế.c c.h.ế.t !!!】
8
Ta tiếng lòng ồn ào của Chu Tế Xuyên đ.á.n.h thức đến tỉnh hẳn.
【Hu hu hu Tiểu Kiều vẫn tỉnh ?】
【Sẽ thực sự tắt thở luôn chứ?】
【Mặt trắng bệch như tờ giấy , tay cũng lạnh ngắt…】
【Nếu nàng mà c.h.ế.t thì cũng chẳng thiết sống nữa!】
【Khoan , đường Hoàng Tuyền tối tăm mờ mịt, gọi cả Thanh Phong theo mới , bằng chẳng ai bảo vệ hai chủ tớ chúng …】
【Cái thứ xui xẻo họ Hứa rốt cuộc là ôn thần phương nào ?】
【Lần nào nàng xuất hiện là Tiểu Kiều gặp tai ương!】
【Lần hãm hại, ăn một đao, là thăng thiên luôn ?】
Đầu óc ong ong ong, mí mắt nặng trĩu chẳng buồn nhấc lên.
Ta gắng gượng mở một khe hở, bắt gặp ngay khuôn mặt phóng đại của Chu Tế Xuyên áp sát kề bên.
Mẹ kiếp, đôi mắt phượng sưng vù như hạt óc ch.ó, chỉ còn hai đường chỉ, nước mắt nước mũi tèm lem trét đầy mặt.
“Ái chà!”
“Tiểu Kiều tỉnh !”
Giọng đầy mừng rỡ của phu nhân vang lên bên cạnh.
Bà thấy mở mắt, bèn thở phào nhẹ nhõm, cau mày đứa nhi t.ử nhà .
“Tế Xuyên , con là thứ dơ bẩn gì ám ?”
“Ai gần con cũng rước lấy tai họa.”
“Tiểu Kiều là một đứa trẻ rắn rỏi khỏe mạnh nhường nào, theo hầu con mấy năm, gánh tội lớn quá !”
“Hay là…”
“Ta cứ điều nàng qua chỗ , tránh bớt vận xui?”
Chu Tế Xuyên như thể cướp mất món đồ yêu dấu nhất, hốc mắt sưng vù liều mạng trừng to, hai bàn tay dấu vung vẩy múa lượn tạo thành tàn ảnh:
【Không !】
【Đó là Tiểu Kiều của !】
【Là nhặt nàng từ căn miếu hoang về khi nàng hãy còn trong tã lót.】
【Nàng sống là trong viện của , c.h.ế.t…】
【Phi phi phi!】
【Nàng trường mệnh bách tuế!】
【 bắt buộc ở trong viện của !】