Thế Thân Nghịch Tập Chốn Vương Phủ - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-31 08:34:27
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy bình an trở về Vương phủ, Tiêu Diên chuyện lắng xuống, cũng hỏi nhiều.

Hắn tuy lo lắng cho Khương Ý Lan, nhưng càng sợ liên lụy đến .

Từ đó về , Tiêu Diên bắt đầu sớm về khuya, ở Vương phủ chẳng mấy khi gặp .

Bụng của Khương Ý Lan ngày một lớn dần, tính tình cũng càng ngày càng nóng nảy, nhưng thái độ đối với đổi nhiều.

Vì hành động bất tiện, thường xuyên tuyên cung bầu bạn.

Ta ở trong cung của nàng thường là ba bốn canh giờ, chỉ là mỗi chủ đề đều sẽ xoay quanh Tiêu Diên, cũng sẽ nhẹ nhàng về việc ngày thường lạnh nhạt với .

Mỗi như , tâm trạng của Khương Ý Lan liền hẳn lên.

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Đối với Khương Ý Lan, Tiêu Diên càng đối xử tệ với , càng chứng tỏ trung thành với nàng.

Nàng coi trọng chuyện Tiêu Diên nữ nhân khác bên cạnh như , e là liên quan đến việc Hoàng đế nhờ .

Ta thôi, khó xử mở lời: “Chỉ là Vương gia dạo luôn sớm về khuya, khi về phủ áo quần xộc xệch, thậm chí còn thoang thoảng mùi son phấn…”

Khương Ý Lan quả nhiên chịu kích động, lập tức đập vỡ chén bên cạnh.

“Đi điều tra cho , mùi phấn son đó là của cô nương nào trong Tần Lâu Sở Quán ở kinh thành!”

Nàng la hét đau bụng, vội vàng an ủi: “Nương nương cần lo lắng, với phận của Vương gia sẽ đến những nơi đó, lẽ an trí ở ngoài phủ .”

Khương Ý Lan bình tĩnh , ánh mắt sắc bén, thở hổn hển.

“Ngươi đến miếu Lão Quân ở phía tây thành dò xét, nếu đúng là chuyện đó, lập tức bắt về báo cho .”

Ta lĩnh hội ý, xoay rời .

Trên đường tim đập thình thịch, khi mặt trời lặn đến miếu Lão Quân.

Nơi sớm hoang tàn, xung quanh vắng vẻ một bóng .

Ta trốn trong bụi cỏ bên cạnh, yên lặng chờ đợi.

Giờ Tý sắp qua, miếu Lão Quân bóng thấp thoáng, Tiêu Diên dẫn đầu mười lượt , tay ai cũng cầm v.ũ k.h.í.

Mãi đến khi bọn họ mở mật đạo, mới bừng tỉnh.

Thì đây là đại quân bí mật của Tiêu Diên.

Bí mật như , khó trách ngay cả Hoàng đế cũng tra manh mối.

Càng ngờ Khương Ý Lan dễ dàng tiết lộ cho như .

Tháng ba, những bãi cỏ trong kinh thành đều xanh rì.

dịp cặp song sinh của Khương Ý Lan tròn một tuổi, Hoàng đế đề xuất tổ chức săn b.ắ.n mùa xuân ở ngoại kinh, để cùng đến chúc mừng, lấy chút may mắn.

Tổ chức sinh nhật ở bãi săn hiếm thấy, trẻ nhỏ thể yếu ớt, kỵ nhất là bụi bặm mù trời và mùi m.á.u tanh của thú săn.

Trên tiệc, Hoàng đế thần sắc ung dung uống rượu, Khương Ý Lan bụng mang chửa mắt liên tục liếc Tiêu Diên.

Yến tiệc quá nửa, Hoàng đế cũng men say, ca múa sân khấu cũng biến thành võ đài để các quần thần tỉ thí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/the-than-nghich-tap-chon-vuong-phu/chuong-6.html.]

Múa kiếm dùng thương, thật là hiên ngang.

Hoàng đế : “Nói đến tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung của Thất , vẫn là do phụ hoàng năm xưa đích truyền thụ, hôm nay cũng nên thể hiện một phen.”

Tiêu Diên từ chối, cầm lấy cung tên mục tiêu, tập trung cao độ.

Ai ai cũng , Tiêu Diên văn võ song , tiên hoàng yêu thích nhất, nếu lúc tiên hoàng băng hà tuổi còn quá nhỏ, ngôi vị hoàng đế lẽ là của .

Mọi đều chuẩn sẵn sàng, ngưỡng mộ tài b.ắ.n cung của Tiêu Diên, thấy khi kéo căng cung, đột nhiên hướng về phía Hoàng đế b.ắ.n tên.

Mũi tên vững vàng cắm chén rượu của Hoàng đế, đều kinh hô, hoảng loạn, ngay cả Khương Ý Lan cũng chút sợ hãi.

Thị vệ ngự tiền nhanh ch.óng hộ giá, mặt Hoàng đế, vây c.h.ặ.t lấy Tiêu Diên.

Tiêu Diên hừ lạnh: “Hoàng tưởng chỉ mấy tên thị vệ quèn là thể bắt ?”

Nói xong, vỗ tay, đám gia đinh lưng đều đổi bộ dạng, từng tay cầm lưỡi d.a.o sắc bén, vây kín tất cả .

Có kẻ nhát gan sợ đến ngất tại chỗ, nhưng Hoàng đế từ đầu đến cuối vẫn một lời.

“Hoàng gì, lẽ nào sợ ngây ?”

Hoàng đế khẩy: “Thất chờ ngày lâu lắm nhỉ.”

Ngài càng ung dung bình tĩnh, Tiêu Diên càng phẫn hận.

Rõ ràng mới là con xuất sắc nhất của tiên hoàng, ngôi vị vốn nên là của , chỉ vì Tiêu Hành lớn hơn vài tuổi, mà thể lên vị trí tối cao đó!

Hắn cam lòng, đoạt lấy thứ thuộc về Tiêu Hành.

Ngôi vị, quyền lực, và cả nữ nhân sủng ái nhất.

Hắn thừa nhận, Khương Ý Lan là nữ t.ử nhan sắc, cũng thật sự bỏ chân tình.

khi nàng, trong lòng càng cảm giác vui sướng của kẻ chiến thắng.

Hắn nữ nhân của Tiêu Hành, điều khiến cảm thấy mới là thắng cuộc!

Sau , dần yêu thích cảm giác , cũng càng khao khát vị trí đó hơn.

Hắn chuẩn năm năm, hôm nay cuối cùng cũng sắp thành công!

“Hoàng nếu cầu xin tha thứ, thể cân nhắc giữ mạng cho ngươi.”

Tiêu Hành động lòng, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, ánh mắt về phía Khương Ý Lan và hai đứa con bên cạnh nàng.

“Hoàng đế thể vô đức, vô năng, thể ngu độn bất tài, thể tự tận tuẫn quốc, thể đầu rơi m.á.u chảy, nhưng duy chỉ thể cúi cầu tha.”

Tiêu Diên giơ tên lên, lạnh giọng : “Vậy đừng trách vô tình!”

“Thất niệm tình , lẽ nào ngay cả m.á.u mủ ruột thịt cũng c.ầ.n s.ao?”

“Hoàng yên tâm, đợi ngươi băng hà, tự nhiên sẽ để cả nhà các ngươi đoàn tụ đó!”

Khương Ý Lan đột nhiên bật dậy: “Tiêu Diên, đó là con của ngươi đó!”

“Quý phi mất trí ? Hoàng t.ử và Công chúa tự nhiên là con của hoàng , con của tương lai là Thái t.ử tôn quý!”

Khương Ý Lan nhất thời kích động, tức giận đến ngất , hạ chảy m.á.u tươi, nhưng ai dám tiến lên.

Tiêu Hành chế nhạo : “Thất quả nhiên tàn nhẫn, là trẫm những năm nay coi thường ngươi .”

Loading...