Thay Lòng - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-22 10:39:20
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau hôm ăn lẩu về, đến sưng mắt bỏ chế độ ưu tiên với Thẩm Trầm, chuyển tin nhắn sang chế độ phiền, nhưng vẫn nhịn mà thỉnh thoảng mở WeChat xem nhắn gì .

Chẳng gì cả.

Chỉ một lời mời kết bạn của Thẩm Hòa Quang: "Chị Vi Vi, em là Thẩm Hòa Quang đây."

Nghĩ kỹ thì cũng lâu gặp. Hồi cấp ba giúp họp phụ một , đó liên lạc gì thêm. Bây giờ đỗ Đại học Giang, chúng cũng coi là đồng môn.

Mãi đến nửa đêm mới nhận tin nhắn của Thẩm Trầm: "Chuyện xem váy cưới, nếu bận thì cứ từ chối nhé."

liếc đồng hồ, 12 giờ rưỡi đêm, giờ chắc Tô Nguyệt ngủ nên mới nhắn tin. Lòng bỗng dấy lên cảm giác phức tạp: "Không , chúc hai trăm năm hạnh phúc."

thấy dòng trạng thái "đang nhập tin nhắn" hiện lên lâu, cuối cùng chỉ gửi một câu: "Vi Vi, quan hệ của chúng vẫn sẽ như đây chứ?"

Như đây?

Anh Tô Nguyệt , chẳng lẽ còn tiếp tục thích , tiếp tục đối xử với như ?

"Chúc và Tô Nguyệt hạnh phúc."

Thẩm Trầm, thể tham lam đến thế?

Phía bên im lặng hồi lâu, cuối cùng trả lời .

Trưa hôm khi đang , Thẩm Trầm gọi điện cho : "Vi Vi, hôm qua Tô Nguyệt cầm điện thoại của , cô gì quá đáng với chứ?"

ngẩn , trong lòng hiểu rõ: "Không, thấy tin nhắn nào cả."

"Cô mới về nên thấy thiếu an , hôm qua hỏi thăm một lượt các bạn nữ trong WeChat của , hôm nay hỏi đồng nghiệp trong văn phòng một vòng nữa, thật sự ngại."

Thẩm Trầm đang việc ở công ty của bố . Để chứng minh năng lực, bắt đầu từ vị trí nhân viên quèn, hai năm nay đúng là chững chạc hơn nhiều.

"Thời học đào hoa như thế , cũng trách cô ." phụ họa một câu.

Đầu dây bên im lặng một lúc, bỗng khẽ : " Vi Vi , sẽ bao giờ thế."

sẽ bao giờ thế.

Thẩm Trầm , , cũng từng ghen chứ. danh phận như Tô Nguyệt để thể bộc phát một cách đường hoàng, thế nên mới bao giờ đấy thôi.

"Vậy... nếu chuyện gì nữa thì cúp máy nhé."

Nhật Nguyệt

Không ảo giác , nhưng hình như Thẩm Trầm vẫn thêm gì đó với . ngắt cuộc gọi .

ngờ buổi chọn váy cưới hôm đó Thẩm Hòa Quang cũng đến. Cậu và Thẩm Trầm lếch thếch xách đống đồ phía . Hai em đều là trai , Thẩm Trầm mặc sơ mi mang vẻ phong trần, chín chắn; Thẩm Hòa Quang mặc đồ thể thao trông năng động, tươi trẻ, cả hai đều thu hút nhiều ánh .

Tô Nguyệt mật kéo tay , cô trang điểm cầu kỳ. Cửa hàng váy cưới chỉ nhận đồ đặt thiết kế. thấy trong tủ kính một bộ áo cưới truyền thống, con phượng hoàng đó rực rỡ lấp lánh, mỗi hạt ngọc trai đuôi phượng đều tỏa sáng, lông vũ như thêu từ hàng chục cân chỉ vàng . Ánh đèn ở những nơi thế chiếu rọi khiến sự nghèo nàn của chẳng còn chỗ trốn.

cảm thấy lúng túng, con mác giá là thứ mà nỗ lực thêm năm năm nữa cũng dám mơ tới.

"Vi Vi, thấy bộ nào hơn?" Tô Nguyệt tinh nghịch nháy mắt với .

lọt thỏm trong chiếc sofa kiểu Âu, mái tóc xoăn dài óng ả, dày và bồng bềnh như rong biển, khiến cô trông nhỏ nhắn như một b.úp bê Tây Dương. Nhân viên cửa hàng đon đả mang bánh ngọt và nước chanh tới, cô dùng bộ móng tay mới bóng loáng chỉ bừa mấy mẫu, nhân viên liền chạy chuẩn ngay lập tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thay-long-xoke/4.html.]

Sau nhiều vô tình hỏi Thẩm Trầm thích điểm gì ở Tô Nguyệt. Anh mái tóc xoăn tự nhiên của cô sờ mềm mại như lông cừu .

Thế là ghi nhớ, Thẩm Trầm thích tóc xoăn dài, nên mới để tóc dài đến tận bây giờ.

nhà trường chụp ảnh các sinh viên nhận học bổng để đăng lên trang truyền thông của trường.

"Thẩm Trầm , ảnh đăng ." đưa điện thoại cho xem.

"Cười trông ngốc thế." Anh chỉ liếc qua một cái, nhận chút tâm tư nhỏ của trong bức ảnh đó. máy uốn tóc nên khi ngủ tết tóc , lúc xõa chụp ảnh thì sẽ mái tóc dập sóng giống Tô Nguyệt. nhận .

Thẩm Trầm bao giờ lưu tâm đến những đổi của .

Sự nghèo nàn và tiếng ho cũng giống , đều thể giấu giếm. Nhìn kỹ thì mái tóc uốn 300 tệ ở chân chung cư của so với mái tóc ở salon riêng của cô đúng là một trời một vực.

"Vi Vi?" Tô Nguyệt thấy đang thẫn thờ liền gọi một tiếng.

"Nguyệt Nguyệt, trông đáng yêu, thể thử phong cách ngọt ngào, hoặc nếu tập trung phụ kiện thì váy cưới nên đơn giản một chút..."

"Vi Vi, thử một bộ ? Dù hiện tại đối tượng nhưng chuyện tình cảm , nhanh chậm khó lắm."

thử.

Nhân viên cửa hàng hiển nhiên bỏ lỡ cơ hội bán hàng, vì bạn của giới nhà giàu thường cũng là tiền mà. Cô cũng hùa khuyên thử một .

vô thức về phía Thẩm Trầm định tìm sự giúp đỡ, nhưng chợt nhận điều gì đó nên rủ mắt xuống.

Thôi thì cứ thử xem .

"Mọi thấy là chị thử ?" Thẩm Hòa Quang đang cạnh xem tạp chí bỗng lên tiếng.

"Hòa Quang, chị ý đó..." Tô Nguyệt ngượng ngùng giải thích.

nhẹ nhàng kéo vạt áo Thẩm Hòa Quang, mỉm : "Không Hòa Quang, chị cũng đang thử một chút."

Có lẽ vì thất vọng với tính cách hiền lành thái quá của , Thẩm Hòa Quang liếc một cái gì nữa. Điểm Thẩm Trầm đúng, là kẻ nhát gan. luôn sợ khác vui nên lúc nào cũng cố gắng hài lòng tất cả , dù bản thích thì vẫn cố gượng .

Chân váy cưới đính những viên kim cương nhỏ li ti tỏa sáng lấp lánh ánh đèn. và Tô Nguyệt cùng lúc bước khỏi phòng đồ, đầu hai em họ. Có lẽ nhầm, Thẩm Trầm theo bản năng về phía .

Giây tiếp theo, Tô Nguyệt hỏi Thẩm Trầm: "Thẩm Trầm, xem em với Vi Vi ai hơn?"

Thẩm Trầm vội vàng tuôn một tràng khen ngợi Tô Nguyệt, cô liền nũng nịu đang hỏi về váy cưới, lèo lái sang chuyện gì.

Nhìn cảnh họ tình tứ ngay mắt, đó vô cùng lúng túng, chỉ còn cách sang bắt chuyện với Thẩm Hòa Quang cho đỡ trống trải:

"Ha ha ha... Trông chị kỳ quặc lắm ?"

cứ ngỡ sẽ thèm để ý đến , nào ngờ Thẩm Hòa Quang ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, chăm chú một lượt từ xuống . Đây là đầu tiên thẳng mắt .

Lúc ánh nắng xuyên qua lớp rèm voan chiếu phòng, hiện lên những hạt bụi vàng trong khí, một gian yên tĩnh và bình lặng.

Nửa khuôn mặt của Thẩm Hòa Quang cuốn sách che khuất, nhưng đôi mắt giống hệt Thẩm Trầm hồi cấp ba, khiến chút thảng thốt. Cứ như thời gian ngược trở , thấy của những năm đại học. Có mơ thấy gả cho Thẩm Trầm, nhưng giấc mơ luôn kỳ quặc và nực , trong mơ chúng mặc đồng phục học sinh để kết hôn, thầy dạy Toán cao cấp bắt chúng giải bài tập, đúng mấy câu mới chịu phát giấy đăng ký kết hôn, thế là cả đêm đó chỉ giải toán trong mơ.

Thấy ngẩn , Thẩm Hòa Quang cố tình đặt cuốn tạp chí xuống, để lộ chiếc răng khểnh và lúm đồng tiền nhàn nhạt. Trông hiền ngoan, chẳng giống trai chút nào. Cậu khẽ nuốt khan nhẹ giọng :

"Không, lắm."

Loading...