"Sắp kết hôn ?"
Hơi nóng từ nồi lẩu bốc lên nghi ngút, nhúng một miếng sách bò nước dùng.
"Thật sự chúc mừng hai nhé."
Tô Nguyệt bây giờ trông sang trọng hơn hẳn ngày với mái tóc xoăn màu nâu tây, diện váy hiệu Miu Miu, gương mặt toát lên vẻ của một từng cuộc đời vùi dập.
"Mình cũng sớm thế , nhưng Thẩm Trầm cứ sợ chạy mất, về là đòi đăng ký kết hôn ngay."
Tô Nguyệt nũng nịu ôm lấy cánh tay Thẩm Trầm. Không đa nghi , nhưng miệng cô về Thẩm Trầm mà mắt cứ quan sát phản ứng của . Miếng tôm viên trong miệng quá nóng, chỉ còn cách nuốt chửng xuống.
Việc đầu tiên Tô Nguyệt khi về nước là hẹn chúng ăn, là bạn cũ lâu năm gặp nhất định tụ tập một bữa.
"Hòa Quang, em học cùng đại học với Vi Vi ? Giỏi thật đấy, năm đó Vi Vi bao giờ rớt khỏi top 3 trường ."
Tô Nguyệt gắp một miếng tôm viên cho Thẩm Hòa Quang đối diện. Cậu cạnh , kém Thẩm Trầm ba tuổi. và Thẩm Trầm hai năm, còn mới là sinh viên năm tư. Tuy hai em sống xa khi bố ly hôn, nhưng lẽ vì từng trải qua quãng thời gian khó khăn đó cùng , cộng thêm việc Thẩm Hòa Quang nỗ lực còn Thẩm Trầm cực kỳ thương em, nên tình cảm em vẫn luôn .
nhiều ấn tượng về Thẩm Hòa Quang, phần lớn vì khi bố ly hôn dọn cùng . Trong ký ức của , là ít , lúc nào cũng lẳng lặng.
"Anh trai em cũng học cùng trường đại học với chị Vi Vi mà, chị Tô Nguyệt quên ?"
Tô Nguyệt lườm Thẩm Trầm một cái: "Anh á? Trình độ của thế nào chị còn lạ gì nữa?"
Nhật Nguyệt
"Đừng bóc phốt mặt em trai chứ!" Thẩm Trầm véo nhẹ mũi Tô Nguyệt.
Sau một hồi hỏi thăm xã giao, Tô Nguyệt bỗng nhớ việc chính: " Vi Vi, định nhờ chọn váy cưới cùng đấy!"
Đôi đũa tay khựng .
Thẩm Trầm định gì đó, nhưng Tô Nguyệt nghiêng đầu đầy ẩn ý: "Hồi năm nhất đại học, hai thiết đến thế cơ mà, còn đồn Thẩm Trầm thích Vi Vi nữa đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thay-long-xoke/2.html.]
Thẩm Trầm ngẩng đầu liếc một cái đáp ngay tắp lự: "Làm gì chuyện đó."
Như sợ Tô Nguyệt yên lòng, bồi thêm một câu: "Anh thích cô ."
Dù rõ suy nghĩ của Thẩm Trầm từ lâu, nhưng khi chính miệng , lòng vẫn tránh khỏi một nỗi xót xa.
Tô Nguyệt mỉm hài lòng, đôi mắt long lanh hiện lên một tia tinh quái: "Vậy Vi Vi xem váy cưới cùng nhé? Cậu phù dâu cho tụi luôn."
"Tất nhiên là !" thấy sống mũi cay cay, nhưng vẫn cố ngẩng đầu tươi.
"Thế thì chuẩn phong bì thật lớn đấy nhé, hồi cấp ba Thẩm Trầm chép bài của thôi!"
Thấy , đôi mày của Tô Nguyệt mới giãn , cô rạng rỡ: "Mình mà, Vi Vi vẫn chẳng đổi gì cả!"
Tô Nguyệt đang nghi ngờ , nghi ngờ mối quan hệ giữa và Thẩm Trầm trong sáng. Cô đ.á.n.h giá thấp tình cảm Thẩm Trầm dành cho , và cũng đ.á.n.h giá thấp lòng tự trọng của .
"Mình vệ sinh một lát."
Trong gương, hốc mắt đỏ hoe. Sợ hỏng lớp trang điểm, dùng khăn giấy nhẹ nhàng thấm nước mắt.
"Sao chị ?"
Quay thì thấy Thẩm Hòa Quang đó từ lúc nào. Bây giờ kỹ mới nhận mấy năm gặp, đổi nhiều. Cậu trông giống Thẩm Trầm, đôi mắt sâu, dáng cao gầy, cái vẻ bất cần khi đó luôn dễ dàng thu hút ánh của khác.
Ký ức của về Thẩm Hòa Quang khá mờ nhạt. Chỉ nhớ từ nhỏ hướng nội, ít nhưng bám trai, gì em nấy. Nhận sự lúng túng của , Thẩm Hòa Quang ướm lời: "Đồ ăn dở quá nên chị ?"
bật thành tiếng, gật đầu: " thế, đắt dở."
"Thế thì càng ăn nhiều , chị Tô Nguyệt bao mà."
Thẩm Hòa Quang mỉm . Lúc , trông giống trai, luôn nét gì đó u buồn, dễ khơi gợi sự che chở; nhưng khi lộ răng khểnh và lúm đồng tiền, trông ngoan và hiền, khác hẳn với Thẩm Trầm.