Trời hửng sáng, tiếng chim hót ngoài cửa sổ đ.á.n.h thức .
Quay sang thấy Cố Tiên Sinh dậy từ lúc nào, đang điện thoại cân nhắc vị nghiên cứu viên lão thành hồi âm tin nhắn từ sáng sớm, rằng buổi sáng thời gian gặp chúng .
“Dậy ?” Anh , ánh mắt còn vương chút lười biếng, “Chúng tìm Lan Hoa ở lão trạch , đó mới đến kho lưu trữ, thấy ?”
gật đầu ngay tắp lự.
Đêm qua trong đầu là hình ảnh nhành Lan Hoa mà Cố Thanh Nguyên trồng, cứ mong mỏi thể tìm thấy dấu vết tại lão trạch.
Sau khi ăn qua loa bữa sáng, chúng lái xe về phía khu phố cổ.
Xe dừng ở đầu hẻm, con đường lát Phiến Đá Xanh bầu bạn cùng những Quang Ảnh của hàng ngô đồng, trong khí phảng phất hương thơm thanh khiết của gỗ cũ và cây cỏ.
“Anh ngửi xem, mùi Lan Hoa ?” Đến đầu hẻm, chợt dừng bước.
Cố Tiên Sinh hít một thật sâu, mỉm gật đầu: “Cứ theo mùi hương mà , chắc sắp đến .”
Đẩy cánh cửa gỗ loang lổ của lão trạch, tiếng “két” phá tan sự Ninh Tĩnh.
Cây hòe già cành lá xum xuê, cây vẫn còn lưu chữ “Yến” và “Nguyên” mà năm đó Cố Tiên Sinh khắc.
Và bên cạnh cây hòe, vài khóm Lan Hoa đang nở rộ thanh nhã chậu hoa cũ kỹ mang đậm dấu vết Tuế Nguyệt, những cánh hoa trắng điểm xuyết giữa những lá xanh Thúy Lục, hương thơm Thanh Thiển.
“Là Tố Tâm Lan!” thụp xuống khẽ chạm lá cây, Cố Tiên Sinh cũng ghé : “Chậu hoa hoa văn giống hệt chiếc bát sứ cũ ở lão trạch, chủng loại cũng y hệt loại Lâm Văn Hiên nhắc trong thư, chính là lớn lên từ hạt giống Lan Hoa năm .”
Nhìn nhành Lan Hoa, nhớ dòng chữ “Đợi hoa nở, bến đỗ đợi ” trong sổ tay của Cố Thanh Nguyên.
Năm đó bà đợi hoa nở, đợi về, nhưng cuối cùng chỉ đợi cảnh hoa tàn năm qua năm khác.
“Chúng mang nó về nhà ?” ngẩng đầu khẩn cầu, sợ rằng chăm sóc nó sẽ héo úa.
Cố Tiên Sinh gật đầu, tìm thấy một chiếc chậu mới từ phòng kho cẩn thận di dời cây.
Lúc ôm chậu hoa rời , ngoảnh cây hòe già khẽ lay động, như đang vẫy chào tạm biệt, như đang gửi lời Phúc Châu cho nhành Lan Hoa thể khoe sắc ở nơi ở mới.
Trên đường đến kho lưu trữ, Cố Tiên Sinh hỏi thăm về những ghi chép những năm cuối đời của Cố Thanh Nguyên: “Sổ tay chỉ đến năm bà bốn mươi tuổi, bà luôn thủ giữ lão trạch và nhành Lan Hoa .” Lòng chợt ấm , hóa cũng giống , luôn canh cánh về những năm tháng xế chiều của bà.
Đến kho lưu trữ, Văn Phòng của Trần nghiên cứu viên chất đầy những hồ sơ cũ.
Vị lão nhân tóc hoa râm thấy chúng đến thì mỉm dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thay-ga-minh-hon-100-ngay-kinh-hoang-cua-toi-trong-co-trach/chuong-90-lan-no-hen-tram-nam.html.]
Chúng đặt chậu Lan Hoa bên cửa sổ: “Thầy Trần, cảm ơn thầy gửi thư và ảnh, đây là nhành Lan Hoa chúng em tìm thấy ở lão trạch ạ.” Thầy Trần ghé sát quan sát, mắt đầy vẻ kinh ngạc: “Đây đúng là Tố Tâm Lan!
Thời Dân quốc loại hiếm lắm, nơi đóng quân của Lâm Văn Hiên chính là vùng sản xuất loại hoa .” Ông dừng một chút, tiếp, “Gia Gia từng kể, ở ngõ Cố gia một vị Cố tiểu thư, những năm cuối đời luôn trồng Lan Hoa trong sân, hễ hoa nở là bà thẫn thờ hoa, như thể đang đợi ai đó.”
“Những năm cuối đời bà sống ạ?” vội vàng truy vấn.
Thầy Trần thở dài, chậm rãi hồi tưởng: “Bà là nhân hậu, hàng xóm láng giềng ai cũng quý.
Cuối đời sức khỏe bà nhưng vẫn tự tay chăm sóc Lan Hoa.
Có năm mùa đông tuyết lớn, bà vì che chắn cho hoa mà ở ngoài sân quá lâu nên nhiễm lạnh, sức khỏe càng yếu hơn.” Giọng ông trầm xuống, “Bà mất một ngày Xuân Thiên, khi Lan Hoa đang nở rộ.
Lúc hàng xóm Phát Hiện , bà đang gốc cây hòe già, tay nắm c.h.ặ.t tấm ảnh đàn ông mặc quân phục, gương mặt mang theo nụ , như thể cuối cùng gặp chờ đợi.”
Nước mắt cầm mà rơi xuống, Cố Tiên Sinh nhẹ nhàng nắm lấy tay .
Hóa Cố Thanh Nguyên thủ giữ cả một đời, và cuối cùng trong hy vọng.
Thầy Trần lấy từ ngăn kéo một cuốn sổ: “Đây là hồ sơ ngõ Cố gia mà chỉnh lý, ghi chép về Cố Thanh Nguyên, các bạn cầm lấy mà xem.”
Lật mở cuốn sổ, bên trong về việc những năm cuối đời bà thường giúp hàng xóm trông trẻ, dạy các cô gái may vá, khi Lan Hoa nở còn hái tặng , rằng “Đây là Văn Hiên gửi, cùng chia sẻ”.
Hóa tuổi già của bà tuy cô độc nhưng dùng sự dịu dàng để sưởi ấm những xung quanh.
Rời khỏi kho lưu trữ, Cố Tiên Sinh lái xe đưa về nhà.
ôm cuốn sổ, nhành Lan Hoa ở ghế phụ, lòng thấy thật viên mãn chúng tìm thấy thư, ảnh, Lan Hoa, và còn những năm tháng cùng của Cố Thanh Nguyên.
Những mảnh vỡ Thời Gian cuối cùng ghép thành diện mạo chỉnh của một mối tình trăm năm.
“Về nhà hãy đặt Lan Hoa ban công tắm nắng, chỉnh lý cuốn sổ, buổi chia sẻ tới sẽ kể cho nhiều hơn nữa.” Giọng Cố Tiên Sinh mang theo ý .
Xe chạy khu chung cư, gương thang máy phản chiếu bóng hình hai chúng .
chợt nhớ tới sự đồng cảm khán đài buổi chia sẻ, sự cảm động khi vị Lão Tiên Sinh đưa tấm ảnh, và sự dịu dàng khi thầy Trần kể chuyện.
Hóa một tình yêu bao giờ chỉ thuộc về hai , nó thể băng qua Thời Gian để sưởi ấm lòng , và khiến nhiều tin sức mạnh của tình yêu hơn.
Ôm nhành Lan Hoa và cuốn sổ bước nhà, rằng, câu chuyện trăm năm sẽ còn tiếp tục truyền , giống như nhành Lan Hoa , lặng lẽ nở rộ giữa Tuế Nguyệt, tiếp lời hẹn ước còn dang dở.