Thay Gả Minh Hôn – 100 Ngày Kinh Hoàng Của Tôi Trong Cổ Trạch - Chương 105: Ngoại truyện 2: Cổ Trạch

Cập nhật lúc: 2026-02-13 07:28:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi bàn tay với bộ móng xanh đen còn đang lơ lửng giữa trung, bộ Chúc Quang trong chính sảnh đột ngột vụt tắt.

Khí lạnh tức khắc bủa vây lấy , còn rét mướt hơn cả phong tuyết bên ngoài, giống như hàng vạn cây kim băng đ.â.m xuyên tủy cốt.

c.h.ế.t trân tại chỗ, đến thở cũng quên mất, chỉ thấy bàn tay tỏa luồng sáng trắng bệnh trong bóng tối, đầu ngón tay ngày càng sát gần mặt , còn ngửi thấy một mùi nhàn nhạt như sách cũ ẩm mốc.

"Nghiệt chướng! Chớ càn!"

Người đàn ông mặc đạo bào bỗng gầm lên một tiếng, tiếp đó là tiếng "loảng xoảng", hình như ông quờ quạng vớ lấy thứ gì đó.

Nhờ ánh tuyết hắt từ cửa, thấy ông giơ cao một lá bùa vàng, vết Chu Hồng bùa tỏa sắc Đỏ Sẫm trong bóng tối.

Ông bước tới một bước, phất lá bùa về phía bàn tay : "Thiên địa huyền tông, vạn khí bản căn, cấp cấp như luật lệnh!"

Lá bùa chạm bàn tay đó liền phát tiếng "xèo xèo" bốc cháy, Ánh Lửa tức thì soi sáng cả chính sảnh.

thấy trong khe hở quan tài dường như một bóng đen động đậy, bàn tay rụt mạnh trở , nắp quan tài "rầm" một tiếng đóng sập, khít kẽ hở, cứ như tất cả chỉ là ảo giác của .

Người đàn ông mặc đạo bào bệt xuống đất, tro bùa rơi lả tả áo, ông thở hổn hển, mặt trắng còn hơn giấy: "Đóng...đóng cửa!

Mau đóng cửa chính sảnh !"

Hai hầu gái sớm sợ đến mức trốn góc phòng, lời ông liền bò lê bò càng đóng cửa.

Cánh cửa rít lên "két" một tiếng khép , chính sảnh chìm bóng tối, chỉ chiếc bật lửa trong tay mặc đạo bào thỉnh thoảng lóe lên, soi rõ khuôn mặt đầy mồ hôi lạnh.

"Các...các , nhà họ Cố rốt cuộc là chuyện gì thế ?" Cuối cùng cũng tìm giọng của , cổ họng khô khốc đến đau đớn, "Thứ đó là cái gì?"

Người đàn ông mặc đạo bào đáp, chỉ móc từ trong lòng một cái la bàn, kim la bàn cuồng điên loạn, dấu hiệu dừng .

Ông chằm chằm la bàn vài giây, đột nhiên ngước , ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng: "Cô Nương, cô... mang thứ gì đây ?"

ngẩn , cúi đầu bộ , ngoại trừ trong túi đựng một chiếc khóa Bình An đó là thứ duy nhất khi Cha nhặt về thì chẳng còn vật gì khác.

móc chiếc khóa Bình An , đó là một miếng đồng thau, bên khắc một chữ "Vãn" mờ nhạt, vì đeo nhiều năm nên bóng loáng.

Người đàn ông mặc đạo bào thấy khóa Bình An, mắt bỗng trợn trừng: "Chính là nó!

Là nó!" Ông định giơ tay cướp lấy nhưng rụt mạnh về như sợ chạm thứ gì bẩn thỉu, "Cái khóa ...cái khóa dương khí, xung đột với âm sát của nhà họ Cố!"

siết c.h.ặ.t khóa Bình An, lòng càng thêm hoang mang: "Âm sát gì?

Cố Yến Chi rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào?"

"Đừng hỏi!" Người mặc đạo bào đột nhiên ngắt lời , giọng run rẩy, "Cái gì nên hỏi thì đừng hỏi, cô chỉ cần nhớ kỹ, đêm nay ngoan ngoãn ở Đông Sương Phòng, đừng ngoài, đừng chạm bất cứ thứ gì trong trạch, đợi qua giờ Tý coi như thành minh hôn."

Nói đoạn, ông lồm cồm bò dậy, loạng choạng ngoài, đến cửa đầu : "Đông Sương Phòng ở phía đông sân, trong đó đồ ăn, nhớ kỹ, dù thấy bất cứ âm thanh gì cũng mở cửa."

Cửa "két" một tiếng đóng , chính sảnh chỉ còn một .

Trong bóng tối, thể rõ tiếng tim đập "thình thịch", như vọt khỏi cổ họng.

Cỗ quan tài đặt cách đó xa, đen kịt, tỏa một áp lực nặng nề.

Hình ảnh bàn tay thò khi nãy cứ lặp lặp trong đầu khiến lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

mò tìm thấy chân đèn ở góc tường, dùng chiếc bật lửa mặc đạo bào để để thắp nến.

Ngọn lửa nhảy nhót vài cái cũng định, cảnh tượng chính sảnh hiện rõ bài vị bàn thờ, cỗ quan tài đen sì, bàn ghế bám đầy bụi bặm và đống giấy tiền vàng mã ở góc tường, tất cả đều toát lên vẻ âm u.

dám ở chính sảnh thêm nữa, ôm chân nến sân.

Tuyết ngừng rơi, Mặt Trăng chui khỏi Mây, luồng sáng bạch rải xuống con đường Phiến Đá Xanh, kéo bóng dài thườn thượt.

Ở Đông Sương Phòng phía đông sân đang thắp một ngọn đèn, giấy dán cửa sổ in một bóng lờ mờ, như thể ai đó ở bên trong.

rảo bước tới, khi đến cửa thì Phát Hiện cửa đang khép hờ, bên trong truyền tiếng "sột soạt", giống như ai đang lục lọi thứ gì.

Tim thắt , nắm c.h.ặ.t c.h.â.n nến trong tay, nhẹ nhàng đẩy cửa !

Bên trong trống , chỉ một chiếc giường, một cái bàn và hai chiếc ghế.

Trên bàn đặt một bát cháo và một đĩa dưa muối nguội ngắt.

Tiếng "sột soạt" lúc nãy phát từ gầm giường, cầm chân nến tới, cúi xuống, chỉ thấy một con mèo đen đang thu trong đó, đôi mắt xanh lè Chúc Quang.

Thấy , nó "meo" một tiếng lao vọt ngoài qua cửa sổ.

thở phào nhẹ nhõm, phịch xuống ghế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thay-ga-minh-hon-100-ngay-kinh-hoang-cua-toi-trong-co-trach/chuong-105-ngoai-truyen-2-co-trach.html.]

Bát cháo bàn vẫn còn bốc chút nóng, như mới mang lên lâu, nhưng trong cái trạch ngoài và ông đạo sĩ thì còn ai khác ?

bưng bát cháo lên định uống, bỗng thấy ngoài sân vang lên tiếng "két", giống như ai đó đẩy một cánh cửa nào đó.

đặt bát cháo xuống, tới bên cửa sổ, qua khe hở của giấy dán cửa sổ ngoài!

Dưới ánh Nguyệt Quang, một bóng mặc áo trắng đang cửa chính sảnh, lưng về phía .

Người đó cao, tóc dài xõa lưng, gió thổi qua tà áo bay phất phơ như trọng lượng.

Người đó yên vài giây, từ từ, chậm rãi xoay !

sợ hãi lùi phắt , va bàn, bát cháo rơi xuống đất vỡ tan tành.

Khuôn mặt đó Nguyệt Quang hiện cực kỳ rõ ràng, trắng bệch một giọt m.á.u, đôi mắt nhắm nghiền nhưng khóe miệng nhếch lên như đang .

Trên quần áo đó thêu hoa văn chìm, y hệt cái bóng thấy vách kiệu, đó chính là Cố Yến Chi!

lao đến cửa, định đóng sầm nhưng cánh cửa như vật gì đó kẹt , dù dùng sức thế nào cũng chẳng hề nhích nửa phân.

Bóng ngoài cửa sổ chậm rãi tiến về phía , tiếng bước chân nhẹ, gần như thấy, nhưng cảm nhận rõ màng màng rằng đang mỗi lúc một gần.

"Anh là ai?" hét lên hướng ngoài cửa, giọng run bần bật, "Chẳng c.h.ế.t ?"

Bóng đến cửa dừng lớp giấy dán cửa sổ.

thấy cái bóng của in hằn lên đó, chỉ cách bóng đúng một lớp giấy mỏng.

Hắn gì, chỉ từ từ giơ tay lên, đầu ngón tay chạm lớp giấy phát tiếng "sột soạt" như đang chữ.

chằm chằm lớp giấy, dõi theo đầu ngón tay di chuyển, thành một chữ—

"Vãn".

Đó là tên .

Máu như đông cứng , giá nến tay rơi bộp xuống đất, ngọn lửa chao đảo tắt ngấm.

Trong bóng tối mịt mùng, lớp giấy cửa sổ đột nhiên rách một lỗ, một bàn tay tái nhợt thò , đầu ngón tay xám ngoét chỉ thẳng về phía y hệt bàn tay thò từ trong quan tài lúc nãy!

hét lên thất thanh, lùi phía .

Khi lùi đến cạnh giường, lưng chạm vật gì đó cứng nhắc.

ngoái đầu , là một chiếc Hộp gỗ đặt ngay gầm giường, chính là nơi con mèo đen ban nãy chui .

Hộp khóa, ổ khóa bằng đồng thau gỉ sét, bên khắc một chữ "Cố".

Bàn tay vẫn tiếp tục vươn trong phòng, càng lúc càng gần vai .

Trong cái khó ló cái khôn, vớ lấy giá nến đất ném mạnh bàn tay đó.

Giá nến va cửa sổ kêu "choảng" một tiếng, bàn tay giật phắt , bên ngoài truyền đến một tiếng động trầm đục như ngã nhào.

dám nán thêm giây nào, chộp lấy chiếc Hộp gỗ gầm giường, đẩy cửa chạy thục mạng ngoài.

Sân vắng tanh một bóng , bóng trắng biến mất, chỉ còn cửa chính sảnh vẫn mở toang, bên trong tối om om như cái miệng rộng ngoác của con quái thú.

chạy chính sảnh mà hướng về phía cửa nách ở phía tây sân.

Lúc mới đến, thấy cửa nách đang khép hờ, bên ngoài chính là hậu sơn.

Dấu chân tuyết rõ ràng, ngoài của còn một chuỗi dấu chân khác, dài và hẹp, trông như dấu giày của Cô Gái, kéo dài từ cửa nách tận rừng cây hậu sơn.

chạy đến cửa nách, đẩy cửa , gió bên ngoài thổi mạnh tóc tai rối bù.

Rừng cây hậu sơn đen kịt, tuyết đọng cành trông như những bóng ma trơi.

còn lựa chọn nào khác, chỉ thể đ.â.m đầu rừng, tay siết c.h.ặ.t chiếc Hộp gỗ bên trong gì, nhưng trực giác mách bảo đây lẽ là phao cứu mạng duy nhất của .

Chạy vài bước, thấy tiếng bước chân đuổi theo lưng, nhẹ nhưng dồn dập, như thể đang săn đuổi .

dám ngoảnh đầu, chỉ cắm đầu chạy, cành cây cào rách má, tuyết tràn cổ áo khiến run cầm cập, nhưng dám dừng , chỉ cần dừng bước là sẽ còn cơ hội sống sót rời khỏi đây nữa.

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, thấy gọi tên , giọng khẽ, như rót tai: "Vãn Vãn...đừng chạy..."

Đó là giọng của Cố Yến Chi.

 

Loading...